Giáo Y, Cháu Lại Tới!

Thú Vị


trước sau

Advertisement
"Cô tên gì ? Học lớp nào ?" Ôn Ngôn bình tĩnh nhắc lại câu hỏi.

Chu Cát Sa vẫn đang trong trạng thái há hốc mồm, phát hiện ra mình thất thố, liền ngượng ngùng cúi mặt xuống. Nhưng sau đó lại nhận ra điều không ổn, cô ngẩng phắt mặt lên, chỉ vào mặt mình.

"Đại thúc, chú không nhớ cháu sao ? Cháu là người giúp chú lấy lại ví sáng nay đó !" Chu Cát Sa mặt cười tươi hớn hở, dường như cô đã quên mất chính cô cũng là người mắng anh một trận rồi bỏ đi luôn.

Ôn Ngôn nhìn cô gái một hồi lâu, sau đó...

"Ừ, tôi nhớ ra rồi..." Nụ cười của cô gái càng đậm hơn.

"Vậy thì tên và lớp ?"

Chu Cát Sa không bị sự lãnh đạm của anh làm xấu hổ. Cô bỏ cặp xuống đất, ngồi thoải mái trước chiếc ghế đối diện anh, người hướng lên phía trước, mặt đối mặt với anh.

"Cháu tên Cát Sa, Chu Cát Sa. Rất đẹp phải không ? Chú nên nhớ kĩ, nhớ thật kĩ vào."

Ôn Ngôn mắt không gợn sóng, anh lười biếng liếc qua người cô, hỏi :"Đau ở đâu ?"

Chu Cát Sa đột nhiên cứng người lại. Trong tích tắc, cô lại gập người xuống, nhăn nhó đau đớn. "Bụng... Bụng cháu đau, không thể học được..." Cô ôm lấy bụng mình, rên rỉ.

Ngón tay Ôn Ngôn thon dài, trắng trẻo nhưng vẫn rất nam tính, khớp tay rõ ràng. Anh vừa gõ tay lên mặt bàn, vừa chăm chú nhìn cô gái bày trò.

"Đau phía dưới bên phải ? Nếu vậy cô bị viêm ruột thừa rồi. Để tôi gọi cho bố mẹ cô, chuẩn bị làm phẫu thuật ngay lập tức." Anh phun một câu.

Chu Cát Sa vội vàng chuyển tay lên vùng bụng dưới sườn, đổi lại :"A... Cháu đau ở đây... đau thật mà..."

Khoé mắt anh đảo qua chỗ cô để tay, mở miệng :"Vậy là sỏi thận rồi. Cũng rất nguy hiểm, nên mổ ngay."

Chu Cát Sa bĩu môi, dừng động tác lại. Cô đứng dậy, ba bốn bước chân liền nhảy lên một trong hai chiếc giường của phòng Y tế. Chu Cát Sa kéo lấy chiếc chăn trắng muốt sạch sẽ chùm lên người mình, chỉ để lộ cái đầu ra.

"Đại thúc, chú nhất định phải để cháu ở lại đây. Chẳng phải có câu 'Lương Y như từ mẫu' sao ? Đại thúc, chú thương cháu..." Giọng Chu Cát Sa ngọt ngào mang âm điệu hơi làm nũng, nghe là thấy tan chảy.

Nhưng Ôn Ngôn thậm chí còn không thèm ngẩng đầu, anh chỉ im lặng cúi đầu nhìn tập tài liệu trên tay, trở lại dáng vẻ xa cách như lúc Chu Cát Sa mới bước vào.

Chu Cát Sa coi như anh đã đồng ý, khoái chí cười thầm. Cô say mê ngắm bóng lưng thẳng tắp của anh, ngửi hương thơm sạch sẽ từ người anh. Chu Cát Sa tự cảm thấy, đây là lần đầu tiên có một người khiến cô thích thú đến vậy.

Nhất định những ngày tháng học tại trường này sẽ rất thú vị.

Tuy nhiên ngắm được hơn chục phút thì mí mắt cô đột nhiên trở nên nặng nề như bị treo vài hòn đá. Không chống cự được với sức hút của cơn buồn ngủ, cô đành bỏ lại mỹ nam, chìm vào trong giấc mộng.

Ôn Ngôn phát hiện ra không còn nghe thấy tiếng cựa quậy đằng sau, liền quay đầu tò mò. Đập vào mắt anh, chính là gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, lông mi lá liễu cong cong, chiếc mũi được phác họa khéo léo, bờ môi hồng hào mềm mại như hoa anh đào, làn da trắng như sứ, cả gương mặt đều dễ thương như búp bê. Hình như cô đang nghĩ đến một điều gì vui vẻ, chỉ thấy khoé môi cong lên, một bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu.

Ôn Ngôn nhanh chóng dời mắt, xuỳ một tiếng, quyết định tiếp tục làm công việc của mình.

Bầu không khí tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng lật giở tài liệu cùng tiếng ngáy khe khẽ của cô gái. Đột nhiên, tiếng chuông báo tiết vang lên phá hỏng sự im lặng.

Chu Cát Sa thức dậy, xoa xoa mắt, cô nửa tỉnh nửa mơ nhìn khắp căn phòng, sau đó dừng lại trước bóng hình trắng toát.

"Đại thúc, mấy giờ rồi ?"

Ôn Ngôn liếc qua đồng hồ trên tay mình, trả lời :"Mười giờ hơn."

Chu Cát Sa như nghe thấy sét đánh. Mười giờ hơn... Vậy chẳng phải đến tiết ba rồi sao ? Cô hấp tấp nhảy xuống giường, chỉnh lại đầu tóc cùng quần áo, sau đó xách cặp chạy như bay về phía cửa.

Trước khi đi, cô còn không quên để lại một câu :"Đại thúc, hẹn gặp lại." Rồi phi ngay về lớp.

Trên đường Chu Cát Sa thầm cầu nguyện cô giáo chưa đến. Hai tiết đầu cô đã làm cô giáo chủ nhiệm bực tức, bây giờ hai tiết sau là của cô giáo bộ môn khác, nhất định không thể để sự việc đó tái diễn.

May sao cô vừa mới ngồi yên vị tại lớp thì cô giáo mới bước vào. Cô chọn một góc khuất cuối dãy, ngồi cạnh một bạn nam thư sinh mục tú. Hình như đây là lớp trưởng mà giáo viên đã phân bố, vậy nên khi cậu học sinh nhìn thấy bạn nữ bị đuổi ra khỏi lớp hai tiết đầu
Advertisement
đã trở lại, cậu liền hăng hái giới thiệu cho cô nội quy của trường cũng như những điều cần lưu ý.

Chu Cát Sa chống cằm gật gù, nhưng đầu óc lại tập trung đến bài giảng. Hai tiết sau là môn ngữ văn. Đối với một người rất dốt những môn tự nhiên, các môn xã hội chính là con đường duy nhất để cô tiếp tục lên lớp. Tuy ngoại hình có vẻ cá tính nghịch ngợm, nhưng nội tâm cô lại dễ rung động như cô gái nhỏ.

Cô có thể say mê thuyết trình về lịch sự trung đại của nước mình suốt vài tiếng mà không thấy mệt hay chăm chú nghiên cứu một tác phẩm thơ nổi tiếng, nhưng nếu bắt cô ngồi yên giải một bài toàn hay tìm hiểu về những công thức hoá học khó hiểu, cô sẽ ngủ gật sau... năm phút.

Cô giáo văn còn trẻ, gương mặt ưa nhìn, giọng văn êm dịu, đặc biệt là giảng bài khá hay. Suốt hai tiết Chu Cát Sa nghiêm túc ghi chép, mấy lần còn giơ tay phát biểu, biểu hiện nghiêm túc như vậy khiến các bạn học sinh trong lớp ngay lập tức thay đổi cái nhìn về cô.

Thế là từ "bạn gái xinh xắn ngỗ nghịch bị cô đuổi khỏi lớp" thành "bạn gái xinh xắn giỏi môn văn", hảo cảm của mọi người với cô cũng tăng lên nhanh chóng. Bước đầu tiên làm quen với mọi người mà mẹ Chu Cát Sa dặn dò, cô đã hoàn thành nó một cách dễ dàng mà chính bản thân còn không biết.

Giờ tan học, cô vội vàng đạp xe đạp về nhà, chỉ mong được lắp đầy chiếc bụng đang kêu lên ầm ĩ. Đến cửa nhà, cô dừng xe, khoá cổ xe đạp, sau đó tra chìa khoá vào cửa.

Vừa mới hơi he hé, mùi thức ăn thơm lừng chui thẳng vào mũi cô. Chu Cát Sa phấn khích như một đứa trẻ, cô bước vào rồi cởi giày, nhanh chóng bước đến phòng bếp.

Tại đó, có một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đang cặm cụi nấu ăn, trên bàn là một người đàn ông cao lớn, gương mặt nghiêm nghị, đang bày bát đũa. Người đàn bà có nét đẹp rất phúc hậu, nết na, người nhìn người thích. Mẹ Chu là một người phụ nữ tần tảo và tận tụy với chồng con. Bà làm kiểm toán của một ngân hàng lớn, tuy hơi bận bịu nhưng trưa và tối vẫn cố gắng về sớm để chăm lo cho gia đình. Còn bố Chu là phó giám đốc một công ty về thương mại điện tử, là trụ cột chính của gia đình. Cả hai người đều kết hôn vì tình yêu, cuộc sống êm đềm hạnh phúc và tôn trọng lẫn nhau, số lần cãi nhau từ khi cưới có thể đếm trên đầu ngón tay.

Được dạy dỗ trong một gia đình gia giáo như vậy, tính cách của Chu Cát Sa có thể nói rất đúng đắn, có bản lĩnh. Bạn đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ đối xử tốt với bạn. Nhưng nếu bạn chơi xấu cô ấy, vậy thì... chậc chậc... xin chia buồn.

Chu ba ngước lên nhìn con gái yêu, ánh mắt yêu thương tràn đầy. "Về rồi thì mau rửa tay rồi ngồi xuống ăn cơm đi. Cả nhà chỉ chờ mỗi mình con thôi đó."

"Vâng ạ." Chu Cát Sa hí hửng rửa tay, trước khi an vị ngồi vào chỗ còn hôn chụt lên má mẹ mình. Chu mẹ bê món cuối cùng lên bàn, sau đó tương tự ngồi vào. Bà giở giọng trách mắng :"Cấp ba rồi mà như con nít." Tuy nhiên vẫn không thể che giấu nụ cười hạnh phúc trên khoé môi.

Chu ba gắp lìa lìa vài món cho con gái mình, quan tâm hỏi han :"Ngày đầu tiên ở trường như thế nào ?"

Chu Cát Sa nhắm mắt bịa chuyện :"Rất tốt, con làm quen được với nhiều bạn, hơn nữa còn ngồi bên cạnh lớp trưởng, bố mẹ cứ yên tâm."

Hai người gật gù hài lòng. Chu mẹ vẫn chưa buông tha, bà hỏi tiếp :"Có gặp gì thú vị không ?"

Trong đầu Chu Cát Sa bỗng loé lên hình ảnh bóng lưng cao lớn, áo blouse trắng không một nếp nhăn, giọng nói trầm ấm khàn khàn rất mê người, tính cách lạnh lùng kiệm lời...

"Có... Có một người."

Truyện convert hay : Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Ăn Chơi Trác Táng Phi
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện