Hạ Cánh Trên Trái Tim Anh

Chương 18


trước sau

Edit: Shun An

Beta: Be Lười

Bách Dương đứng bên xe, đang suy nghĩ lúc nào mới nên mang hành lý lên cho Phó Minh Dư.

Anh chỉ nói một câu “Một lúc nữa”, cũng không biết “Một lúc nữa” này là bao lâu? Càng không biết sao lại là “Một lúc nữa”?

Bách Dương nhìn đồng hồ, từ lúc Phó Minh Dư xuống xe đến giờ cỡ khoảng 20’ rồi.

Vì thế cậu ta nhờ tài xế mở cốp xe ra.

Mới vừa lấy vali ra, thì thấy Phó Minh Dư đi ra từ cửa lớn.

Trong bóng đêm vẫn nhìn thấy được sắc mặt xanh mét của anh. Bước chân có chút gấp gáp, giống như không thể chịu nổi phải rời khỏi chỗ này lập tức.

Bách Dương theo bản năng lui một bước, người dán vào thân xe, hỏi:

“Boss, quên đồ gì sao?”

“Về bị thự Hồ Quang.”

Anh chỉ nói vài chữ như thế, mà trong lòng Bách Dương đã lo sợ bất an, vội vàng đi mở cửa xe.

Phó Minh Dư lại không lập tức lên xe. Bách Dương quay đầu lại, thấy anh đứng ở ven đường, đốt một điếu thuốc.

Phó Minh Dư không quá nghiện thuốc lá, một tháng chỉ có dùng gần một nửa hộp thuốc lá, hơn nữa cũng rất ít khi hút thuốc ở nơi công cộng

Bách Dương nghĩ: Hai tuần này ngài ấy từ thành phố Lâm đi đến Paris, trên đường còn đi một chuyến đến Seychelles, trằn trọc trở về thành phố Giang, thiếu ngủ đến nghiêm trọng, có lẽ là thật sự rất mệt mỏi.

Chỉ là trong bóng đêm, ánh lửa nho nhỏ hiện lên, nét mặt của Phó Minh Dư vẫn chưa thả lỏng ra.

Một tiếng sau, ô tô đã đi vào biệt thự Hồ Quang.

Xe vòng quanh con đường bên hồ từ từ giảm tốc độ, đèn đường chiếu lên mặt nước sóng sánh trong hồ nổi lên sóng ánh sáng. Cành hoa ngọc lan trĩu xuống, lung lay sắp đổ.

Phó Minh Dư mở cửa sổ xe, từng đợt gió đêm thổi vào, nét mặt của anh rốt cuộc cũng hơi dịu lại.

Người ra mở cửa chính là dì La, đón Phó Minh Dư vào.

“Hơn nửa tháng cậu không về rồi. Sáng nay phu nhân còn nhắc đến cậu suốt.”

Phó Minh Dư nhìn xung quanh một vòng, lại không thấy người mẹ nhắc đến anh mãi. Nhưng lại có một con chó tha mồi lông vàng nhào đến.

Khom lưng vuốt đầu nó hai cái, Phó Minh Dư ngẩng đầu hỏi: “Phu nhân đâu?”

Dì La lập tức giải thích: “Hôm nay khai mạc triển lãm tranh, còn có after party, phu nhân còn chưa về.”

“Vâng.”

Phó Minh Dư lên lầu tắm rửa một cái, Hạ Lan Tương đã về tới.

Một tay bà cầm áo ngoài tơ tằm của bộ lễ phục dạ hội, một tay đang tháo hoa tai hình trứng bồ câu, gặp Phó Minh Dư ở cầu thang, liếc mắt nhìn qua anh.

“Chút nữa tới nhà ăn, ăn khuya cùng mẹ.”

Nói xong liền đi, giống như lệnh của Hoàng Thái Hậu.

Loading...

Phó Minh Dư cũng định ăn một chút gì đó.

Lúc anh đến nhà ăn, trên bàn đã dọn xong cháo trắng và rau xào hợp khẩu vị của anh.

Không bao lâu, Hạ Lan Tương đã gỡ tóc, thay đồ đi xuống lầu, lập tức ngồi vào vị trí trước mặt Phó Minh Dư.

“Chuyện của Yến An rốt cuộc sao lại thế?”

“Sao lại thế nào sao?”

Phó Minh Dư ngẩng đầu, lấy khăn giấy lau miệng: “Cũng qua hơn một tháng rồi, sao mẹ lại còn hỏi đến?”

Hạ Lan Tương khuấy thìa, ăn một ngụm sau đó không nhúc nhích. Tuy cố gắng che dấu đi, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vẻ tò mò.

“Ở buổi tiệc tối mẹ nghe người khác nói, bạn gái của thằng nhóc đó là một hot girl nhỏ trên mạng? Nghe nói dạo này vẫn luôn mắng nó trên mạng. Nói thằng nhóc kia ngoại tình, có chuyện như vậy sao?”

Phó Minh Dư lập tức hết muốn ăn, buông cái thìa xuống, nhàn nhạt nói: “Con không rõ lắm. Hơn nữa, là bạn gái cũ.”

“À! Cũng đúng, ồn ào như thế chắc chắn cũng chia tay rồi.”

Hạ Lan Tương biết Phó Minh Dư muốn trốn, giận tái mặt, “Ngồi xuống! Đã bao lâu rồi không về? Không ngồi nói chuyện với mẹ được một chút sao?”

“Mẹ nói đi.”

Hạ Lan Tương rất không hài lòng với thái độ của Phó Minh Dư, nhưng đó là con đẻ, còn có thể làm gì khác đâu.

“Mẹ cảm thấy đứa nhỏ Yến An này, hẳn là cũng không dám làm đến mức đó đâu. Nhưng cô gái kia làm lớn chuyện như vậy, thằng nhóc chắc chắc cũng có trách nhiệm, nhất định là đối xử với người ta không tốt, hoặc là có gì đó không rõ ràng với cô gái khác.”

Phó Minh Dư thêm vào một tiếng “Vâng”.

Hạ Lan Tương phối hợp nói: “Nghe nói cô gái kia có 120 vạn fans? Việc này xử lí tốt không. Bây giờ, bác Yến của con cũng đang rất tức giận, chuyện này ảnh hưởng hình tượng công ty. Một bên vu khống Yến An, một bên khác cũng không buông tha cô bé kia, muốn kiện cáo. Nếu quả thật là bôi đen, vậy chuyện này là co cô gái này gây ra. Ai~! Con nói người thanh niên các con cũng thật lạ, có nói cái gì không thể nói cho đàng hoàng đi? Nhất định phải gây chuyện khó coi như vậy.”

Người đối diện lần này một tiếng “Vâng” cũng không có.

Anh rũ mắt, ánh mắt dừng hình ảnh ở trong chén trước mặt, hình như đang suy tư gì đó.

“Bỏ đi! Nói chuyện với con thật chán!.” Hạ Lan Tương che miệng ngáp một cái,

“Quà đâu?”

Phó Minh Dư nhấc cằm lên, ý bảo Hạ Lan Tương đi xem phía sau ngăn tủ.

“Được rồi. Xem như trong lòng con còn có mẹ.”

Hạ Lan Tương đứng dậy đi đến bên cạnh cái tủ. Đầu tiên là nhìn thấy một cái hộp nhung tơ tinh xảo, trên có thêu chữ “piaget”.

Mở ra vừa thấy, là trang sức cao cấp của Golden Oasis mà bà muốn có.

Để dì La cất hộp đi, lại thấy bên cạnh còn có một phần.

Hộp nhỏ, bà tiện tay mở ra, một chuỗi lắc tay chân trâu được đăc trên tấm nhung đen, tinh tế, nhẵn mịn, sáng bóng, rất là đẹp đẽ, tinh sảo.

Bà thích châu báu, đương nhiên có thể nhìn ra đây là chân trâu thiên nhiên đời đầu năm 90.

“Đây cũng là cho mẹ à?”

Phó Minh Dư ngẩng đầu nhìn bà một cái, rất nhanh dời đi.

“Mẹ thích thì cứ lấy đi.”

Vừa nói như vậy, Hạ Lan Tương còn có gì không hiểu.

Bà đóng hộp lại, lười nhác mà đi lên trên lầu: “Mẹ mới không cướp đồ của người khác.”

Đi được một đoạn, bà lại dựa vào lan can nói vọng xuống: “Sáng mai trung tâm triển lãm có triển lãm nghệ thuật cân bằng(2), không phải con rảnh sao? Cùng mẹ đi một chuyến.”

(1)Tiếng anh là: Art-Exhibition-Balance, cái này là thuật ngữ bên giới nghệ thuật rồi nên mình xin phép không tìm hiểu.

“Không có thời gian.”

“Hừ.”

Cùng lúc đó, đèn ở nhà trọ Danh Thần đại đa số còn sáng.

Nguyễn Tư Nhàn đi tắm rửa, thoải mái đến muốn ngủ trong bồn tắm.

Nếu không phải tiếng chuông cửa vang lên, cô thật không nghĩ từ bồn tắm đứng dậy.

Đã trễ thế này không biết ai lại đến đây, Nguyễn Tư Nhàn vội vàng mặc xong quần áo, lấy khăn quấn tóc lại, vội vàng nhìn qua máy theo dõi bên ngoài.

Lại là Yến An.

Cái này, nhà cô, thật ra là có chút xấu hổ.

Nhưng mà người đến người ta là người có uy tín danh dự, Nguyễn Tư Nhàn vẫn mở cửa.

“Tổng dam đốc Yến?”

Yến An cười tủm tỉm mà đứng ở cửa:

“Sao còn gọi tôi là Tổng giám đốc Yến. Xa lạ quá, cô có thể gọi tên của tôi.”

Nguyễn Tư Nhàn gật gật đầu: “Có chuyện gì sao?”

“Không có việc gì.” Yến An nói, “Mấy ngày hôm trước không phải tôi nói đi Italy sao? Đêm nay mới về, mang đến chút quà cho cô.”

Nói xong, anh ta lấy ra đồ giấu ở phía sau.

Không cần mở ra, Nguyễn Tư Nhàn chỉ nhìn mặt bên ngoài cũng biết là món trang sức đắt tiền.

Nguyễn Tư Nhàn thoái thác nói không cần. Sau mấy lần anh đến tôi đi, Yến An trực tiếp bước vào, đặt chiếc hộp ở ngay lối vào của nhà cô.

“Một chút tâm ý mà thôi! Cái này cô cũng không nhận, vậy là không nể mặt tôi rồi.”

“……”

Nguyễn Tư Nhàn im lặng, Yến An cũng không nói thêm gì, chỉ hỏi vài câu về tình hình gần đây. Nguyễn Tư Nhàn luôn trả lời,
thấy cô ngay có ý định mời mình vào uống một miếng trà cũng không có, nên đi về.

Nguyễn Tư Nhàn đóng cửa lại, nhìn hộp trang sức kia. Loại người động một chút lại dùng cách tặng quà để theo đuổi như Yến An thật làm cô nhức đầu.

Vốn là đang nghĩ có nên nghiêm túc suy xét, chỉ là anh ta như vậy, ngược lại khiến cho Nguyễn Tư Nhàn không muốn tiến tới.

Cô lau khô tóc, ngã lên giường, lăn qua lăn lại hai lần, lại không buồn ngủ.

Cô nghĩ đến dáng vẻ của Phó Minh Dư bị cô chọc giận hôm nay.

Lúc đó anh không nói gì cả, tuy là tức giận đến mực máu chảy ngược vào rồi, cũng chỉ là nhìn chằm chằm cô vài giây, sau đó xoay người nghênh ngang đi rời.

Có lẽ là bóng đêm khiến người ta thả lỏng mệt mỏi, cũng có thể là ngâm bồn tắm làm người ta buồn ngủ, thần kinh Nguyễn Tư Nhàn cũng dần dần buông lỏng.

Cứ như vậy trong nháy mắt, Nguyễn Tư Nhàn cảm thấy bản thân mình hôm nay có phải quá đáng hay không?

Bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, Phó Minh Dư chỉ là giúp cô xách vali, đến nỗi sờ vào tay cô một chút, có lẽ là thật sự không cẩn thận.

Dù sao cũng là người có uy tín có danh dự, lại không tệ hại đến mức như vậy.

Chỉ cô cũng không có cách, rõ ràng bản thân mình cũng không phải là người tính tình tệ. Nhưng mỗi khi nhìn đến Phó Minh Dư thì muốn mắng liền mắng ra.

Nguyễn Tư Nhàn nghĩ, khẳng định là vấn đề của anh ta.

Nguyễn Tư Nhàn lại trở mình, di động vang lên tiếng “tích tích” một chút.

Nhìn thấy người gửi tin nhắn đến là Phó Minh Dư, trong lòng Nguyễn Tư Nhàn lộp bộp một chút.

[ Phó Minh Dư ]: Ngày mai cô có bận gì không?

Đây là có ý gì?

Phó Minh Dư hậu tri hậu giác, cuối cùng đã tỉnh ngộ, muốn mời cô đến văn phòng uống trà?

[ Nguyễn Tư Nhàn ]: Rất bận.

[ Phó Minh Dư ]: Ngày mai ngày kia cô đều được nghỉ.

Nếu đã biết, Vậy hỏi tôi làm gì?

[ Nguyễn Tư Nhàn ]: Nghỉ phép thì không thể bận sao? Tôi phải chạy bộ, tập gym, luyện quyền anh.

Sau khi gửi đi, Nguyễn Tư Nhàn nghĩ nghĩ, lại bồi thêm một câu.

[ Nguyễn Tư Nhàn ]: Lỡ như sau này anh còn động tay động chân với tôi, cũng không cần cảnh sát ra tay. Tự tôi cũng có thể giải quyết được.

Đối diện với sự yên lặng một hồi của đối phương, Nguyễn Tư Nhàn cho rằng anh đã bị chọc tức đến mức qua đời đột ngột.

Nửa phút sau, anh lại gửi một tin nhắn thoại đến.

“Nguyễn Tư Nhàn! Tôi nói lại một lần cuối cùng, hôm nay tôi không cố ý!”

Nghe này thấy giọng điệu này là tức giận không hề nhỏ. Nguyễn Tư Nhàn tự nhiên lại có chút vui vẻ, cong cong khóe miệng, gửi lại một tin nhắn.

“.”.

Cũng không biết đối phương điện thoái nổ rồi hay là người tức giận nổ rồi, không thấy nhắn tin lại, Nguyễn Tư Nhàn cũng dần dần thiếp đi.

Ngày hôm sau, đồng hồ báo thức đúng giờ vang lên, Nguyễn Tư Nhàn rửa mặt xong, thay quần áo thể thao, cột tóc lên, chuẩn bị ra ngoài chạy bộ.

Lúc ở cạnh cửa thay giày, nghe thấy bên ngoài hình như có người nói chuyện.

Nghĩ có thể là hàng xóm, coi cũng không để ý, mang giày xong liền mở cửa ra, lại thấy một nam một nữ đứng trước cửa nhà cô.

Trong tay hai người đang cầm di động, nhìn thấy Nguyễn Tư Nhàn mở cửa, đang nói chuyện thì đột nhiên im bặt, còn sửng sốt một chút.

Biến cố này phát sinh trong nháy mắt.

Nguyễn Tư Nhàn còn không có phản ứng đây, kia hai người đột nhiên giơ lên di động tiến lên.

“Yến An đâu? Ra đây! Yến An! Anh đi ra cho tôi!”

Nguyễn Tư Nhàn hoàn toàn không bố trí phòng vệ, bị đẩy sang một bên. Nhìn thấy hai người kia vọt vào nhà mình cô mới có phản ứng.

“Mấy người làm gì vậy?”

Cô đuổi theo hai người kia: “Mấy người là ai thế? Có bệnh à? Ra ngoài hết cho tôi!”

Hai người này là có chuẩn bị trước mà đến, phân công công việc rõ ràng.

Người nam phụ trách ngăn Nguyễn Tư Nhàn lại, người nữ phụ trách cầm điện thoại vào quay phim.

Trơ mắt nhìn người phụ nữ kia đẩy cửa phòng cô ra, Nguyễn Tư Nhàn lại bất lực.

Dù sao khoảng cách thể lực giữa nam và nữ cách biệt quá lớn, cô hoàn toàn không thể thoát ra khỏi người đàn ông kia.

“Tôi muốn báo cảnh sát!”

Nói là nói như vậy, nhưng di động vẫn còn để trong phòng. Nguyễn Tư Nhàn hoàn toàn không đi qua được.

Người nữ kia hừng hực khí thế đá văng cửa phòng, hô to vào trong:

“Yến An!”

Hô xong sửng sốt một chút, nhìn thấy bên trong giường sạch sẽ tươm tất.

Tới lúc này rồi, Nguyễn Tư Nhàn cho dù là kẻ ngốc cũng biết hai người họ muốn làm gì.

Cô tức sôi máu, dùng hết toàn lực tránh thoát. Người đàn ông kia sức lực tàn nhẫn một chút, đẩy Nguyễn Tư Nhàn ngã xuống đất.

Đùi đập vào bàn trà, Nguyễn Tư Nhàn đau đến hít hai ngụm khí lạnh, lồm cồm ngồi dậy. Mà người nữ kia đã bắt đầu mở tủ quần áo của cô.

“Yến An! Anh ở chỗ này phải không?”

“Mấy người có bệnh à?”

Nguyễn Tư Nhàn giãy giụa muốn tiến lên, người đàn ông kia lại giữ lấy cô.

Chỉ là tay còn chưa bắt được Nguyễn Tư Nhàn, sườn eo của anh ta đột nhiên bị đánh úp lại một trận đau đớn mãng liệt. Trong chớp nhoáng, đau đến lục phủ ngũ tạng đều phải vỡ ra.

Anh ta ngã trên đất, trước mắt đều quay mòng mòng. Sau đó, lại nhìn sắc mặt âm lãnh của người đàn ông đã đá mình, ánh mắt sâu như vực sâu thăm thẳm.

Đối diện gần như chỉ có một giây, Phó Minh Dư thu hồi ánh mắt, ngồi xổm xuống nhìn Nguyễn Tư Nhàn duỗi tay, khóe miệng hình như có châm biếm.

“Không phải cô nói tự mình có thể giải quyết sao?”

Tác giả có lời muốn nói: Tôi đến rồi! Hôm nay Phó tổng đã trở lạitừ Syria! Chúng ta đón gió cho anh ấy!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện