Hàng Trí Nữ Phụ, Online Chờ Chết

Nữ Phụ Ác Độc Chỉ Yêu Tiền (18)


trước sau

Thiếu chút nữa Miêu Thư Nhã bị tin nhắn Diệp Vi gửi tới làm cho tức chết, nơi nào cô ta nghĩ đến Diệp Vi sẽ dùng những lời cô ta nói qua giáo dục ngược lại cô ta?

Nhưng cô ta lại không thể phủ nhận, đang nhìn thấy Diệp Vi xuất hiện ở trong nhà Mặc Vũ, còn mặc quần áo của Mặc Vũ, nội tâm của cô ta đã bị đánh sâu không chỉ một chút.

Khoảnh khắc này, dường như toàn bộ lý trí của cô ta biến mất, cô ta tức giận, phẫn nộ, đau khổ, nếu không phải vẫn còn lại một tia lý trí ngăn cản cô ta, thiếu chút nữa cô ta đã lên tiếng chất vấn Mặc Vũ, không phải anh đã chia tay với Diệp Vi sao? Không phải anh nói đã không còn quan hệ với Diệp Vi sao? Không phải anh đã nói cho tôi, cho dù tôi không nhận lầm cuộc điện thoại kia, anh với Diệp Vi cũng sẽ chia tay sao? Không phải anh nói, Diệp Vi là bạn gái Mặc Uyên, hai người sẽ không có khả năng lại ở bên nhau ……

Vậy hiện tại là cái gì chứ?

Cô ta nhìn thấy cái gì đây?

Vì sao Diệp Vi sẽ xuất hiện ở nhà hắn? Còn là cái bộ dáng kia!

Cô ta phát hiện bản thân căn bản không giữ được lý trí, thì ra cô ta còn thích hắn hơn những gì cô ta nghĩ, cho nên cảm xúc mới có thể mất khống chế như vậy.

Miêu Thư Nhã nói cho bản thân phải bình tĩnh lại, nếu không khi bị lời Diệp Vi nói lừa cho, Diệp Vi sẽ lại làm nũng làm nịu, Mặc Vũ chắc chắn sẽ bị cô lừa, nhưng cô ta lại không thể bình tĩnh, thậm chí bởi vì Mặc Vũ vẫn luôn chưa có gọi điện thoại hoặc nhắn tin tới đây, tức giận đau lòng rất nhiều, còn có chút uỷ khuất mà bản thân cô ta cũng không hiểu rõ.

Cô ta chạy đi như vậy, chẳng lẽ Mặc Vũ không lo lắng cho cô ta sao, hắn sẽ không sợ cô ta suy nghĩ miên man hiểu lầm hắn sao?

Cho dù không có gọi điện giải thích, làm sao lại ngay cả một cái tin nhắn cũng không có?

Cô ta lại đầy bụng thất vọng, thậm chí bắt đầu miên man suy nghĩ, suy đoán lúc này Mặc Vũ với Diệp Vi đang làm cái gì, Diệp Vi con hồ ly tinh kia đã từng gạt người ta, Mặc Vũ không có tìm cô, mà là bị cô quấn lấy đi? Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, còn có thể làm cái gì?

Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy tức giận, thậm chí loại tức giận này không bớt đi theo thời gian, ngược lại càng ngày càng tức, còn rất đau khổ.

Miêu Thư Nhã chưa từng lĩnh hội được loại cảm xúc này, loại cảm xúc khiến cho người ta mất đi lý trí này làm cho cô ta luống cuống tay chân, cũng khiến cô ta đau khổ không chịu nổi.

Lúc này, rốt cuộc cô ta cũng nghĩ đến sự việc trước kia, đột nhiên cô ta có thể hiểu được vì sao Diệp Vi sẽ tức giận như vậy, bởi vì cô ta đang phải đối mặt với tình huống tương tự, vậy mà làm ra lựa chọn giống cô.

Mệt cô ta trước kia còn nói cái gì mà tin tưởng với Diệp Vi, ở trên vấn đề tình cảm, vốn không phải hai chữ “Tin tưởng ” là có thể giải quyết.

Cô ta muốn tin tưởng Mặc Vũ, lại ngăn không được sẽ suy nghĩ miên man, đầu óc căn bản không thể kiềm chế, lần đầu tiên cô ta cảm nhận được cái gọi là tình cảm chiến thắng lý trí.

……

Mà bên kia, Mặc Vũ thấy Miêu Thư Nhã chạy đi, khẳng định biết là cô ta nghĩ đến phương diện khác, nhịn không được muốn đuổi theo giải thích với cô ta, lại bị Diệp Vi giữ lấy, ngăn không cho xuống dưới: “A Vũ anh làm cái gì? Quaaof áo anh còn chưa đổi làm sao lại muốn chạy ra bên ngoài?”

Trong lòng Mặc Vũ có chút lo lắng, nói: “Anh đi xem Thư Nhã……”

Diệp Vi nghi ngờ nói: “Chị Thư Nhã làm sao vậy?”

Mặc Vũ: “Cô ấy giống như hiểu lầm……”

Diệp Vi bừng tỉnh nhận ra, nghiêm túc nói: “A Vũ, anh thế này là không đúng rồi, đêm qua còn nói với em về đề tài “ tín nhiệm” đó, thật ra người vượt quá là anh, lúc trước chị Thư Nhã cũng nói với em về vấn đề này rồi, chị ấy trách em quá xúc động, không nên bởi vì cái nhìn một phía của em về việc kia liền phán tử hình cho anh, rõ ràng anh không làm sai chuyện gì, chỉ bởi vì ‘em không tin tưởng anh’, mới đưa đến kết cục hôm nay của chúng ta.”

Mặc Vũ gật gật đầu: “Quả thật anh có nói như vậy, nhưng cũng không phải hoàn toàn trách em, anh cũng sai, anh không đủ quan tâm đến em, nếu lúc ấy anh quan tâm em nhiều hơn một chút, cũng sẽ không để em phải chịu nhiều ủy khuất như vậy. Mà Mặc Uyên đối xử với em như vậy cũng là vì anh……”

Diệp Vi giơ tay ngăn Mặc Vũ đang nói lại rồi kêu trước hết đợi cô nói xong, Mặc Vũ chỉ có thể hậm hực ngậm miệng, Diệp Vi nói: “Cho nên tối hôm qua em đã suy nghĩ thật lâu, có lẽ thật sự là em sai rồi đi, anh với chị Thư Nhã nói đúng, em không nên không tin tưởng anh, ít nhất em nên hỏi anh chuyện là như thế nào, bất kể lại tức giận hay đau khổ nữa, cũng nên nghe anh giải thích một chút mới đúng, như vậy sẽ không cho cơ hội Mặc Uyên lợi dụng……”

Mặc Vũ không nghĩ tới đột nhiên Diệp Vi lại thấu tình đạt lý như vậy, hắn còn có chút không quen, nhưng mà vì sao hiện tại lại nói đến cái này?

Diệp Vi nghiêm túc giải thích nói: “Bởi vì em muốn nói cho anh biết, đừng lo lắng, chị Thư Nhã sẽ không có hiểu nhầm.”

“??”Việc này có liên quan gì với Miêu Thư Nhã hay không? Mặc Vũ nghi ngờ, “Làm sao em lại biết Thư Nhã sẽ không có hiểu nhầm cái gì?”

Diệp Vi chớp chớp đôi mắt, ánh mắt nhìn Mặc Vũ còn cảm thấy lời hắn hỏi này còn rất kỳ lạ: “Bởi vì em biết chị Thư Nhã sẽ không hiểu lầm chúng ta a. Chúng ta đứng đến ngay thẳng, ngồi đến ngay ngắn, cho dù lúc trước quan hệ bạn bè lại có cái gì, chúng ta không thẹn với lương tâm a, anh là tốt bụng không đành lòng nhìn em không chỗ để đi mới thu lưu em không phải sao? Chị Thư Nhã là người thẳng thắn cởi mở lại tin tưởng anh như vậy, làm sao sẽ bởi vì nhìn thấy em ở nhà anh liền hiểu lầm anh chứ? Anh nói có đúng không? Anh cũng nên tin tưởng chị Thư Nhã, tin tưởng chị Thư Nhã sẽ không hiểu lầm anh. Em nghĩ, đây hẳn là ‘tin tưởng’ trong miệng hai người đi?”

Mặc Vũ cũng trợn tròn mắt, hoàn toàn không nghĩ tới Diệp Vi sẽ nói như vậy!

Nhưng cái “Tin tưởng” dùng cho tình huống trước mắt này, hình như cũng không có vấn đề gì? Bởi vì quả thật bọn họ không có gì.

Diệp Vi nhìn Mặc Vũ ngây ngốc, nghi ngờ nói: “Làm sao vậy, em nói sai cái gì sao?”

Mặc Vũ lắc đầu: “…… Không có, em nói đúng.”

Chính là chưa nói sai cái gì hắn mới cảm thấy có chỗ nào là lạ?

Diệp Vi nói: “Có câu tục ngữ nói rất đúng, ‘Tai nghe mắt thấy chưa chắc là thật’, em muốn nói a, mắt thấy cũng không nhất định là thật, mà là phải dùng tâm cảm nhận! Anh có cảm thấy những lời này em nói so với hai người còn muốn đúng hơn hay không, mắt thấy cũng sẽ có hiểu lầm, đúng không?”

Mặc Vũ miễn cưỡng gật gật đầu: “Không sai, nhưng là……”

“Nhưng là cái gì?” Diệp Vi xua xua tay, “Được rồi, đừng nói nhưng là, không có việc gì, lại nói anh với chị Thư Nhã không phải chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường sao, thân thiết hơn nữa cũng chỉ là bạn bè mà thôi, loại chuyện này không cần đuổi theo để giải thích đi? Hay là có nguyên nhân gì khác?”

Trong lòng Mặc Vũ căng thẳng, bởi vì hắn phát hiện Diệp Vi nói cũng có chút đạo lý? Lúc trước hắn với Miêu Thư Nhã là quan hệ đồng nghiệp bình thường, sau này quan hệ tốt hơn một chút, trở thành bạn bè chân chính, chỉ là bạn bè, loại chuyện này quả thật không cần đặc biệt giải thích, cũng không có gì để giải thích.

Cho nên vì sao hắn lại muốn đuổi theo để giải thích chứ? Hắn với Miêu Thư Nhã chỉ là bạn bè mà thôi.

Trong lòng hắn có chút kì lạ.

Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của Diệp Vi, hắn giải thích nói: “Chỉ là anh nhìn thấy Thư Nhã cô ấy chạy đi như vậy, có chút lo lắng…… Không có việc gì, hẳn là cô ấy về nhà.”

Diệp Vi trở lại trên bàn tiếp tục ăn bữa sáng, hương vị sữa đậu nành với bánh quẩy mềm xốp hương càng tốt, cô thong thả ung dung cắn một miếng, mỉm cười đầy mặt nhìn về phía Mặc Vũ, “Vốn dĩ là em không tin trên đời này có tin tưởng tuyệt đối, nhưng là hiện tại, em muốn thử tin tưởng một lần, hy vọng hai người đừng làm cho em thất vọng.”

Mặc Vũ nhìn Diệp Vi như thế, không biết vì sao, rõ ràng cô đang cười, thoạt nhìn xinh đẹp động lòng người, thời điểm nói tin tưởng đôi mắt cũng sáng lấp lánh, nhưng không hiểu sao hắn lại có chút chột dạ, cái này làm cho hắn mười phần không được tự nhiên, “Sẽ không, Thư Nhã sẽ không bao giờ không rõ nguyên nhân mà đổ oan cho ai, cô ấy là một người có lý trí.”

Diệp Vi nói: “Hy vọng là thế. Ai, cô ấy về nhà cũng không để cơm sáng lại, em còn chưa có ăn no đâu.”

Mặc Vũ: “……”

……

Quả nhiên Mặc Vũ không đi tìm Miêu Thư Nhã, hắn thay đổi một thân quần áo rồi đi ra cửa tìm Mặc Uyên, Mặc Uyên người này thật sự ác liệt, rõ ràng không muốn thấy Mặc Vũ, rồi lại khiến hắn đợi ước chứng một ngày, ngay cả quần áo của Mặc Uyên cũng chưa thấy.

Thẳng đến khi trời đã tối rồi, Mặc Vũ mới bất đắc dĩ đi vòng vèo.

Bởi vì Mặc Vũ không có thời gian tìm phòng ở cho Diệp Vi, Diệp Vi không chỗ để đi chỉ có thể tiếp tục
ở lại nhà Mặc Vũ.

Sáng sớm hôm sau Mặc Vũ đi đến công ty, hắn liếc mắt một cái liền thấy Miêu Thư Nhã vừa đi vào tòa nhà công ty, hắn bước nhanh đuổi theo, cùng Miêu Thư Nhã song song mà đi: “Thư Nhã.”

Miêu Thư Nhã liếc hắn một cái, nhàn nhạt gật đầu, sau đó liền không nói cái gì nữa.

Hai người tiến vào thang máy, Mặc Vũ không nhận ra được sự lạnh nhạt của Miêu Thư Nhã, nói với cô ta sự việc trên vấn đề công việc, Miêu Thư Nhã rốt cuộc cũng có phản ứng, nói: “ Công việc đợi chút đến văn phòng bàn lại đi.”

Mặc Vũ sửng sốt một chút, rốt cuộc hắn phát hiện cảm xúc của Miêu Thư Nhã có chỗ không đúng, cô ta cũng giống như không muốn để ý đến hắn.

Trong thanh máy nhiều người, chuyện hắn là con trai của Mặc Sĩ Tông ở trong công ty cũng không phải bí mật gì, người trong sáng ngoài tối quan sát hắn cũng không ít, cũng không phải chỗ tốt để nói chuyện. Hắn chỉ có thể yên lặng, đi theo Miêu Thư Nhã vào văn phòng của cô ta.

Miêu Thư Nhã việc chung giải quyết theo phép chung nói: “Có vấn đề gì, hiện tại nói đi.”

Mặc Vũ hỏi: “Em tức giận? Bởi vì sự việc ngày hôm qua sao?”

Tươi cười Miêu Thư Nhã trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Không có, chuyện này có cái gì để tức giận?”

“Vậy thái độ này của em là sao?”

“Thái độ của tôi có vấn đề gì, không phải tôi vẫn luôn như vậy sao? Được rồi, chúng ta đang đi làm, làm việc trước đi, đừng nói chuyện riêng.”

“……”

Cả ngày kế tiếp, Mặc Vũ càng thêm khẳng định Miêu Thư Nhã đang tức giận.

Bởi vì trước kia bọn họ sẽ ngồi cùng nhau thảo luận phương án, giữa trưa còn sẽ cùng đi ăn cơm, có thể buổi tối sẽ tiện đường cùng nhau về nhà, nhưng là bắt đầu từ buổi sáng, Miêu Thư Nhã liền cố ý mà vô tình tránh khỏi hắn, dường như không hề một mình ở chung với hắn, ngay cả thời điểm làm việc nếu có thể không cần trao đổi với hắn đều sẽ không trao đổi với hắn, ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn cái nào, một khi ánh mắt của cô ta đối diện với hắn, cô ta liền sẽ tránh đi, cũng không đi ra ngoài ăn trưa với bọn họ, thời điểm tan làm hắn nói muốn tăng ca cô ta liền tan tầm trước rồi.

Rõ ràng là cô ta cố ý trốn tránh hắn.

Rõ ràng lúc trước còn rất tốt, còn đưa bữa sáng cho hắn.

Hiện giờ biến thành như vậy, hắn không nghĩ ra nguyên nhân nào khác, duy nhất có thể nghĩ đến, chính là chuyện hồi sáng của ngày hôm qua.

Tan ca hắn đi theo, ở dưới lầu tiểu khu đuổi theo Miêu Thư Nhã, bất đắc dĩ nói: “Thư Nhã, em đã trốn tránh tôi một ngày rồi.”

Miêu Thư Nhã lễ phép nói: “Anh suy nghĩ nhiều, tôi không có trốn tránh anh. Nếu không có việc gì muốn nói, tôi liền đi trước.”

“……”

Tuy rằng EQ hắn không cao, nhưng cũng không phải thằng ngốc, “Thư Nhã, có chuyện gì chúng ta có thể nói ở ngay trước mặt không?”

Vốn dĩ Miêu Thư Nhã rất tức giận, mà Mặc Vũ một ngày một đêm không tìm cô ta, liền khiến cô ta càng thêm tức giận, thậm chí cảm thấy Mặc Vũ một chút cũng không quan tâm cô ta, “Tôi không có việc gì, cũng không có giận anh, nếu anh muốn nói cái này, tôi liền không có gì muốn nói, tôi về nhà trước.”

Cô ta xoay người muốn chạy, đột nhiên thấy Diệp Vi cười khanh khách đứng ở phía sau, “Chị Thư Nhã, lại thấy nha.”

Sắc mặt Miêu Thư Nhã cứng đờ: “……”

Cô ta quay đầu lại mắt nhìn Mặc Vũ, cười nói: “Xin lỗi không tiếp được.”

Mặc Vũ cũng không nghĩ tới Diệp Vi sẽ đột nhiên xuất hiện, hắn cũng không dám nói cái gì, chỉ gật gật đầu nói: “Ừm, em đi về trước đi.”

Miêu Thư Nhã lạnh lùng, lúc này cô ta chỉ muốn chạy nhanh rời đi, bởi vì Diệp Vi xuất hiện cô ta phát hiện chính mình giống như càng tức giận, thiếu chút nữa không kiểm soát được cảm xúc của bản thân―― Hiện tại Diệp Vi vẫn còn ở đây, đây chứng minh cái gì? Chứng minh cô vẫn luôn chưa từng rời đi!

Hiện tại ngay cả nhìn cô ta cũng không muốn liếc mắt nhìn Mặc Vũ một cái, càng không muốn thấy Diệp Vi, nhấc chân đã muốn đi.

Diệp Vi gọi Miêu Thư Nhã lại: “Chị Thư Nhã, đi đâu vậy? Chị đi nhanh như vậy, là cảm thấy không đủ mặt mũi tới gặp em sao? Chị đừng lo lắng a, em cũng sẽ không trách chị.”

Miêu Thư Nhã: “???”

Cô ta cười lạnh một tiếng, càng cảm thấy Diệp Vi ác liệt đến buồn cười thêm: “Vì sao tôi không đủ mặt mũi tới gặp cô? Cô còn muốn trách tôi cái gì?”

Diệp Vi có lòng tốt giải thích nói: “Lúc trước không phải chị còn giáo dục tôi, nói tôi không tín nhiệm A Vũ, nói tôi không nghe A Vũ giải thích liền trách lầm anh ấy sao, hai ngày nay tôi vẫn luôn tự kiểm điểm lại bản thân đó, nhưng nhìn bộ dáng hiện tại của chị xem, cùng tôi trước kia cũng không khác gì nhau? Chị tự nuốt lời hứa, khẳng định không có mặt mũi tới gặp tôi, nhưng mà không liên quan, tôi rất rộng lượng, sẽ không trách móc chị.”

Miêu Thư Nhã nghẹn lời, không khỏi mặt hồng tai đỏ, âm thanh lạnh lùng nói: “Tôi nghĩ cô đã hiểu nhầm, tôi không có không tin tưởng Mặc Vũ, cũng không có trách sai anh ấy cái gì. Xin lỗi không tiếp được.”

Lúc này ngay cả Mặc Vũ cũng không biết nên nói cái gì, mơ hồ còn có chút không chịu nổi.

Diệp Vi thở dài, thất vọng nói: “Chị Thư Nhã, chị còn như vậy, chị thật sự đã phụ lòng tin tưởng tôi dành cho chị, chị là một người hào phóng, có khả năng, lý trí, thấu hiểu lý lẽ, lời chị nói với tôi tôi vẫn luôn coi như là lời lẽ chí lý, ngày hôm qua tôi còn lời thề son sắt bảo đảm với A Vũ, nói chị tuyệt đối sẽ không hiểu lầm anh ấy đâu, không nghĩ tới hôm nay liền vả mặt bạch bạch bạch, chị không chỉ phụ lòng tin tưởng của tôi, còn phụ lòng tin của A Vũ đối với chị.”

Miêu Thư Nhã cũng trợn tròn mắt, “……Cô đang nói bậy gì đó?”

Diệp Vi nói: “Chính là ý trên mặt chữ a, câu nào không hiểu, tôi giải thích cho chị?”

Miêu Thư Nhã bị nghẹn đến nói không ra lời.

Mặc Vũ đứng ra hoà giải: “Được rồi, hai người đừng nói nữa……”

“Câm miệng!” Diệp Vi vốn đang cười khanh khách đột nhiên lại trừng mắt về phía Mặc Vũ, cô vênh váo hung hăng nhìn hắn, lúc này cô cũng không giả vờ nữa, thoạt nhìn sắc mặt xinh đẹp đặc biệt tức giận, “Anh biết lúc trước Miêu Thư Nhã nói gì với tôi không? Cô ta xin lỗi với tôi, nói xin lỗi, là cô ta khiến tôi hiểu lầm anh, nhưng là nha, tôi cũng sai rồi, tôi sai ở chỗ không tín nhiệm anh, cho nên chuyện này tôi cũng có trách nhiệm! Cô ta vậy mà cao cao tại thượng trách móc tôi, nói tôi sai rồi.”

“Anh xem, hiện tại sự việc ngược lại, làm sao Miêu Thư Nhã cô ta lại không làm được những việc cô ta đã nói chứ? Anh nói các anh còn không phải quan hệ người yêu đó, Miêu Thư Nhã cô ta cũng có mặt ở chỗ này làm tôi bẽ mặt, tôi liền kì lạ, cô ta có tư cách gì để tức giận? Cô ta tính là cái gì nha?”

“A Vũ, không phải anh nói Miêu Thư Nhã sẽ không hiểu lầm sao, vì sao cô ta vẫn hiểu lầm?”

“Điều này chứng minh cái gì, chứng minh tin tưởng trong miệng các người vốn không tồn tại! Quả nhiên gặp nạn không phải là mình, là có thể trợn mắt nói nói dối đúng không.”

Giờ phút này Miêu Thư Nhã chỉ cảm thấy khó chịu không thôi, cô ta căn bản không dám nhìn vào mặt Mặc Vũ.

Lúc này Mặc Vũ cũng rất khó chịu, hắn bị từng tiếng trách móc của Diệp Vi làm cho cực kỳ khó chịu, nhưng lúc trước Diệp Vi không phải như thế, đột nhiên chuyển biến khiến hắn vẫn có chút kinh ngạc: “Làm sao em lại đột nhiên…… Thay đổi?”

Diệp Vi nói: “Đây là phải trách hai người, giữa hai người vốn dĩ không có tin tưởng còn cố tình dạy tôi phải tin tưởng, thật sự tôi quá thất vọng rồi.”

Diệp Vi: “Không, đối với thế giới này tôi cảm thấy tuyệt vọng.”

Miêu Thư Nhã: “……”

Mặc Vũ: “……”

Truyện convert hay : Mị Y Khuynh Thành: Nghịch Thiên Bảo Bảo Phúc Hắc Cha

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện