Hai Thế Giới

Chương 75


trước sau

Advertisement


Hai Thế Giới
Tác giả :Kagi
Chương 75
Chương 75: Lễ hội (Author: Kagi)
Mười ngón tay Key lướt điệu nghệ trên phím đàn, tạo nên những giai điệu thanh thoát trong phòng học, lúc này đã được bày biện lại. Bàn ghế được phủ lên một lớp vải, vách tường và góc phòng cũng đầy những vật dụng và hình vẽ trang trí, mọi người cũng không khoác áo choàng ma pháp sư nữa mà đều mặc trang phục bồi bàn. Lớp của Key quyết định mở quán nước trong kì lễ giao thoa này, trong đó Key phụ trách tiết mục piano góp vui.
-Bàn số bốn gọi đồ ăn kìa, làm gì mà chậm chạp vậy Graham. Ashley nói lớn.
-Tới ngay tới ngay.
Graham bỏ ly nước đang uống dở xuống, tiến tới quầy bếp lấy đồ ăn, mọi người ai cũng tất tả với công việc của mình. Quán lúc này quả thật rất đông khách, có lẽ do hôm nay đã là ngày cuối, mọi người ai cũng muốn tận hưởng hết mình. Ashley nhìn Graham chạy tới chạy lui không khỏi cười một cái, sau đó cô đem tờ giấy ghi thức ăn tới nhà bếp, sẵn tiện lấy một ly nước đem lại cho Key.
-Nghỉ tí đi Key, cậu chơi cũng gần một giờ rồi.
-Cám ơn.
Key đánh nốt ngân cuối cùng, sau đó tiếp ly nước của Ashley, thuận miệng nói
-Đông thế nhỉ, kín hết cả chỗ ngồi rồi cơ đấy.
-Ừm, đúng thế thật, vui nhưng cũng rất vất vả. Ashley cũng cười đáp.
-Vất vả sao? Tôi thấy có người đang đứng tán dóc đây này.

-Hihi, cậu cũng phải cho tôi làm biếng một chút chứ, hơn nữa chăm sóc cho chàng nghệ sĩ này cũng là một công việc mà.
-Nếu vậy đó là một công việc mà ai cũng muốn làm đấy. Key khẽ cười.
-Cậu đang tự đề ình đấy à?
-Không hề, tôi chỉ nói những gì mình nghĩ thôi. Cô không thấy Graham chạy đi chạy lại đến đổ cả mồ hôi luôn rồi kìa.
-Đó là việc của hắn mà. Ashley le lưỡi ra phản bác.
Lúc này tiếng của Graham liền vọng tới:
-Này, nếu em có thời gian rảnh rỗi nói chuyện như vậy thì ra đây phụ anh một tí đi.
-Hứ, ai thèm giúp anh chứ.
Tuy nói thế nhưng Ashley đã chỉnh lại quần áo một chút rồi bước ra ngoài, đi được một chút cô quay lại nói với Key:
-Này, dù gì cậu ở đây cũng đâu làm gì đúng không?
-Ừm, đúng.
-Thế vào nhà bếp chơi đi.
Nói xong Ashley liền khẽ cười rồi bước đi, Key nghĩ một chút, sau đó lắc đầu bước vào nhà bếp. Nhà bếp được đặt trong góc phòng, lắp vài bức tường nhôm và phủ vải, phía trong mùi thơm tỏa ra không ngừng, đội ngũ nấu ăn hiện đang hoạt động hết công suất, mỗi người mỗi việc. Nhìn quanh một chút Key đã thấy người hắn muốn tìm, thân ảnh nhỏ bé đang trang trí món ăn trước khi nó được đưa ra ngoài, không ai khác ngoài Anna. Key khẽ gật đầu chào vài người quen, sau đó tiến tới sau lưng Anna tằng hắng một cái. Không ngờ âm thanh lạ lại khiến Anna giật mình mém tí đã làm rơi quả ớt đang được tỉa, tuy vậy ngón tay cô cũng bị cắt một đường, máu bắt đầu chảy ra. Key nhìn xung quanh không hề thấy tờ khăn giấy nào, những cái khăn lau thì đều bị dơ, vì vậy hắn tặc lưỡi một cái rút trong người ra một cái khăn mùi xoa chặn lên vết thương.
Anna lúc này mới hoàn hồn lại, nhưng cô cũng không biết làm gì, lẳng lặng nhìn Key chùi vết thương một lúc rồi mới đỏ mặt nói:
-À, à, tôi tự, tự dùng ma pháp chữa thương được mà.
Key ngẩng mặt lên, lúc này dường như mới nhớ ra:
-À, đúng rồi nhỉ, gấp quá tôi quên mất. Thế làm ngay đi, để lâu chảy máu nhiều.
-Cậu, cậu còn đang cầm tay tôi. Anna cúi gằm mặt xuống, lí nhí nói.
-Ách. Xin lỗi. Key liền buông tay Anna ra, sau đó dúi cái khăn vào trong áo khoác.
Lúc này cũng có nhiều người chú ý tới tình huống chỗ Key, vài tiếng cười khúc khích vang lên cùng nhiều ánh mắt ám muội càng làm Anna thêm đỏ mặt. Key cũng khá luống cuống, tuy nhiên hắn còn có bản mặt lạnh như tiền để trưng ra, vì vậy nhìn bên ngoài vào thì trông hắn rất bình tĩnh, chuyện vừa rồi chẳng ảnh hưởng gì mấy. Do quán ăn hiện tại khá bận rộn nên chuyện vừa rồi chỉ là một đề tài nhỏ để ọi người trong nhà bếp bàn tán khi đang làm việc, cũng không ai quá chú tâm, nhớ vậy hai người kia mới thở ra một hơi. Anna thi triển ma pháp chữa trị, Key thì đi rửa cái khăn mùi xoa, cả hai không ai nói với nhau câu nào. Tới khi ánh sáng ma pháp tắt đi một lúc Key mới mở lời:
-Lúc nãy xin lỗi nhé, làm cô giật mình.
-Không, không sao, là tại tôi mà.
Cả hai lại im lặng, Key giặt đi giặt lại cái khăn vài chục lần rồi mới nói:
-Thế, ra ngoài ngồi chơi không?
-Tôi còn việc trong nhà bếp. Anna tiếc nuối trả lời.
-Không sao đâu, khách cũng thưa rồi, tụi này tự lo được. Một người bạn chung lớp cười nói, mấy người kia cũng gật đầu.
-Với lại, ở đây không nhận người bị thương đâu. Một cô gái tiếp lời.

-Vậy, cám ơn. Anna nói, sau đó quay sang nhìn Key cười.
-Đi thôi. Key cũng cười đáp.
Bên ngoài quả thật đã bớt khách, đã có vài bàn trống, mọi người cũng đỡ vất vả hơn, ít nhất Graham có được chút thời gian với Ashley. Anna và Key tiến tới một bàn gần cửa sổ, sau đó không hẹn mà cùng nhìn ra ngoài. Trời lúc này đã gần chiều, mọi hoạt động của các lớp dần đi tới hồi kết, có thể bắt gặp nhiều người khiên những thùng cac tông lớn đi cất, hoặc về nhà tắm rửa chuẩn bị cho đêm cuối cùng của ngày lễ. Hôm nay tuyết rơi rất ít, vì vậy mọi người có thể tận hưởng một ngày lễ trong cái nắng ấm áp, tiếng cười nói vang lên khắp nơi, còn có tiếng la ó, tiếng hoan hô đằng xa tạo nên một không khí lễ hội cực kỳ sôi nổi.
-Đã hơn một năm rồi nhỉ? Anna mở lời.
Cô lúc này đã hết ngượng ngùng, môi cong lên thành một nụ cười nhẹ, đem đến cho người đối diện một cảm giác đầy thư thả và thoải mái. Key cũng cười, nói:
-Ừm, một năm này xảy ra nhiều chuyện thật.
-Sao nghe giọng cậu cứ như vô tình bị cuốn vào ấy nhỉ? Anna nói, sau đó cười khúc khích.
-Chỉ là không nghĩ tới bản thân lại trải qua nhiều thứ thế thôi.
-Vui chứ?
-Rất thú vị.
Sau đó cả hai người lại yên lặng, có lẽ họ tìm thấy ở nhau một cảm giác bình yên trong những lúc như thế này, khi không ai nói gì. Cả hai đang tận hưởng cái cảm giác đọc được ý nghĩ của người còn lại, giữa họ tồn tại một loại ăn ý rất vi diệu trong rất nhiều chuyện.
Nói ít, không phải vì không có gì để nói, mà là để cảm nhận tình cảm trong mỗi câu nói.

Advertisement
-Chào mọi người. Tiếng Will vang lên thu hút nhiều sự chú ý, tất nhiên cũng phá hỏng bầu không khí yên lặng giữa Key và Anna.
Will vẫn trung thành với trang phục võ sĩ nhẹ bằng vải màu xanh lá, nhưng hiện tại quần áo của hắn có rất nhiều chỗ rách, hơn nữa còn trầy trụa khắp người như vừa đánh nhau với ai. Hắn đảo mắt một vòng, trông thấy Anna và Key liền tiến tới. Hai người kia cũng mỉm cười chào, Key hỏi:
-Sao tàn tạ vậy? Lại tham gia trò chơi vận động hả?
-Không những tham gia mà còn chiến thắng nữa cơ. Một giọng nữ nói.
Sau lưng Will bước ra một thân ảnh, tóc đỏ, mắt xanh, áo thun trắng, quần jean ngắn, hai bàn tay rúc vào túi áo khoác lông bên ngoài, môi giữ một nụ cười mỉm, không ai khác ngoài Vanes. Cô gật đầu chào mọi người rồi kéo ghế ngồi cạnh Anna, Will cũng ngồi kế Key, tuy nhiên nhìn mặt hắn hơi nhăn lại khi cử động mạnh cũng đủ hiểu lần "vận động" vừa rồi hẳn là rất thảm khốc. Sau khi chào hỏi nhau mấy câu thì Will nhìn vào một góc, nói lớn:
-Này, chúng tôi đã tới đây rồi, hai người cũng đừng có rúc trong góc tối mà thân mật nữa được không?
-Cậu muốn bị đánh không Will? Graham liền phản bác, sau đó hắn và Ashley cũng ngồi vào bàn, bất chấp ánh mắt không mấy đàng hoàng của Will không ngừng soi tới soi lui.
-Haha, tôi vừa thay ca, có đem ít đồ ăn tới nè. Lại một giọng nói khác.
Quả là người này nối tiếp người kia, Fei trong bộ áo bào đạo sĩ đã xuất hiện ngay cửa, hai tay còn cầm mấy bịch đồ ăn, hắn vừa kéo ghế ngồi xuống, đặt đồ ăn lên bàn liền hỏi:
-Này, tôi nghe nói cậu chiến thắng trong trò chơi vận động à, kể nghe xem.
-Haha, ráng mà nghe nè.
Will không ngừng khoa tay múa chân kể lại đoạn thời gian hào hùng của hắn, nào là một mình cân ba, đào thoát trong mưa bom lửa đạn, đột nhập đánh lén, ... nếu ai không biết còn tưởng hắn đang nói về chiến trường nào đó chứ không phải là một trò chơi trong học viên. Tuy nhiên có Vanes ngồi kế bên cũng không dễ dàng gì cho Will, mỗi khi hắn bốc phét cô liền chỉnh sửa, mỗi lần hắn giấu diếm chuyện xấu đều bị cô phanh phui ra, nhất thời cả phòng vang lên tiếng cười lớn. Quán lúc này cũng chỉ còn vài khách, mấy người trong lớp của Key sau khi dọn đồ xong cũng hiếu kỳ kéo ghế tiến lại nghe, thỉnh thoảng còn hỏi mấy câu, Will tất nhiên là nhiệt tình tiếp đãi khoe khoang. Tiếng cười từ một nhóm nhỏ đã dần lan khắp phòng, mọi người không biết từ khi nào cũng đã gần nhau hơn, cười nói râm ran cả buổi chiều.
Có lẽ, dù ở bất cứ nơi đâu, địa cầu hay Terra Magica, cạnh tranh nhiều hay ít, khốc liệt hay yên bình thì mọi học sinh cũng đều muốn tìm tới niềm vui của tuổi trẻ, với bạn bè xung quanh.
---
Đêm đó, ở sân đối luyện của học viện Minith lại bừng lên ánh sáng rực rỡ của ma pháp và đấu khí, dù là người mới vào hay đã học ở đây cũng đều say mê với cảnh tượng hoành tráng ấy, đến khi hao hết năng lượng mới chịu ngừng tay. Từng kĩ năng được phóng thích, vẽ lên một vầng sáng huyền ảo, va chạm với kĩ năng khác, lóe lên rồi vỡ tan ra, những chỗ cho nhiều kĩ năng khác, hình ảnh đó thật sự rất phấn khích.
-Ài, tôi chả có miếng kĩ năng tầm xa nào cả, không thì khi nãy cũng tham gia rồi, thật quá đã mà. Will than thở.

Mọi người xung quanh không khỏi phì cười, trong đám chỉ có mỗi Will và Vanes là ma võ sĩ, Vanes còn có thể góp vui một chút chứ Will thì đành bó tay, đối với tên hiếu động này thì chuyện đó quả thật rất khó chịu. Nhóm bọn họ ai nấy cũng đều trải qua đêm này một lần nhưng khi tận mắt nhìn lại thì vẫn phải trầm trồ thán phục như lần đầu tiên. Bảy bóng người cứ thế vừa đi vừa bàn tán trong đêm tuyết, xa xa cũng có vài nhóm bạn khác, đêm cuối của ngày lễ cứ thế lẳng lặng tiến tới hồi kết.
-Thôi chào nhé, chúng tôi đi hướng này. Graham nói, Vanes và Ashley cũng cười vẫy tay.
Vừa tiễn ba người kia được một lúc thì cũng tới nhà Anna, Key vừa định chào thì cô nàng đã nói:
-À, cậu chờ tôi một chút được không?
Tuy không hiểu gì nhưng Key vẫn gật đầu, Will và Fei thì hỏi:
-Còn bọn tôi thì sao?
-À, ừm, hai cậu ... Anna nói được nửa chừng thì liền đỏ mặt.
-Haha, hiểu rồi, thôi bọn tôi về trước vậy. Will choàng vai Fei bước đi, để lại một Anna ngượng ngùng cùng với Key.
Anna nói Key chờ rồi chạy vào trong nhà, một lúc sau đã chạy ra, đưa cho Key một cái hộp nhỏ, nói:
-Giáng sinh vui vẻ.
Key đớ người ra mất mấy giây, Anna có lẽ di chuyển rất nhanh, vì vậy cô khẽ thở ra vài làn khói trắng, mặt thì vẫn còn đỏ, nhưng lại cười tươi đưa tay ra trước. Phải tới khi Anna chúc tới lần thứ ba Key mới hoàn hồn, tiếp nhận món quà. Hắn nhìn hộp quà một lúc rồi loay hoay sờ soạng khắp người của mình khiến Anna nghiêng đầu thắc mắc. Nhìn bàn tay trắng nõn của cô nàng, Key như chợt nghĩ ra gì đó, hắn lột bao tay của mình ra đưa tới trước, nói:
-Giáng sinh vui vẻ.
-A, cậu không cần phải thế đâu. Anna cũng có phần hơi bất ngờ.
-Yên tâm đi, đôi bao tay này tôi vừa mua thôi, tặng cô đấy. Sao, không thích à?
-A, không phải, chỉ là ... cám ơn.
Anna cầm lấy bao tay, sau đó đeo vào, áp bàn tay vào khuôn mặt vẫn còn hơi đỏ hồng, cười nói:
-Ấm quá.
Key lại ngây ra một lúc, sau đó quay mặt sang hướng khác, hắng giọng nói:
-Mừng vì cô đã thích, thế, tôi về đây, tối rồi, ngủ ngon nhé.
-Ngủ ngon.
Anna nhìn Key đi xa, rồi lại nhìn hai bàn tay của mình, một nỗi vui sướng lan tỏa khắp người.
Key đi một mình trong đêm, tuyết đã rơi trắng áo khoác, tuy nhiên cầm hộp quà của Anna trong tay, hắn cũng cảm thấy rất ấm áp.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện