Hành Trình Phục Hôn Của Mục Tổng

Chương 17


trước sau

Mục Anh Húc nhớ lại tình cảnh anh đã cho Cao Trữ Tịch ăn lê ba năm trước. Cô bị dị ứng nặng đến mức phải vào bệnh viện cấp cứu.

“Cô bị dị ứng lâu chưa?”

“Tôi không nhớ bị dị ứng từ lúc nào. Tôi không có ký ức về việc này.” Uông Trữ Hạ cười khẽ, mắt đượm buồn.

Mục Anh Húc cảm thấy lời cô rất đáng ngờ, hoặc cô chỉ đang giả vờ để gây chú ý với anh.

Cảm giác Uông Trữ Hạ mang đến cho anh rất giống bầu không khí mỗi khi gần Cao Trữ Tịch.

Cao Trữ Tịch… một cái tên cấm kỵ suốt ba năm nay của Mục Anh Húc. Suốt buổi tối, Mục Anh Húc cố gắng rót rượu lừa gạt Uông Trữ Hạ uống thật nhiều.

Thời điểm Uông Trữ Hạ quay về phòng, đầu óc cô trở nên mơ hồ lâng lâng. Vừa vào cửa phòng khách sạn, cô thấy nóng rực trong người, tự động cởi bộ sườn xám xinh đẹp, không mảnh vải chân trần bước vào phòng tắm.

Vì không nhớ mang theo quần áo sạch, Uông Trữ Hạ tắm xong đi ra vẫn hoàn toàn trắng nõn không mặc thứ gì trên người.

Giữa phòng, một thân hình cao lớn đứng sừng sững, ánh mắt khát máu quét khắp người cô, săm soi đến từng giọt nước nhỏ xuống từ tóc, lăn trên vòng một đẫy đà vun cao.

“Á. Tại sao anh vào được phòng tôi?” Uông Trữ Hạ gào thét, nhảy lên giường, chui vào trong chăn. Một cánh tay mảnh dẻ mịn màng thò ra ngoài, run rẩy chỉ ra cửa. “Cút ra ngoài!”

Mục Anh Húc khinh bỉ bộ dáng sợ hãi, mắt ngấn nước của cô. “Cô có cởi sạch đứng trước mặt tôi cũng không mồi chài được đâu.”

“Anh bị hỏng khoản kia hả?”

“Cô muốn tự kiểm chứng không?”

“Vậy anh vào phòng tôi làm gì? Tại sao không gõ cửa?”

“Cửa không khóa.” Bàn tay đút trong túi quần nắm chặt thẻ cửa phòng giọng Mục Anh Húc điềm tĩnh. “Tám giờ sáng mai đi nhà máy B. Tôi chỉ muốn thông báo chuyện này.”

“Dối trá, cửa phòng khách sạn luôn tự động đóng lại khi có người vào phòng. Anh không ra ngoài, tôi sẽ gọi bảo vệ” Uông Trữ Hạ gào lên, dịch cơ thể với điện thoại trên táp đầu giường. Do vội vàng nên cả người và chăn lăn một vòng rơi xuống đất, sau gáy đập phải thành giường, mép chăn mở tung. Cơ thể trắng nõn lần nữa bại lộ dưới mắt Mục Anh Húc.

“Vết sẹo ở bụng cô…”

“Ai cho phép anh nhìn. Cút! Cút ngay tên dê xồm này!”

Uông Trữ Hạ vơ gối ném về phía Mục Anh Húc.

Anh đi nhanh khỏi phòng, dứt mắt khỏi cơ thể trắng bóc đầy mời gọi kia.

Bên ngoài hành lang là một người mặc áo đen đứng chờ trước cửa phòng anh. Người mặc áo đen cúi đầu, cung kính đưa tài liệu trên tay.

“Thông tin về Uông Trữ Hạ không có gì đáng ngờ.”

Mục Anh Húc lật nhanh tài liệu, ánh mắt ngày càng hung ác, cuối cùng đóng xấp giấy lại.

“Tiếp tục điều tra. Tôi muốn có thông tin chi tiết thời gian cô ta ở nước S, tìm biên lai chữa trị ở bệnh viện về tai nạn gia thông ba năm trước.”

“Vâng, thưa ngài.” Ba ngày sau, chuyến công tác kết thúc, Mục Anh Húc và Uông Trữ Hạ lên máy bay quay về thành phố A.

Uông Trữ Hạ lo lắng Ôn Thế sẽ trách mắng cô về chuyến đi không báo trước này. Mục Anh Húc ngồi bên bực bội khó chịu khi cô cứ xoay tới xoay lui.

“Kiến cắn mông cô hả?”

“Mục tổng ăn nói thật thô tục. Tôi đây là sốt ruột bồn chồn vì sắp được gặp lại người thân.”

“Ôn Thế?” Mục Anh Húc cảm thấy bẩn miệng khi nhắc đến cái tên này”

“Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên tôi rời xa Thế ca lâu nhất trong ba năm qua. Tôi đi mà chưa xin phép, lần này về chắc chắn sẽ bị trách cứ.”

“Hừ! Bị trách cứ thì vứt bỏ hắn đi.” Mục Anh Húc cười khẩy hiến kế.

Uông Trữ Hạ lườm xéo hắn biết thừa ông chủ của mình miệng tiện, không bao giờ nói được tiếng người.

Vừa đặt chân khỏi cửa soát vé, Mục Anh Húc đã bị một lực va rất mạnh đập vào vòm ngực.

“Anh Húc! Chào mừng anh về nhà!” Cao Trữ Mộc vòng tay ôm cổ Mục Anh Húc, kiễng chân hôn bẹp vào sườn mặt, để lại vết son môi đỏ chót trên làn da bánh mật khỏe mạnh.

Mục Anh Húc lãnh đạm nhìn cô ả. “Mục Niệm đâu?”

“Mục Niệm đang thổi bóng đợi chúng ta về nhà.” Cao Trữ Mộc nhấn mạnh chữ nhà, mắt liếc về Uông Trữ Hạ đứng gần đó.

Mục Anh Húc quay người đi thắng. “Cô còn đứng đấy? Mang hành lý của Mục tổng ra xe. Cô làm nhân viên kiểu gì vậy? Việc đơn giản này cũng phải dạy bảo?” Cao Trữ Mộc bị Mục Anh Húc lạnh nhạt, liền quay sang mắng Uông Trữ Hạ.

“Mục tổng còn chưa sai bảo, cô là cái thá gì quát tôi?” Uông Trữ Hạ hiền lành, không có nghĩa ai cũng có thể bắt nạt. Mục tổng trả lương cho tôi, tôi chỉ làm việc và nghe lệnh của ngài ấy. Cô cùng lắm là người làm ấm giường, có trả lương cho tôi đâu mà lớn lối. Đúng là không biết xấu hổ. Tưởng bám vào ông chủ lớn thì con người mình cũng cao lớn theo đấy hả?”

“Cô… con khốn Trữ Tịch!” Cao Trữ Mộc lao đến muốn tát Uông Trữ Hạ nhưng bị cô nhanh tránh sang một bên.

Uông Trữ Hạ vội vàng lôi xềnh xệch vali chạy theo Mục Anh Húc, không quên quay đầu làm mặt xấu trêu tức Cao Trữ Mộc.

Cất hành lý vào cốp xe, Uông Trữ Hạ cười hì hì nhìn Mục Anh Húc.

“Mục tổng, tôi đi được chưa? Ngày mai tôi sẽ đi làm đúng giờ.”

“Đến công ty, tôi còn có việc giao cho cô.”

Uông Trữ Hạ thân làm nhân viên ăn lương, chỉ có thể ấm ức chui vào ghế trước.

Mục Anh Húc bảo Cao Trữ Mộc về nhà trước, anh còn nhiều việc cần đến công ty xử lý. Cô ả nằng nặc đòi đi theo, nhỏ nhẹ nói muốn chờ anh tan làm rồi cùng về nhà.

Đến công ty, việc mà
Mục Anh Húc giao cho Uông Trữ Hạ là pha cho anh ta cốc cà phê, rồi dập cửa vào mũi cô, nhốt cô cùng Cao Trữ Mộc ngoài phòng.

Trong khi Uông Trữ Hạ đi đến phòng trà nước, Cao Trữ Mộc ấm ức ngồi trên số pha chờ bên ngoài phòng Mục tổng.

Cơn tức giận của Cao Trữ Mộc lên đến đỉnh điểm, khi nghe được các lời bàn tán trong phòng.

“Cái gì? Mục tổng hôn Uông Trữ Hạ ngoài đường?”

“Tôi có bạn là đồng nghiệp trong nhà máy ở thành phố C, tin này chính xác lắm. Vừa ra khỏi cửa nhà máy, Mục tổng đã đè người xuống đất hôn liếm.”

“Lần đầu nhìn thấy khuôn mặt Uông Trữ Hạ, tôi cũng đoán được sớm muộn có ngày cô ấy bị ăn.”

“Biết làm sao được, Uông Trữ Hạ quá giống cựu Mục phu nhân..”

“Im đi, đừng gọi Cao Trữ Tịch như vậy. Ả chỉ là đứa thay thế chị gái bò lên giường Mục tổng.”

“Tôi thấy Uông Trữ Hạ đẹp hơn cả hai chị em họ Cao.”

Cao Trữ Mộc không kìm được cơn giận, xô đổ các đồ vật chắn trước mặt ả. Các đồng nghiệp lúc này mới nhận ra đương sự bị so sánh đang có mặt ở đây, vội vàng ngậm miệng.

Cao Trữ Mộc lao ra khỏi phòng, va đúng Uông Trữ Hạ đang quay trở lại với cốc cà phê trên tay.

“Tiện nhân!” Cao Trữ Cộc tát lên mặt cô rồi nghênh ngang bỏ đi. Uông Trữ Hạ vô cớ bị tát lại còn làm đổ cốc cà phê vừa pha xong, ngơ ngác nhìn theo, chưa kịp mở miệng mắng người thì cửa phòng mở ra.

Mục Anh Húc nhìn chiếc váy dính cà phê cùng chiếc cốc lăn tròn trên đất, ném lại một câu “Vô dụng!” rồi đi thẳng ra thang máy.

Trong khi Uông Trữ Hạ ấm ức không biết tìm ai phát tiết thì Cao Trữ Mộc đến thắng bệnh viện tìm Ôn Thế.

“Hiện bác sĩ Ôn đang khám cho bệnh nhân. Cô cần lấy số thứ tự để xếp hàng đến lượt.” Y tá chạy theo ngăn cản Cao Trữ Mộc nhưng bị ả đẩy ngã.

Mở tung cửa phòng khám, Cao Trữ Mộc lớn tiếng với người đàn ông mặc cáo blu trắng.

“Ôn Thế! Tôi cần nói chuyện với anh.”

Đặt ống nghe xuống, Ôn Thế chau mày nhìn người phụ nữ chua ngoa trước mặt.

“Cao tiểu thư, theo thỏa thuận cô không được làm phiền đến cuộc sống của tôi.”

“Người tình bên cạnh anh đang quấy phá cuộc sống của tôi. Nếu anh không muốn một ngày nào đó cô ta đột nhiên bốc hơi khỏi cõi đời này, thì ngay bây giờ, đi với tôi.”

Đôi mắt trang điểm đậm của Cao Trữ Mộc quắc lên dữ tợn.

Ôn Thế rất tức giận, nhưng lời đe dọa tính mạng đủ khiến hắn thỏa hiệp. Dù sao Cao Trữ Mộc cũng là một ả đàn bà điên tình.

Ôn Thế xin lỗi bệnh nhân, báo với y tá một tiếng, rồi hai người rời đi.

Quán cà phê đậm phong cách cổ điển, một cô gái ăn mặc thời thượng và một chàng trai vẫn mặc áo blu trắng lạnh nhạt ngồi đối diện nhau.

Cao Trữ Mộc không giữ được bình tĩnh trước, nôn nóng chất vấn.

“Không phải ba năm trước anh hứa sẽ không bao giờ đưa Trữ Tịch quay về sao? Anh đảm bảo vĩnh viễn nhốt ở bên đất nước S, nên tôi mới giúp đỡ hai người thành công rời đi. Lời hứa của Ôn thiếu gia cũng chỉ là rác rưởi?”

Ôn Thế lạnh lùng nói. “Cao tiểu thư, quan hệ hợp tác của chúng ta là ngang bằng nhau, cô không đủ điều kiện để ra lệnh cho tôi cần làm gì và phải làm gì.”

“Chắc anh quên bộ mặt thảm hại ngày đó cầu xin sự giúp đỡ từ tôi? Một thằng đàn ông không thể dùng ba năm bắt lấy ả Trữ Tịch, để ả nhởn nhơ vây quanh mồi chài Mục Anh Húc. Anh không thấy bản thân quá vô dụng à?” “Vậy còn Cao tiểu thư? Ba năm chăm sóc con trai Mục Anh Húc, sao cô chưa được danh phận Mục phu nhân?”

“Bác sĩ các anh ngoài dùng tay cứu người, còn biết dùng miệng chửi người hả?” Cao Trữ Mộc tức giận xô đổ cốc cà phê trên bàn.

Ôn Thế nhìn chất lỏng màu đen đọng trên sàn, hắn vẫn không ưa mẫu phụ nữ thô lỗ. Chỉ có Uông Thứ Hạ của hắn mới có những nét nữ tính mà con gái thời nay thiếu hụt.

“Tôi nhắc lại lần cuối. Chuyện của Cao Trữ Tịch không liên quan Cao tiểu thư. Thân phận hiện tại của cô ấy không còn dính dáng đến cô và Mục Anh Húc. Hai người vui lòng đừng làm phiền đến chúng tôi.”

Ôn Thế bỏ đi trước đôi mắt tức giận của Cao Trữ Mộc, ả cắn môi muốn rướm máu.

Giận giữ khiến ả thiếu cảnh giác, không hề biết bên ngoài quán, Mục Anh Húc đã chứng kiến cuộc gặp gỡ của ả và Ôn Thế


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện