[Hắc Bang] Em Đừng Hòng Chạy Thoát Khỏi Tôi

Tiếp Tục Chạy Trốn


trước sau

Chiếc xe phanh lại đúng lúc, Bích Huyết lựa thời cơ Lâm Triệt mất tập trung, lao nhanh ra khỏi cây dừa, không muốn nhìn mặt hắn một chút nào nữa! Mễ Linh vội vàng chạy ra kéo Bích Huyết lên xe, hét to "Chị Ngọc mau ra lái cái xe chết tiệt của chị đi!" Lâm Triệt thấy thế nhưng lại không phản ứng gì cả! Phải chăng hắn muốn xem họ có bản lĩnh chạy trốn hắn như thế nào? Bảo Ngọc ngạo nghễu bước ra, say đắm nhìn Hắc Long... Thiên Thư lập tức vươn người kéo tay cô vào vị trí lái xe, thuộc hạ xung quanh hắn định lao ra bắt nhưng Hắc Long chặn lại, cứ đứng nhìn xem họ làm gì! Vừa kéo lên xong, Bảo Ngọc đã lái xe lao về phía trước, thuộc hạ của hắn cũng đi xe mô tô lao tới, chiếc xe của Bảo Ngọc lái phóng đi ngay tức khắc...

Lâm Triệt vẫn tựa cột đứng nhìn, hắn bật cười, nhếch mép, khóe mắt trùng xuống, mặt hất lên vênh váo!! Hắn nói lớn bọn thuộc hạ "Đuổi theo! Nhưng cố gắng đi chậm một chút! Ta muốn xem, họ đang làm cái gì?" Giọng hắn dịu nhẹ đến kì lạ, đôi môi mỉm cười kiêu ngạo, hắn là muốn chơi đùa với Bích Huyết...

Bích Huyết quay ra nhìn xe đang lao đuổi theo phía sau, chân tay khẩn trương, hét ầm lên "Chị Ngọcccc! Đi nhanh lên!! Bọn nó đuổi đầy đằng sau rồi kìa!" Bảo Ngọc bị giục nên sinh ra bực mình, bĩu mỗi nói lớn "Em bình tĩnh đi! Bọn chúng bắt em mà, có phải bắt chị đâu!" Cả ba đứa trợn trừng mắt nhìn Bảo Ngọc, cô vẫn vô tư hồn nhiên lên tiếng "Gì mà nhìn ghê vậy?" Thiên Thư mặt mày phẫn nộ, chỉ mặt Bảo Ngọc...

"Sao chị không đi nhanh lên hả? Bọn chúng đuổi đến nơi rồiiii"

Bảo Ngọc quay ra nhìn, đúng là tới nơi thật, hai bên áp sát chiếc xe tồi tàn, nhưng cô vẫn nhởn nhơ, mặt bình thản "Chúng ta phải đi đúng luật chứ!" Cả ba chị em càng điên người hơn, họ tự trách mình sao lại để Bảo Ngọc lái xe chứ? Họ thi nhau hét lên, hai bên hai xe môtô đang áp sát mạnh hai bên cửa! Còn hàng vài chiếc ô tô đằng sau đang dí sát đuôi xe... Cả ba nhìn nhau kinh hãi, họ kêu gào Bảo Ngọc lái xe nhanh lên, nhưng cô vẫn bình tĩnh, quay ngang ra nhìn Thiên Thư, mỉm cười thuần túy "Thế thì em ra mà lái xe đi"

Thiên Thư dường như chỉ đợi câu nói đấy, cô lao ra cầm vào tay lái, mặt đỏ gắt, gào to "Chị đạp chân phanh đi, em có kế này!" Cái gì cơ?? Chân phanh á? Cô có nghe nhầm không đấy? "Làm nhanh lên, không không kịp mất!!" Bảo Ngọc hết cách, đành nghe lời mà đạp chân phanh... Xe đột ngột dừng lại, kêu...

Kítttt!!! Kít...

Xe đang đi tốc độ 100 km/h đột ngột phanh lại, bánh lái phía trước xe ghì mạnh xuống mặt đường, hai bánh phía sau hơi nhấc bổng lên một chút, đâm "uỳnh.. Rầm" vào mui xe ủa ô tô đằng sau, rồi xe sau cũng phanh lại, đầm "uỳnh... Rầm" vào mui xe của xe đằng sau nữa... Cứ va chạm như thế, các đầu xe đều bị xây xát mạnh đến biến dạng... Nhiều tên thuộc hạ còn bị choáng váng đầu óc mà ngất... Các xe môtô thì cứ phóng như điên về trước, vài tên ngoảnh lại nhìn bất ngờ...

Sau khi đạp chân phanh, đợi mấy tên lái xe mô tô quành đầu lại lao đến, Thiên Thư hét lên "Đạp chân ga, mau lênnn!" Bảo Ngọc hoảng hốt, cô bây giờ chỉ biết nghe theo sự sắp xếp của Thiên Thư mà thôi! Cô vừa đạp chân ga, xe kêu "rỉnnnn" lên lên một tiếng rồi lao về phía trước, người của cả bốn đứa bị kéo về sau theo quán tính, xe lao thẳng về trước, Thiên Thư thở phào nhẹ nhõm, bọn người lái môtô nhìn thấy thế lại định quàng đầu lại, các xe ô tô khác thì đang định thần lại! Hắc Long thấy vậy, nhưng lại vẫn vô ưu vô lo, suy ngẫm sâu xa rồi nhếch mép cười lạnh lẽo...

"Thật thú vị! Đuổi tiếp, nhanh!"

Cả bốn đứa quay ra sau nhìn, có vẻ họ đã đi được một đoạn khá xa chúng, cả bốn hét ầm lên sung sướng, Bích Huyết mặt mày vui vẻ, vỗ tay hoan hô "Thiên Thư giỏi quá đi!" Bảo Ngọc một phen hú hồn, Mễ Linh thở phào nhẹ nhõm, cả bốn hết hồn vì cách lái xe của Bảo Ngọc... Mễ Linh lại quay ra sau, bọn chúng vẫn đuổi, mặc cho xe bị hư, cô run run lay tay Bích Huyết "Này chị, nhìn đằng sau đi" Bích Huyết suýt ngất, mặt lại tái xanh lại, chỉ tay hét lên "Phóng xe nhanh lên đi Thư"

Thiên Thư cũng hiểu ý, cô vươn người lái xe, lao tốc độ 150 km/h... Chợt Bảo Ngọc thất thần, mặt mũi biến sắc, trắng bệch, cứ đơ người ra! Thiên Thư thấy lạ, mơ hồ hỏi "Chị sao vậy?" Bảo Ngọc run run quay mặt ra phía Thiên Thư, toát mồ hôi hột, cố gắng mỉm cười...

"Xe... không phanh được nữa rồiii!"

Bảo Ngọc mất bình tĩnh mà la toáng lên, cô ôm đầu, chân giẫm mạnh, giậm đi giậm lại bàn đạp phanh nhưng xe cứ lao vù vù...

Cả ba cũng kinh ngạc không kém... Tất cả yên lặng một lát, sau đó gào ầm lên "Á á á!! Làm sao bây giờ? Xe mất phanh rồi!" Chiếc xe cũ rích tồi tàn đang lao đi với tốc độ 150 km/h, không thể dừng lại được nữa, chân ga cũng hỏng luôn rồi! Vận tốc càng ngày càng tăng cao, phải làm sao bây giờ??

Thiên Thư run cả người, cô thử liều một phen xem, phóng xe lao thẳng về phía đại học Bắc Kinh. Suy nghĩ loé qua trong đầu, cô không nghĩ ngợi nhiều, lao thẳng xe theo hướng đó... Trời tối sầm lại, xe thì một bên đèn hỏng, không phanh lại được, cửa thì bị gãy dời hẳn ra! Mễ Linh chợt thấy khó hiểu, cô chau mày "Em đang đi đâu vậy Thư?" Xe bây giờ đang lao về trước với vận tốc 170 km/h, mà vận tốc tối đa lại là 210 km/h! Phóng xe những 170 km/h là quá nguy hiểm, cả bốn người ai cũng bồn chồn sợ hãi, Bảo Ngọc chợt khóc thét lên vì quá hoảng, tất cả đều hét ầm lên!

Từ tít đằng xa, Lâm Triệt thấy lạ, mày hơi nhíu lại! Sao xe lại chạy nhanh vậy nhỉ? Rõ là vừa rồi chạy khác mà, mặt hắn lạnh băng, lớn giọng "Lao nhanh đuổi theo chiếc xe đấy!" Bọn thuộc hạ trong xe bắt đầu phóng nhanh... lao lên phía trước...

Thiên Thư bình tâm
lại, gió thổi vù vù qua cửa xe, tóc tai bay tứ tung, cô đang rẽ vào đường dẫn đến trường đại học Bắc Kinh... Xe đang lao đến với vận tốc 200 km/h! Xe bắt đầu có dấu hiệu hư tổn, động cơ giật giật liên hồi, cốp xe bật tung lên... Tất cả đều trông chờ vào Thiên Thư, mong chờ vào vận may! Đã gần tiến đến cổng trường đại học Bắc Kinh, chợt Bích Huyết nhìn sang bên đường, có bờ hồ ở bên đấy! Bích Huyết hoảng loạn, quay đi tứ tung, mắt sáng bừng lên "Nhìn kìa! Bên kia có một bờ hồ" Thiên Thư chỉ kịp nghe như thế, cô phóng xe lao về phía bờ hồ... "Em... em điên hả???" Bảo Ngọc gào ầm lên cúi mặt sợ hãi, cả người run rẩy...

Thiên Thư ánh mắt kiên định, mồ hôi nhỏ từng giọt hét to "Các chị phải nhảy xuống ngay khi chiếc xe lao xuống sông nhé!" Cả ba đứa kinh ngạc lắc đầu sợ hãi, mặt cắt không còn một giọt máu "Không, nhảy để chết à? Xe đang đi tốc độ cao nhất đấy!!" Bảo Ngọc run hết cả người, ôm đầu không muốn nhảy... Thiên Thư thấy tình cảnh hoảng loạn như vậy, cô kéo Bảo Ngọc sang phía mình, Mễ Linh an ủi Bảo Ngọc, nói lớn "Không sao đâu! Ở cạnh đấy có cỏ mà, lúc tiếp đất, các chị nhớ nhất định phải lăn vài vòng đấy nhé, sẽ ổn thôi!"

Bích Huyết cũng quyết tâm "Ừ! Nhảy thôi, Mễ Linh!" Xe đang lao vù đến bờ hồ, chỉ còn vài mét nữa thôi, cả bốn đều cầu nguyện cho số phận của mình..."1...2...3!! Nhảy!!" Cả bốn hét ầm lên, Bích Huyết và Mễ Linh nhắm chặt mắt lại lao về bên trái, Thiên Thư ôm chặt lấy Bảo Ngọc lao về bên phải... Cả bốn người cùng lăn dưới cỏ, xây xát khắp người! Bảo Ngọc ôm đầu sợ hãi... Xe đâm uỳnh vào thành của bờ hồ, rồi cháy lớn, khói bốc nghi ngút, tan tành mây khói, trông như một đống đổ nát đang sắp phát nổ!

Cả bốn tránh xa chỗ xe đang bùng lửa, nhìn nhau thở hổn hển, Mễ Linh hét lên sung sướng "Vui nhỉ? Chưa bao giờ em thấy phấn khích thế này!" Tay chân xước rứa máu, Bích Huyết cũng vui không kém, ôm chân kêu đau "Ừ! Hay... lắm! Aaaa! Chị... đau chân quá!!" Cả ba nhìn Bích Huyết lo lắng, kiểm tra thì chân cô, ra là bị xước chảy máu... Còn Bảo Ngọc run run khóc òa lên, máu mũi chảy tèm lem, mặt mũi cả bốn đầy vệt bụi bẩn, Mễ Linh chạy ra dỗ dành Bảo Ngọc "Không... sao đâu! Tất cả ổn rồi!" Bảo Ngọc run rẩy người, loạng choạng đứng dậy "Không đi nữa đâu! Chúng ta...về nhà đi! Chị sợ lắm!"

Thiên Thư thở phào nhẹ nhõm, cả người đau nhức cử động khó khăn, mặt hơi trầy da, nhỏ nhẹ nói "Chị Ngọc, chúng ta cứ chạy trốn đã, điện thoại thì không bắt nổi sóng, giờ chị Huyết nhi đang bị truy lùng, chúng ta lại không có xe... phải trốn thôi chứ biết sao?" Bảo Ngọc lưỡng lự "Hay chúng ta nói với bố mẹ?" Bích Huyết mặt đỏ gắt, cắt lời "Không được, bố mẹ mà biết là em chết"

Trời tối om, không gian tĩnh lặng, chợt có tiếng xe từ đằng xa, cả bốn đứa chạy đến cổng trường, ôi mẹ ơi! Cổng trường cao thế chứ! Phòng bác bảo vệ thì tắt điện tối om, chắc bác đang ngủ say như chết rồi... Bích Huyết nảy ý tưởng, trèo lên trên, vẫy vẫy "Mau trèo lên đi! Hết cách rồi!" Bảo Ngọc sợ độ cao, mà xưa nay cô có từng leo trèo đâu... Nhưng đến nước này, còn cách nào khác! Cả ba đứa thi nhau trèo lấy trèo để, sau đó đứa thì tụt xuống, đứa thì leo xuống... Cả ba quay ra nhìn Bảo Ngọc đang đứng ngoài cổng không chịu trèo sang, lườm nguýt "Chị muốn bị bắt à? Leo sang nhanh đi!"

Bỗng Bảo Ngọc thử đưa tay vào mở chốt cổng, đẩy cổng trường đi vào đường hoàng, mặt ngây ngô "Mấy coi đứa nè, cổng mở được mà, mất công leo trèo làm gì?" Cả ba đứa mắt chư O mồm chữ A, vậy mà họ phải leo vào cực khổ, bật cười lớn rồi than phiền là sao mình ngốc thế... Xe của hắn sắp đến đến nơi rồi! Cả bốn đứa chạy nhanh vào trường, định chạy vào chính khu to nhất, nhưng Bích Huyết ngăn lại, chỉ tay sang khu bên cạnh "Theo chị nghĩ nên sang kia, vì sẽ đỡ gây chú ý hơn!" Có lý, cả bốn người lại chạy sang khu cạnh đấy, trong bóng tối ghê rợn cả người...

Xe Lâm Triệt dần chậm lại, rồi dừng hẳn! Hắn bước xuống dưới, đôi mắt lóe lửa, nhìn thẳng vào chiếc xe đang bốc khói nghi ngút bên cạnh bờ hồ! Lâm Triệt chậm rãi bước đến, quan sát chiếc xe tồi tàn, sau đó nhếch mép cười... Nụ cười rất nham hiểm nha! Hắn suy nghĩ rất lâu, sao chiếc xa lại chợt phóng nhanh? Rồi lại đâm vào đây? Vậy còn người trong xe đâu? Trong đầu hắn lóe lên tia điện, chẳng lẽ do mất phanh? Sau đó cố tình đâm vào đây, rồi lăn ra ngoài đường, và sau đó... Ánh mắt hắn chuyển hướng dần về phía cổng trường... họ vào trường sao??

Định trốn thoát hắn đến cùng sao? Nguy hiểm đến sinh mạng mình như thế mà không chịu bỏ cuộc sao? Hắn chợt cười lớn, nụ cười đầy tự mãn với ánh mắt ngập tràn lạnh lẽo... Thuộc hạ của Lâm Triệt lao xe đến từ lúc nào, hắn gằn mắt ra lệnh thuộc hạ của mình "Phong tỏa cả ngôi trường này cho tao! Đuổi hết tất cả người dân gần đây đi, không được một ai bén mảng ra đường vào lúc này!" Những tên thuộc hạ kêu "Rõ" một câu, lập tức đi ngay...

Hắn tiến đến đạp tung cổng trường, dáng đứng uy quyền dũng mãnh vô cùng, đầu nghiêng một bên, nhếch mép cười "Để xem lần này, em trốn thoát khỏi tôi như thế nào, Bích Huyết!"

~HẾT CHƯƠNG 4~


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện