Em Là V.i.p Duy Nhất Của Anh

Chương 2


trước sau

Advertisement
Editor: Tiểu Tiên Nữ

Đêm nay, Nguyễn Tĩnh Xu ngủ rất ngon, thân thể cảm giác thoải mái thanh tân không ít. Thời điểm tỉnh dậy, cô ngửi thấy mùi đất, chờ đến khi tỉnh táo, cô bị hoảng sợ bởi vị trí của mình.

Bầu trời xanh thẳm, dòng suối trong vắt, vùng đất rộng hơn mười mét vuông, dường như chỉ lớn như vậy.

Nhưng điều đáng sợ nhất đối với cô là ở một nơi chưa đến hai mét, có một người đàn ông đang nằm, một người đàn ông rất quen, anh ta ngủ thực an tường [1].

Nguyễn Tĩnh Xu không rõ đã xảy ra chuyện gì, tại sao vừa thức dậy toàn bộ thế giới đều thay đổi?

Bên cạnh chính mình còn có một người đàn ông đã được xác nhận qua đời, đổi lại là người khác cũng không thể bình tĩnh được.

Đột nhiên, anh ta cử động, mở to mắt mờ mịt nhìn vào bầu trời: “Đây là thiên đường sao?”

Nguyễn Tĩnh Xu nuốt nuốt nước miếng: “Anh, anh là Kiều Nhậm Lương?”

Anh nghe được, chống hai tay ngồi dậy, hai người liền như vậy đối diện, thẳng đến khi Kiều Nhậm Lương gật đầu, Nguyễn Tĩnh Xu rốt cuộc nhịn không được hét lên: “Anh không phải đã chết sao?”.

Nguyễn Tĩnh Xu không thể bình tĩnh được, cô cố gắng tránh xa Kiều Nhậm Lương.

Cô thừa nhận Kiều Nhậm Lương lớn lên không tệ nhưng hiện tại không phải thời điểm để hoa si, tất cả đều quá quỷ dị. Mà diện tích nơi này chỉ lớn đến thế, cũng không chạy xa được đến đâu.

Tuy rằng Kiều Nhậm Lương không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng tình huống hiện tại tuyệt đối không bình thường. Một người tự sát không thành công thường không có dũng khí tự sát lần thứ hai.

Hương vị tử thần, nó quá khủng khiếp. Nhưng lời nói vừa rồi của cô gái lại làm Kiều Nhậm Lương trở nên mờ mịt, anh thật sự đã chết sao?

Anh quay đầu nhìn cô gái đang ôm bó đầu gối ngồi dưới đất cách đó không xa, một thân áo ngủ, biểu cảm trên mặt cô thay đổi liên tục: “Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà!”. Sau đó Kiều Nhậm Lương liền nhìn cô gái kia biến mất ở trước mặt anh.

Cô ấy đã đi đâu? Kiều Nhậm Lương không xác định, về nhà sao, có lẽ vậy.

Còn anh, anh muốn về nhà không? Anh do dự, anh nghĩ anh không muốn.

Ngồi trên giường, Nguyễn Tĩnh Xu nhìn căn phòng của mình với ánh mắt sững sờ. Nếu không phải áo ngủ còn dính bùn đất, cô nghĩ rằng mình đang mơ.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Mảnh đất, dòng suối trong vắt, chẳng lẽ là một tùy thân không gian?

Nhưng tại sao trong không gian còn có một người, một người đàn ông đã qua đời đêm qua?

“A~”, Nguyễn Tĩnh Xu chạm vào xương quai xanh của mình, đau đớn khiến cô toát mồ hôi lạnh.

Cô chạy chân trần đến trước gương, trên xương quai xanh xuất hiện một hình xăm. Đồ án [2] này có chút quen mắt, hình như đã từng thấy, đúng rồi! Ngọc bội!

Khối ngọc bội kia là món quà bố cô tặng mừng cô thành niên trước khi đi du học. Nó là một khối ngọc màu trắng hình bán nguyệt. Bởi vì là món quà thành niên nên cô rất thích, vẫn luôn đeo ở cổ.

Bây giờ, ngọc bội biến mất mà trên xương quai xanh lại xuất hiện một hình xăm y hệt.

Không gian với cái này nhất định có liên quan, có lẽ… giọt máu biến mất ngày hôm qua và sự hồi sinh của Kiều Nhậm Lương cũng liên quan đến ngọc bội này?

Nghĩ như thế, nội tâm sợ hãi dần bị thay thế bởi sự vui sướng khi có được một tùy thân không gian. Trong lòng có một ý niệm, Nguyễn Tĩnh Xu xuất hiện trở lại trong không
Advertisement
gian.

Trong không gian, Kiều Nhậm Lương vẫn ngồi nguyên chỗ đó, vẻ mặt đau đớn che cổ lại.

Sau khi Nguyễn Tĩnh Xu đến gần, Kiều Nhậm Lương dường như đã khôi phục, buông tay che cổ xuống, hình xăm trên xương quai xanh thình lình hiện ra trước mắt, cùng trên người Nguyễn Tĩnh Xu giống nhau như đúc.

Nguyễn Tĩnh Xu nhìn chằm chằm vào hình xăm trên xương quai xanh Kiều Nhậm Lương, thật sự giống hệt của mình, cô liều mạng chớp chớp mắt, sợ chính mình nhìn nhầm, cuối cùng còn đưa tay ra và chạm vào nó.

Mặc dù Kiều Nhậm Lương bị trầm cảm nặng, rất khó có hứng thú với mọi thứ xung quanh, nhưng dưới tình huống kỳ dị như vậy, lại bị một nữ quỷ hồn hư hư thực thực “phi lễ”, nháy mắt liền đỏ mặt, mà Nguyễn Tĩnh Xu sau khi phản ứng lại cũng phi thường ngượng ngùng cúi đầu.

Trong lòng Nguyễn Tĩnh Xu ẩn ẩn có một suy đoán, muốn giải thích cho Kiều Nhậm Lương, trước tiên cô muốn cho Kimi thấy đồ án trên xương quai xanh của cô cùng anh giống hệt nhau.

Vì vậy trong ánh mắt kinh ngạc của Kiều Nhậm Lương, cô vội vàng mở nút đầu tiên của áo ngủ.

Kiều Nhậm Lương: (゚o゚;; Cô ấy muốn làm gì!

Bất quá mọi thứ đều bình tĩnh trở lại khi anh nhìn thấy đồ án hình tròn: “Cái này, hình như rất quen mắt”.

Nguyễn Tĩnh Xu mang theo kỳ vọng nói: “Có phải anh cũng có một khối ngọc bội như vậy đúng không? Hình bán nguyệt!”

Sau khi thấy Kiều Nhậm Lương gật đầu, Nguyễn Tĩnh Xu bắt đầu nhớ lại chi tiết ngày hôm qua. Cảnh sát phát hiện thi thể vào lúc 6 giờ tối, cô đem tích huyết [3] trên ngọc bội vào 5 giờ.

Như vậy, cô suy đoán một cách hợp lý rằng cái chết của Kiều Nhậm Lương và sự việc đổ máu của cô xảy ra cùng một lúc, sau đó, họ cùng mở một không gian.

Sau khi Nguyễn Tĩnh Xu đem suy đoán của chính mình nói cho Kiều Nhậm Lương, anh xác định thời gian tử vong và thời gian đổ máu là xảy ra cùng một lúc.

Như vậy chỉ cần làm xong một việc cuối cùng, liền có thể xác định hai người có cùng mở ra một không gian hay không.

Kiều Nhậm Lương có thể tự do ra vào không gian, hơn nữa ngay cả khi bọn họ không ở cùng nhau, cũng có thể gặp nhau ngay lập tức trong không gian.

Không gian tuy rằng không lớn nhưng chất lượng không khí rõ ràng tốt hơn bên ngoài nhiều.

Nguyên bản không cảm thấy hứng thú, Kiều Nhậm Lương bắt đầu có chút phấn khích, dường như bọn họ có được bảo bối!

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi không thực sự hiểu hết biểu hiện của người bị trầm cảm, tôi sẽ cố gắng không để hỏng.

Chú thích:

[1] An tường: thanh thản.

[2] Đồ án: bố cục trang trí bằng hoa văn trên một tác phẩm nghệ thuật

[3] Tích huyết: Máu ứ lại một chỗ.

Truyện convert hay : Mau Xuyên Nữ Xứng Bình Tĩnh Một Chút
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện