Gả Cho Lão Đại Trăm Tỷ

Tôi hiện tại nhận anh làm ba ba còn kịp không?


trước sau

"Chờ một chút, tôi đi lấy di động." Nói xong Tiểu Lạc liền chạy như bay về phòng lấy di động.

Vài phút sau, Tiểu Lạc và Lâm Ngạn Sơ cùng nhau lên trực thăng, Tiểu Lạc nhìn nhìn bên này sờ sờ bên kia, cảm thấy mới lạ không thôi. Trực thăng xoay quanh lên không, Tiểu Lạc dán cả khuôn mặt đến bên cửa sổ, hỏi Lâm Ngạn Sơ: "Chúng ta có thể đi hóng gió ở đâu trước không?"

Quá thảm, cô một vị thượng tiên, cuối cùng phải dựa vào trực thăng mới có thể lên không trung.

"Hóng gió lúc nào cũng có thể, nhưng hội hoa đăng một năm chỉ có một lần."

Tiểu Lạc: "Vậy được rồi."

Tiểu Lạc ngồi xuống, bắt đầu tìm tòi tư liệu về hội hoa đăng.

Hội hoa đăng ở Y thị được tổ chức vào tháng sáu hàng năm, lúc ban đầu khởi nguồn từ một đoạn truyền thuyết.

Nghe nói thật lâu trước kia, thời điểm thành phố Y còn chưa gọi thành phố Y cũng chưa có Lộ Ninh phố, nơi này có một ông lão, không có con cái, nhưng mỗi ngày buổi tối đều sẽ đi giao lộ trên tay cầm một chiếc đèn chiếu sáng lên cả con đường để mọi người có thể nhìn rõ đường về nhà.

Sau lại có một ngày, ông lão kia ra ngoài về trễ, ngày đó sắc trời rất tối, không trăng không sao, ông lão góa bụa thị lực kém không nhìn rõ đường, không cẩn thận dẫm vào một cái giếng, cuối cùng chết đuối.

Từ đó về sau, vì để tưởng nhớ ông lão này, mỗi năm đến hôm nay, từng nhà đều sẽ đốt một chiếc đèn, vì ông lão mà chiếu sáng con đường, phát triển đến bây giờ, thành mỗi năm tổ chức một lần hội hoa đăng.

Tiểu Lạc sinh động như thật sau khi nghe Lâm Ngạn Sơ nói xong, thở dài: "Ai, ông lão thật đáng thương."

"Cô nếu cảm thương cảm cũng có thể vì ông ấy đốt một chiếc đèn."

"Người đều đi rồi, đốt đèn có ích lợi gì." Tiểu Lạc nâng quai hàm, "Bất quá, vẫn là đốt đi."

(Truyện chỉ được đăng duy nhất tại truyenwiki1.com, tài khoản lovebichbong123

Các bạn ghé trang để cập nhật chương mới nhất và ủng hộ mình nhé. Thanks!)

Nửa giờ sau, trực thăng đáp xuống tầng cao nhất khách sạn ở Y thị, phía dưới khách sạn sớm đã có xe chờ.

Xuống dưới lầu, tài xế mở cửa xe, Tiểu Lạc chui vào trước, nhìn Lâm Ngạn Sơ nói: "Tôi hiện tại nhận anh làm ba ba còn kịp không?"

"Nhận tôi làm ba ba?" Lâm Ngạn Sơ hạ mi, "Vậy cô hiện tại liền đến trường học, học xong rồi còn phải về kế thừa gia nghiệp, ...... Cô xác định muốn nhận tôi làm ba ba?"

Tiểu Lạc yên lặng dịch sang bên cạnh: "Không, không được."

Lâm Ngạn Sơ cong môi dưới.

Ba ba không thể, kim chủ ba

ba vẫn là có thể.

Xe chạy khoảng mười phút, hai người rốt cuộc tới nơi.

Hội hoa đăng là truyền thống của thành phố Y, mỗi năm một lần, thành phố Y giăng đèn kết hoa, mọi người mang theo hoa đăng đã chuẩn bị tốt đi lộ ninh phố. Trên đường tụ tập các gian hàng thủ công mỹ nghệ, có bán đèn hoa, bán tranh chữ, bán thủ công nghệ phẩm, cái gì cần có đều có.

Lâm Ngạn Sơ từ trong xe bước xuống, hướng Tiểu Lạc duỗi tay: "Người ở đây nhiều, cầm tay tôi kẻo lạc."

Phía trước đèn sáng trưng, đứng bên người đàn ông tuấn mỹ, Tiểu Lạc ngượng ngùng một câu: "Nam nữ thụ thụ bất thân" chuẩn bị tới cổ họng, đã bị Lâm Ngạn Sơ không kiên nhẫn kéo lấy cổ tay trực tiếp túm đi.

Tiểu Lạc: "......"

Tâm tư thiếu nữ của cô thật không đáng giá QAQ.

Tiểu Lạc cùng Lâm Ngạn Sơ xen lẫn bên trong đám người, một bên xem hội hoa đăng, một bên...... Tiêu thực.

Tiểu Lạc tròng mắt chuyển động không ngừng, nhìn bên trái lại nhìn bên phải, hoa cả mắt, Tiểu Lạc chú ý tới quầy hàng bày rất nhiều hoa đăng. Những chiếc đèn này được chế tác theo phương pháp truyền thống, bên trong là một chiếc đèn nhỏ, bên ngoài dùng giấy bánh mì dán lên, giấy ở mặt ngoài vẽ một đôi uyên ương, này không phải trọng điểm, trọng điểm là câu chữ trên chiếc đèn kia-- chỉ nguyện làm uyên ương không nguyện làm thần tiên.

Mấy ngày nay trà trộn trên Weibo, diễn đàn, Tiểu Lạc biết rõ minh tinh cùng với các ngành nghề đều cần có kịch bản.

Ví dụ như muốn khen một người lớn lên soái, chỉ khen hắn soái là vô dụng, phải khen hắn so với minh tinh lưu lượng còn soái hơn, như vậy mới có thể hấp dẫn nhiều người chú ý. Đây cũng là thủ đoạn ăn vạ của nhiều diễn viên tuyến 18.

Câu chữ này cách làm cũng tương tự như vậy.

Thần tiên rốt cuộc làm sai cái gì, phải bị uyên ương như vậy kéo dẫm?

Nói thẳng hâm mộ uyên ương chẳng phải tốt, vì cái gì muốn kéo dẫm thần tiên bọn họ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện