Gói Thuốc Nhỏ

Chương 15


trước sau

Advertisement



Buổi sáng thứ bảy, Nhạc Minh Uyên mang theo một đống đồ ăn sáng, vẻ mặt như ánh mặt trời sáng chói xuất hiện trước cửa nhà Tiêu Đông.

"Nói đi." Tiêu Đông uống ngụm sữa đậu nành hỏi, "Rốt cuộc có chuyện gì?"
Tiêu Đông trong lòng cũng tò mò không thôi, tối hôm qua tiểu tử này bỗng nhiên gọi điện thoại tới muốn hẹn hắn đi uống rượu, nó vừa nghe hắn nói không rảnh thì sáng hôm sau trực tiếp dẫn quân đánh giết tới tận cửa.

"Muốn hỏi thăm anh họ vài việc ấy mà." Nhạc Minh Uyên cười ha hả.

"Có chuyện mau nói, có rắm thì thả luôn đi." Tiêu Đông trừng mắt liếc Nhạc Minh Uyên, "Một lát nữa anh còn phải đi Hàng Châu nữa."
"Vậy em hỏi luôn đây, anh và quản lí Ngôn Luật Kỷ của công ty anh có quen thân không?" Nhạc Minh Uyên hỏi thẳng.

"Lão Ngôn á? Cậu ta là bạn từ thời cao trung của anh, em hỏi cậu ta làm gì?" Tiêu Đông khó hiểu hỏi.

"Vậy...!Vậy anh ta còn độc thân không?" Nhạc Minh Uyên hỏi tiếp.

"Cậu ấy.....Khụ...!khoan, chú mày....???!" Tiêu Đông bị doạ làm sữa đậu nành trong tay đều đổ xuống sàn, "Mợ nói chú mày cả ngày đều tìm bạn gái nhưng không chịu dẫn ai về nhà, hoá ra chú mày lại......"
"Anh đoán bậy cái gì vậy??" Nhạc Minh Uyên trợn mắt đánh gãy suy nghĩ đang miên man trôi về nơi xa của ông anh họ, đi thẳng vào vấn đề nói, "Là như thế này, em có một người bạn, chấm người bạn học kia của anh, nên nhờ em hỏi thăm về tình huống của anh ta một chút."
"Có người chấm Lão Ngôn?" Tiêu Đông nhìn em họ hắn, ngẫm nghĩ một lát, có chút không thể tin được suy đoán, "Là bạn của chú mày, không phải là bác sĩ Lâm chứ hả?"
"Vâng." Nhạc Minh Uyên gật gật đầu.

"Thật sự là bác sĩ Lâm?" Tiêu Đông mở to hai mắt nhìn.


"Đúng vậy, anh, thế nào, có thể tiết lộ chút không?"
"Có thể, có thể chứ!" Tiêu Đông kích động đập bàn, "Muốn hỏi cái gì, chú mày cứ hỏi."
Vì thế trong một cuộc đại tác chiến tình trạng cá nhân của bạn học Ngôn Luật Kỷ đã bị thám thính không sót một thứ gì, dưới sự phối hợp toàn lực của quân địch và quân ta đã thu được thành quả vô cùng viên mãn.

- -
Lâm Dược một bên ở phòng khách phân loại gói dược phòng muỗi, một bên nghe Nhạc Minh Uyên báo cáo tin tức thám thính được.

"Theo như anh họ tôi nói, Ngôn tổng này có gia thế trong sạch, cha mẹ đều là thành phần tử tri thức cao.

Năng lực không tầm thường, cậu xem anh ta từ lúc tốt nghiệp đến bây giờ mới có mấy năm đã ngồi ở vị trí tổng giám đốc bộ phận R&D của Đằng Phong thì hiểu." Nhạc Minh Uyên giới thiệu tiếp, "Còn có, đa tài đa nghệ, nghe nói có thể chơi hai loại nhạc cụ là dương cầm và đàn ghita."
"Biết chơi đàn dương cầm á? Đúng là không thể nhìn ra đó." Lâm Dược ngạc nhiên nói.

"Quan trọng nhất là, anh ta còn độc thân!" Nhạc Minh Uyên nói trọng điểm.

Lâm Dược buông dược liệu trong tay quay đầu lại hưng phấn nói, "Vậy tôi có thể động thủ rồi phải không?"
"Không phải cậu nói muốn quan sát thêm một thời gian à?" Nhạc Minh Uyên ghét bỏ nói, ngày hôm qua nói muốn quan sát thêm, hôm nay đã đòi động thủ, tiết tháo đâu hết rồi?!.

"Cậu phí lời quá." Lâm Dược ngượng ngùng phản bác.

"Tôi còn chưa nói xong đâu." Nhạc Minh Uyên tiếp tục nói, "Ngôn tổng này lúc trước từng có một người bạn gái, là thanh mai trúc mã, nghe nói tình cảm lúc trước vô cùng tốt."
"Thì sao? Chẳng phải bây giờ đã chia tay rồi sao, tôi mới không thèm care đâu." Lâm Dược tỏ vẻ không sao cả nói, "Hiện nay ai mà không có mấy người tiền nhiệm chứ."
"Vậy cậu có mấy người?" Nhạc Minh Uyên hiếu kỳ hỏi.

Ánh mắt Lâm Dược đảo đảo né tránh, âm thanh không tự giác cao hơn, "Tôi nói cho cậu để làm gì chứ."
"Trong lòng có quỷ nên lớn tiếng đấy à, á à nhìn cậu như vậy là biết cậu không có người tiền nhiệm rồi." Nhạc Minh Uyên cười khinh khỉnh.

"Nói bậy, khi học tiểu học vào năm lớp ba tôi đã nhận được thư tình rồi đó."
"Úi sồi ôi, lớp ba cơ đấy! Tình sử huy hoàng quá cơ!."
"Hừ, đó là do ánh mắt của chị đây cao, thà thiếu chứ không vơ đại cả bó."
"Ờ, ờ, ờ, là ánh mắt của cậu cao chứ không phải không ai thèm."
"Nhạc Minh Uyên, có phải chú em sống yên bình quá nên ngứa đòn phải không?" Lâm Dược tức điên lên, nhào qua lấy cái gối ôm phi về phía Nhạc Minh Uyên.

Nhạc Minh Uyên báo cáo xong tin tức tình báo liền vội vàng chạy đi hẹn hò.

Lâm Dược thì lòng tràn đầy nhiệt huyết ở nhà hoàn thành 300 gói dược chống muỗi.

Sau đó cô lôi điện thoại ra, click vào ID Nghiêm Dĩ Luật Kỷ trong Taobao nhắn,
"Gói dược chống muỗi đã hoàn thành, chiều nay tôi sẽ gửi cho bạn."
"Cảm ơn." Không ngờ là đối phương đang online.


"Có thể mạo muội hỏi bạn một vấn đề không?" Có lẽ bởi vì đối phương có ID tương tự như tên của Ngôn Luật Kỷ, Gói Thuốc bị ma xui quỷ khiến đột nhiên muốn hỏi đối phương một vài việc.

"Bạn cứ hỏi đi."
"Là thế này, gần đây tôi có thích một nam sinh, bạn thấy nếu tôi là một cô gái lại chủ động theo đuổi nam sinh, như thế có phải quá mất mặt hay không?" Gói Thuốc thấp thỏm hỏi.

"Dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình là chuyện tốt, huống chi chủ tiệm là cô lại đáng yêu như vậy, được cô thích người đó nhất định vô cùng may mắn, cố lên!"
"Nếu bạn đã nói như thế thì tôi an tâm rồi, một lát nữa tôi tặng bạn thêm một gói dược coi như là quà cảm ơn nhé, lễ khinh tình ý trọng*!"
(礼轻情意重 món quà nhỏ, nhẹ nhàng nhưng đầy ý cảm ơn.)
"Chúc bạn thành công!"
Ngôn Luật Kỷ buông điện thoại, mỉm cười nhẹ nhàng, bỗng nhiên có chút hâm mộ những thanh niên, thiếu nữ có dũng cảm theo đuổi tình yêu của mình.

Leng keng...!
Ngôn Luật Kỷ nghi hoặc cầm lấy điện thoại một lần nữa, phát hiện là Tiêu Đông phát một tin nhắn Wechat cho hắn.

"Dạo bước ở Tây Hồ, bỗng nhiên có linh cảm, Lão Ngôn, hoa đào đang nở đầy trên đầu cậu!"
"Đồ điên." Ngôn Luật Kỷ quăng trả hai chữ đầy lạnh lẽo.

Tiêu Đông đang đứng ở trên cầu, nhìn thấy anh bạn thân thiết của mình quăng hai chữ tuyệt tình đó, tức giận nghiến răng

Advertisement
nghiến lợi, âm thầm quyết định, cậu chờ đó, thứ hai tôi sẽ tìm bác sĩ Lâm, anh đây sẽ là quân sư cho cô ấy trong thời gian tới, anh đây không tin không thu phục được chú em!
Tiêu Đông trong lòng vội vàng ôm tâm tình muốn xem náo nhiệt, thì thứ hai đã đến.
Chỉ tiếc là công việc cần xử lý vào thứ hai quá nhiều, chờ đến khi Tiêu Đông xử lý công việc xong, lúc hắn chạy đến phòng y tế định tìm Lâm Dược nghiên cứu thảo luận thấu đáo một phen thì Lâm Dược đã chạy đến tầng 12 xem bệnh cho người ta.

Phỉ Phỉ tha Lâm Dược từ phòng y tế ở tầng 8 một đường thẳng tiến đến tầng 12, đẩy đám người đang chen chúc trước bàn làm việc ra, sau đó đẩy Lâm Dược đến trước bàn làm việc.

"Bác sĩ Lâm cô mau nhìn xem, Tiểu Phương đột nhiên ngất xỉu." Phỉ Phỉ nôn nóng chỉ vào người đang ông đang ghé vào bàn làm việc hôn mê bất tỉnh.

"Mọi người nhường đường một chút đi, đừng vây quanh nơi này." Lâm Dược nhìn thấy người bệnh, sắc mặt nghiêm túc, đầu tiên cô dùng tay xem xét cổ Tiểu Phương, sau đó mới nắm tay của hắn bắt đầu xem mạch.

"Buổi sáng lúc tôi tới đã phát hiện sắc mặt Tiểu Phương không được tốt, tôi hỏi anh ấy làm sao vậy? Anh ấy nói bởi vì cuối tuần vội hoàn thành hạng mục nên ngủ không đủ giấc, còn nói không quan trọng.

Tôi muốn lấy một ít điểm tâm đến cho anh ấy ăn, kết quả khi tôi mang điểm tâm quay lại, anh ấy đột nhiên ngất đi." Phỉ Phỉ nhân lúc Lâm Dược xem mạch liền đem tiền căn hậu quả nói ra.

Lâm Dược gật đầu tiếp tục cẩn thận bắt mạch, mạch của Tiểu Phương vừa trầm lại yếu ớt, mạch đập có quy tắc, nhưng sắc mặt vàng như nến, quần thâm mắt đen, hơi thở vừa sau lại dài, nhịp tim bằng phẳng....!
"Sao lại thế này?" Ngôn Luật Kỷ nhận được tin tức chạy đến "Cậu ta bị sao vậy?"
"Không có việc gì." Lâm Dược thu hồi tay xem mạch, đứng lên nói, "Chỉ là quá mệt mỏi nên ngủ quên mà thôi."
"Ngủ rồi?" Ngôn Luật Kỷ có chút nghi ngờ hỏi.

"Hẳn là do tinh thần khẩn trương cao độ, ngủ không đủ giấc trong thời gian dài, không hiểu vì nguyên nhân gì bỗng nhiên tinh thần thả lỏng, cho nên anh ta gục xuống ngủ rồi." Lâm Dược giải thích, "Không có gì nguy hiểm, dìu anh ta đến phòng y tế ngủ một giấc, uống một lọ đường glucose là ổn."
"Người bệnh ở đâu?" Lúc này bác sĩ Lương của phòng y tế Tây y vội vã chạy đến, nhìn thấy Lâm Dược chào hỏi, "Bác sĩ Lâm, cô cũng ở đây à? Đã xem người bệnh chưa?"
"Đã xem rồi ạ, do mệt nhọc quá độ thôi." Lâm Dược nói.


Bác sĩ Lương thò lại kiểm tra một phen, xác nhận không có gì nguy hiểm, lúc này mới nhờ hai người hỗ trợ mang Tiểu Phương đến phòng y tế.

Lâm Dược định rời đi, lại nghĩ nghĩ xoay người nói, "Lúc nãy tôi xem mạch cho Tiểu Phương, phát hiện dạ dày, gan đều có một ít vấn đề, bây giờ anh ta còn trẻ điều dưỡng một chút sẽ tốt lên, nhưng nếu công việc luôn luôn áp lực như vậy, lại không được nghỉ ngơi tốt, sức khoẻ sẽ càng ngày càng kém đi."
Ngôn Luật Kỷ ngẩn người không đáp.

"Tôi biết bộ phận IT tăng ca là chuyện bình thường, nhưng cũng không thể mãi tàn phá cơ thể và sức khoẻ của mình như thế được, không phải cứ mời bác sĩ về là có thể điều trị được đâu."
Ngôn Luật Kỷ nhìn Lâm Dược xoay người rời đi, trầm mặc một lúc lâu mới gọi một tổ trưởng đến hỏi, "Rốt cuộc sao lại thế này?"
"Tôi phân cho Tiểu Phương thiết kế một sever trước, thứ sau tuần trước phát hiện ra nhiều chỗ không đúng, tôi mới bảo cậu ấy nhanh chóng chỉnh sửa đến thứ hai giao lại cho tôi, ai mà ngờ cậu ta vừa giao cho tôi xong liền...." Là một tổ trưởng của một tổ hắn chỉ nghĩ nhanh chóng hoàn thành hạng mục đúng hạn cấp trên đưa ra, không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện thế này.

Ngôn Luật Kỷ nhìn lướt qua các nhân viên trong văn phòng, hơn phân nữa đều là đầu ổ gà, mặt mày bơ phờ, vừa nhìn đã biết vài ngày chưa về nhà tắm rửa.

"Gần đây nhất là hạng mục nào?" Ngôn Luật Kỷ hỏi.

"App Phi Hồ của điện thoại ạ." Một tổ trưởng nói.

"Khi nào thì giao hàng?"
"Tuần sau."
"Mọi người tăng ca bao lâu rồi"
"Đã nửa tháng." Một tổ trưởng nhỏ giọng đáp.

"Tôi sẽ bảo tổ ba đến đây hỗ trợ mọi người, sau này tăng ca....." Ngôn Luật Kỷ nhìn bốn phía toàn là những đôi mắt mệt mỏi, "Không được vượt quá 10 giờ rưỡi."
"Vâng, cảm ơn Ngôn tổng." Một tổ trưởng đã bốn năm ngày chưa được về nhà hưng phấn không thôi.

Ngôn Luật Kỷ trở lại văn phòng, gọi trợ lý riêng của mình vào.

"Ngôn tổng." Trợ lý Trương gõ cửa tiến vào.

"Huỷ bỏ toàn bộ công việc chiều nay cho tôi, thông báo cho người phụ trách của các bộ, còn có các bác sĩ của phòng y tế Tây y và Đông y, 3 giờ chiều nay mở cuộc họp ở phòng họp."
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Dược: "Không phải anh nói, người được một cô gái vô cùng đáng yêu như em thích là cực kỳ may mắn hay sao?"
Ngôn Luật Kỷ: "................".


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện