Gió Xuân Cõi Người

Chương 10


trước sau

Quan Ninh lặng lẽ nắm chặt tay, “…… Trốn nợ gì cơ?”

“Hồi tối qua……”

Quan Ninh mới nghe mở đầu, cả người đã giật mình, cô nhớ sáng sớm khi thức giấc thấy mình mẩy kì kì, nhớ tới hai cục giấy vứt dưới sàn, nhớ tới cửa sổ mở ra khó giải thích. “Tối qua làm sao?” Quan Ninh hỏi khô khốc.

Ngô Duệ nằm trên sô pha nhìn cô vài giây, chợt túm chặt cổ tay kéo về trước.

Quan Ninh hoảng sợ, “Ngô Duệ!”

“Chị đã làm thế này với em,” Ngô Duệ dùng một tay khác vịn eo cô, ép vào ngực mình, “Tối qua em mặc quần đen, chị nhớ không?”

“Tôi không nhớ rõ……”

“Dĩ nhiên chị không nhớ, bởi vì chưa thấy em bao lâu chị đã lột quần em.”

“Cậu……” Quan Ninh giãy giụa toan đứng dậy, song càng cố thì lại khiến nhiệt độ giữa cả hai tăng lên, “Cậu chớ nói bậy, cậu là bạn Quan Trình, sao tôi có thể ——”

“Hôm qua chị đâu có coi em là bạn Quan Trình,” Ngô Duệ nhéo eo cô cười xấu xa, “Em kể cho chị nghe một chuyện, thật ra em kém Quan Trình nửa năm, còn chưa mừng sinh nhật năm nay, em mới hăm mốt à.”

Tức khắc mặt mũi Quan Ninh bỏng rát, may sao biệt thự cúp điện, nếu không cô chẳng tài nào đối mặt với Ngô Duệ. Cô tin lời cậu nói là thật, càng nương theo đó nhảy ra mấy hình ảnh rời rạc trong tâm trí, mỗi cái đều đủ làm cô muốn độn thổ cho xong.

Ngô Duệ hai mươi mốt tuổi, mới hăm mốt đó trời, sao cô có thể…… sao cô có thể xuống tay được?!Cố tình cậu ta còn hỏi bên tai cô, “Giờ chị nhớ ra chưa?”

“Tôi……” Quan Ninh chật vật tìm lại tiếng nói của mình, “Xin lỗi cậu Ngô Duệ, hôm qua tôi say quá, nếu làm gì có lỗi với cậu, quấy rầy đến chuyện của cậu thì cho tôi xin lỗi. Cậu muốn gì? Chỉ cần tôi làm được tôi nhất định sẽ làm, trong khoảng thời gian này chân cẳng cậu bất tiện, tôi có thể phụ trách ăn uống sinh hoạt hàng ngày, nhưng xin cậu quên chuyện tối qua đi.”

“Quên?” Ngô Duệ như thể nghe được chuyện gì tức cười, “Làm cách nào quên được?”

“Ngày hôm qua chỉ là sự cố ngoài ý muốn,” Quan Ninh nhắm mắt, “Cậu cứ coi như bị heo ủi, bị chó cắn, sao cũng được.”

“Hoá ra chị là dạng người này.”

“Tôi thế nào?”

“Từ hồi dậy thì tới giờ em ít khi nào tự xử, bởi em thấy tay người chạm qua nhiều thứ, rửa sao cũng không sạch,” Ngô Duệ ngậm ngùi, “Là chị dạy hư em, hôm nay em thử lại thì không thấy giống, sao tay chị mềm thế?”

Quan Ninh có phần hụt hơi, “Cậu đừng nói nữa Ngô Duệ……”

“Tại sao em không thể nói, chị dạy hư em mà vẫn muốn hết thảy như chưa phát sinh?”

“Vậy cậu muốn sao?”

“Em chưa nghĩ ra, có điều nếu em kể cho Quan Trình, chị hẳn biết sẽ ra sao đúng không?”

Ngô Duệ làm bộ muốn lấy di động, Quan Ninh túm lấy cổ tay cậu ấn lên sô pha, mới nói mấy câu với Ngô Duệ đã làm cô túa đầy mồ hôi, nghe cậu ta tính toán kể cho Quan Trình, lời thốt ra gần như khẩn cầu.

“Cậu đừng kể với Quan Trình, Ngô Duệ, cậu cứ thong thả suy nghĩ, chỉ cần đừng kể cho nó biết.”

Câu nói này gần như cuốn phăng tất thảy hứng thú của cậu, người đẹp nằm trong lồng ngực, những ý tưởng đen tối mặc sức múa may tứ tung biến mất trong chớp mắt, cậu chống mình ngồi dậy, liên luỵ Quan Ninh đổ người ra sau.

Quan Ninh lập tức lủi ra góc sô pha, cách cậu rất xa.

“Biết sao chân em bị trẹo không?” Ngô Duệ bất chợt hỏi, bấy giờ cả tiếng “chị” cậu cũng không muốn gọi.

Quan Ninh gần như ngay lập tức nhớ tới cửa sổ ban công, không đáp mà hỏi ngược, “Tối qua cậu rời nhà tôi bằng cách nào?”

“Chẳng phải chị đoán được à,” Ngô Duệ vô cảm, “Khương Vịnh đưa chị về nhà, em thấy chị đi đứng loạng choạng thì sợ chị bị thiệt, định bụng chạy qua xem sao. Khương Vịnh đi rồi chị liền…… Nhà chị phải dùng chìa mới khoá lại được, em đành khóa trái rồi nhảy khỏi cửa sổ, thành thử ra chân như vầy.”

“Tôi xin ——”

Ngô Duệ ngắt lời, “Em không muốn nghe ba chữ này.”

Ngô Duệ dường như không định để cô hay, Quan Ninh xấu hổ xen lẫn thẹn lòng, “Là tôi không đúng, còn nữa…… Cảm ơn cậu.”

“Ơn nghĩa gì?”

“Nếu không nhờ cậu, tôi còn bị Khương Vịnh lừa bịp chẳng hay biết gì.”

“Vậy mà chị còn đi ăn với anh ta……” Ngô Duệ nhỏ giọng lầm bầm.

“Tôi không muốn đi, là bạn tôi rủ, tới đó mới hay Khương Vịnh cũng đến.”

“Ồ,” Ngô Duệ mím khóe môi sắp nhếch lên tới nơi, “Chị nói nhiều thế với em làm chi?”

“Tôi cũng không biết, cậu hỏi tôi đáp thôi.”

Làn gió đêm lùa vào từ ban công, thổi tung bức màn trắng, phả dậy mùi nước ép trái cây. Quan Ninh khịt mũi, “Đụng ngã bàn ở ban công hả? Để tôi đi dọn.”

Cô nhấc thân, Ngô Duệ liền nắm chặt cánh tay mảnh khảnh của Quan Ninh.

“Ấy? Chị đi đâu?” Ngô Duệ ý thức mình hỏi một câu ngớ ngẩn, tức tốc sửa lời, “Chị đừng đi, mai sẽ có người tới dọn.”

“Ờ.” Quan Ninh ngồi trở về, cổ tay vẫn còn bị cậu nắm giữ, “Cậu……”

Ngô Duệ buông tay một cách thản nhiên, cậu sực nhớ gì, ngó cô mấy bận.

Quan Ninh nhận ra cậu có chuyện muốn nói, liền hỏi, “Cậu muốn hỏi cái gì?”

“Nay chị thay váy có chú ý……”

Cậu ta lại giắt tiếng “chị” bên miệng, song Quan Ninh thở phào nhẹ nhõm, thuận miệng hỏi, “Chú ý gì?”

“Vai trái chị có nốt ruồi, hồi hôm em lỡ cắn, dấu răng còn không

ạ?”

“……” Cảm giác hít thở không thông lại tới nữa rồi, Quan Ninh nhỏ giọng dần, “Tôi không để ý.”

“Để em xem.” Ngô Duệ thò lại gần.

“Có gì đẹp mà coi……”

“Để em nhìn đi mà,” Ngô Duệ chả biết ngượng, “Em chỉ muốn xem tí coi dấu răng còn không, chị cứ liên tục ——”

Quan Ninh sợ cậu lại nói gì khó đỡ, bưng kín miệng cậu, “…… Cho cậu xem, cậu bớt nói vài câu dùm.”

Có lẽ do bóng đêm mê hoặc, Quan Ninh thật sự kéo xuống vai váy, Ngô Duệ ghé sát vào, nhìn chằm chằm một hồi, “Phòng tối qua em không thấy rõ……”

Quan Ninh tức khắc giận vì quá thẹn, đẩy mặt cậu ra, đè cậu lên lưng ghế sô pha. Ngô Duệ nhếch mép, “Chị ơi em sai rồi, em sai thật rồi……”

Không khí lúng túng, Quan Ninh buông lỏng tay, đứng dậy đi tới bàn trà.

Ý cười trên mặt Ngô Duệ nhạt đi, “Chị phải về hả?”

“Cậu ngủ ở phòng nào? Tôi đỡ cậu qua đó rồi về.”

Ngô Duệ chỉ đại một phòng.

Quan Ninh dìu cậu vào phòng ngủ, xác nhận xung quanh giường không có chướng ngại vật mới rời đi. Về đến nhà, Quan Ninh kéo váy đi vào nhà vệ sinh. Trên vai trái cô quả thực có một vòng dấu răng, qua một ngày dấu vết phai đi ít nhiều, Quan Ninh nhìn đăm chiêu, dần nhớ ra một vài chi tiết.

Ngô Duệ đã giữ thể diện cho cô, tối qua từ miệng cô thốt ra rất nhiều lời khó nghe, thế mà nay cô còn lắc lư trước mặt cậu ấy lâu tới vậy.

“Aaa……” Quan Ninh tựa đầu chống gương, thật muốn đâm đầu chết quách cho xong.

Chờ tới khi cô thoát khỏi trạng thái xấu hổ, Quan Ninh chột dạ nhắn tin cho Quan Trình.

“Học hành sao rồi?”

Quan Trình trả lời rất nhanh, “Khá tốt ạ, chị thì sao, còn bận việc không?”

“Tạm ổn, tự chăm mình nhé, thiếu tiền thì bảo chị.”

“Còn nhiều lắm ạ.” Quan Trình nhắn xong câu này thì gửi liên tiếp mấy đường link, Quan Ninh click mở, toàn là váy đầm, cô hiểu ý Quan Trình, cậu thấy cô mặc những món này sẽ rất đẹp.

Quan Ninh càng thấy mình chẳng còn mặt mũi đối mặt Quan Trình, song ma xui quỷ khiến, Quan Ninh hỏi cậu, “Có phải Ngô Duệ nhỏ hơn em không?”

“Nó bằng tuổi em, sinh nhật là ngày mười bảy tháng sau.”

“Ờ, nghỉ ngơi sớm đi.”

Quan Trình vốn muốn hỏi lí do sao tự dưng chị ấy lại hỏi chuyện này, thấy tin Quan Ninh nhắn, đành chúc cô ngủ ngon.

Quan Ninh rửa mặt, quăng mình lên giường, lật người, kéo chăn che kín mặt.

Bạn nhỏ. …… hai mươi mốt tuổi.

Cô thế mà lại đi nhúng chàm một bạn nhỏ hai mươi mốt tuổi.

Hôm sau Quan Ninh dậy rất sớm, đây là lần đầu tiên cô không đi chạy bộ mà trang điểm nhẹ nhàng để che quầng thâm mắt, nấu bữa sáng rồi xách tới biệt thự tìm Ngô Duệ. Vốn cứ tưởng cậu còn đang ngủ nướng, không ngờ cô vừa tới thì cửa biệt thự đã tự động mở, Ngô Duệ đứng trên ban công lầu hai, huơ tay cười với cô.

Ngô Duệ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, Quan Ninh cúi đầu nhìn chiếc váy liền cùng màu trên người mình, luôn cảm thấy chuyện này quá trùng hợp.

“Có điện rồi à?” Quan Ninh lên lầu nhìn xung quanh, ban công đã được thu dọn sạch sẽ.

Ngô Duệ nói đại cho có, “Sáng sớm có người tới sửa ạ.”

Sau khi xây dựng tâm lý cả đêm, Quan Ninh vẫn không sao vượt qua được sự xấu hổ khi trông thấy cậu, cả quá trình toàn cúi gằm đầu bày chén đũa, chờ Ngô Duệ tự thân ngồi vào bàn, Quan Ninh mới nhìn qua cậu và đưa đôi đũa, nhưng tầm mắt mau chóng dời đi, Ngô Duệ biết cô ngượng ngùng, không trêu cô như hôm qua nữa.

Yên lặng dùng xong cơm nước, Ngô Duệ bỗng nói, “Mấy đứa bạn em lát sẽ tới đây.”

Quan Ninh vào phòng bếp rửa chén, nghe thế thì ngoái đầu, “Thế lát tôi về.”

“Không được, chị ở đây với em.”

Quan Ninh có phần khó xử, “Bị bạn cậu thấy tôi ở nhà cậu thì không hay đâu.”

“Sao lại không? Không hay chỗ nào?” Ngô Duệ nhìn cô chằm chặp, “Tối hôm kia chị có thấy không hay đâu.”

Quan Ninh nín thinh nhìn thẳng cậu, gương mặt ửng đỏ bằng mắt thường có thể thấy được.

Ngô Duệ thấy dáng vẻ này liền sửng sốt, sợ Quan Ninh bị doạ té chạy, cậu đành nói, “Chị sợ cái gì, bọn nó đâu quen biết chị, tới lúc đó em sẽ nói chị là con gái bạn của ba.”

Quan Ninh vẫn không nói chuyện.

“Tối qua không phải chị nói em bảo gì chị cũng đáp ứng à?”

“Chỉ đáp ứng một việc, cậu chắc chắn là việc này?”

Ngô Duệ hứ một tiếng, “Chị biết chơi xấu ghê.”

Quan Ninh bất đắc dĩ, “Tôi chơi xấu hồi nào?”

“Hôm qua chị đâu nói một việc đâu.”

“Thế làm sao đây? Tôi cũng đâu thể nghe theo cậu cả đời được.”

Ngô Duệ há miệng, ngẫm nghĩ cũng thấy cả đời quá dài, không muốn tốn nhiều miệng lưỡi với Quan Ninh nữa, cậu vươn tay về phía cô, “Em muốn xuống lầu.”

Quan Ninh thầm thở dài, đi tới làm cây nạng cho đại thiếu gia.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện