Em Còn Động Lòng Hơn Ánh Trăng

Chương 23


trước sau

Editor: Đinh Hương

Beta: Mạc Y Phi

Đường Hiên đã mua xoài và nho, sau khi đuổi Đường Hiên đi, Chu Lẫm phụ trách rửa nho gọt xoài, còn Phó Nam đi mời cô giáo.

Lâm Nguyệt đang xem phim, vì đeo tai nghe nên không nghe thấy tiếng ồn ào ngắn ngủi của Đường Hiên, sau đó rất tự nhiên cho rằng hoa quả do Chu Lẫm mua dưới tầng, cũng không biết cảnh sát Đường trẻ tuổi đã từng ghé qua.

"Cô ơi, giáo viên ngữ văn của bọn con cho bài tập, muốn bọn con viết một đoạn văn." Ăn được quả nho, Phó Nam hơi rầu rĩ nói.

Chu Lẫm hờ hững ăn nho, Lâm Nguyệt cảm thấy khá hứng thú: "Đoạn văn liên quan tới chủ đề gì vậy?"

Phó Nam ngây thơ nói: "Hoạt động vào cuối tuần, chính là người nhà chúng ta sẽ làm gì thì bọn con viết cái đó, Tiểu Vũ nói là ngày mai bố cậu ấy sẽ dẫn cậu ấy đi sở thú chơi, Thái Thái thì được chị cậu ấy dẫn tới tham quan trường đại học."

Ngón tay mũm mĩm của bạn học nhỏ xoay xoay quả nho, trong giọng nói tràn ngập sự hâm mộ.

Lâm Nguyệt lặng lẽ liếc mắt nhìn Chu Lẫm.

Chu Lẫm cầm di động trong tay, không biết là đang xem cái gì.

Chú Chu khá cẩu thả nên không nhận ra khát vọng và yêu cầu của bạn học nhỏ, Lâm Nguyệt không thể làm gì khác đành gánh vác trách nhiệm giáo viên của mình, suy nghĩ một chút mới hỏi Phó Nam: "Nam Nam muốn đi đâu chơi?"

Phó Nam gật đầu: "Con muốn đi ngắm mặt trời mọc."

Chu Lẫm vừa mới nuốt quả nho xuống cổ họng liền bị nghẹn, đột nhiên xoay người, cố gắng ho ra một cái. Ngắm mặt trời mọc, sao thằng bé không lên trời luôn đi? Đi sở thú, đi tới trường đại học đều rất đơn giản, thế mà lại muốn ngắm mặt trời mọc, có định cho người ta ngủ nướng không đấy?

Phó Nam không biết chú Chu đang chế nhạo mình, cậu có lòng tốt quan tâm nói: "Chú Chu, chú ăn từ từ thôi."

Lâm Nguyệt cắn môi nhịn cười, lúc bắt đầu cô cũng cho rằng Chu Lẫm không hứng thú với đề tài làm văn của bạn học nhỏ, nhưng lúc Phó Nam đề cập đến việc muốn ngắm mặt trời mọc thì Chu Lẫm liền bị nghẹn, rõ ràng là rất chăm chú nghe nên vô tình bị nghẹn. Người đàn ông này đối xử với người lớn hay trẻ con đều vậy, trong nóng ngoài lạnh.

Có điều, ngắm mặt trời mọc...

Thành phố Giang là nơi thích hợp để ngắm mặt trời mọc sao? Lâm Nguyệt học đại học bốn năm ở đây, cũng đi chơi khắp nơi rồi nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa được ngắm mặt trời mọc.

Cô cầm di động lên: "Để cô tìm xem, xem chỗ nào có thể ngắm mặt trời mọc được."

Phó Nam ngoan ngoãn chờ đợi.

Chu Lẫm tiếp tục ăn nho.

Lâm Nguyệt đã tìm thấy, cô xem một lát rồi nói cho Phó Nam nghe: "Ở Bắc Sơn có thể ngắm mặt trời mọc được, nhưng chúng ta phải dậy lúc 4 giờ, chỗ đó không có cáp treo, chỉ có thể leo lên núi thôi, muốn leo lên cũng phải mất khoảng 1 tiếng đồng hồ, ừm, 6 giờ 6 phút ngày mai mặt trời sẽ mọc. Thế nào, Nam Nam còn muốn đi không?"

Nghé con mới đẻ không sợ cọp, bạn học nhỏ chưa từng leo núi, sao có thể biết leo núi mệt cỡ nào chứ? Phó Nam gật đầu lia lịa: "Đi chứ ạ!"

Lâm Nguyệt lại liếc nhìn Chu Lẫm.

Chu Lẫm không lên tiếng, chỉ cầm một miếng xoài ăn.

Phó Nam chú ý tới ánh mắt của cô giáo, cho rằng cô giáo không vui khi leo núi với cậu bé, Phó Nam cúi thấp đầu, ngón tay mũm mĩm ngắt mấy quả nho, nhỏ giọng hỏi: "Cô giáo không muốn đi ạ?"

Lâm Nguyệt sợ nhất là khi cậu bé để lộ vẻ mặt thấp thỏm không yên như vậy, vội đáp: "Cô muốn đi mà, leo núi rất tốt cho cơ thể, cũng lâu rồi cô không vận động."

Phó Nam yên tâm, cậu nhét một quả nho vào miệng.

Hai cô trò vui vẻ thương lượng, lớn không hỏi anh, nhỏ cũng không thèm hỏi, Chu Lẫm chờ khoảng 5 phút, rốt cuộc đành chủ động mở miệng, mất kiên nhẫn nhìn Phó Nam chằm chằm: "Cần chú đưa đi không?"

Phó Nam không sợ gương mặt lạnh lùng của anh, không suy nghĩ gì liền đáp: "Cần ạ! Chú đi với cháu luôn nhé, nếu cháu không leo nổi thì chú cõng cháu!"

"À." Chu Lẫm thật sự muốn phun vỏ nho lên mặt thằng nhóc mà, chuyện tốt thì không nhớ tới anh, việc dơ bẩn nặng nhọc thì lại nhớ anh kĩ thế.

Kế hoạch leo núi cứ quyết định như thế, Lâm Nguyệt giúp Phó Nam chuẩn bị quần áo để sáng mai mặc, Chu Lẫm đi tới siêu thị mua sữa bò, bánh mì và nước, buổi sáng dậy sớm như vậy không có thời gian tự làm bữa sáng đâu. Lúc đi dạo siêu thị, nhóm WeChat lại có người nhắc đến anh, Chu Lẫm nhìn di động, Đường đẹp trai lại đang thêm mắm thêm muối tố cáo "Hành động ác độc" của anh.

Chu Lẫm đóng WeChat lại rồi đi tính tiền.

Trong nhóm WeChat, cuộc tám chuyện vẫn cứ tiếp tục.

[Thiết Thương Lý]: Đoán xem lão đại đang làm gì nào?

[Đường đẹp trai]: Ăn nho của tôi, ăn xoài của tôi, theo sát cô giáo Lâm của tôi.

[Lưu mắt kính]: Thực ra hồi tiểu học tôi học toán không tốt lắm, bây giờ đi học lại còn kịp không nhỉ?

[Triệu Cữu]: Kịp chứ, ngày mai chúng ta cùng đi nhé.

[Thiết Thương Lý]: Ngày mai là thứ bảy, không có ai ở trường cả.

[Lưu mắt kính]: Cho nên để cho chị dâu mở một lớp phụ đạo toán cho người trường thành đi, nâng cao tố chất toán học của đội hình sự, nhân tiện kiếm chút tiền luôn.

[Đường đẹp trai]: Không sai, ngày mai chúng ta đi thương lượng với chị dâu thôi.

Gửi xong, Đường đẹp trai kéo lại lên trên, sau đó lập tức kéo một đội nhỏ vào nhóm kín.

4 giờ 10 phút, Lâm Nguyệt tắt đồng hồ báo thức, thức dậy rửa mặt. Vào tháng 10, nhiệt độ ban ngày của thành phố Giang khá ấm, sáng sớm thì hơi lạnh một chút, Lâm Nguyệt mặc áo len màu trắng rộng thùng thình, bên dưới là chiếc quần thể thao màu đen, đơn giản lại nhẹ nhàng.

Chu Lẫm còn dậy sớm hơn cả cô, anh lôi bạn học nhỏ từ trong chăn ra, ngày hôm qua bạn học nhỏ thề thốt muốn leo núi, thế mà lúc này lại đang nhắm chặt mắt, nói thế nào cũng không chịu mặc quần áo. Chu Lẫm dọa cậu bé, cố ý quay ra ngoài gọi "cô giáo Lâm", Phó Nam vẫn nhắm chặt mắt, nhưng Lâm Nguyệt lại tưởng Chu Lẫm có chuyện thật, nhẹ nhàng gõ cửa phòng: "Sao thế?"

Chu Lẫm tức giận, thả bạn học nhỏ xuống, mở cửa nói: "Tôi gọi mãi nó không chịu đứng dậy, cô thử xem."

Nói xong anh đi ra ngoài.

Lâm Nguyệt mỉm cười vào phòng dỗ cậu bé.

Ba phút sau, Phó Nam ngoan ngoãn mặc quần áo xong đi vào phòng vệ sinh đánh răng, Chu Lẫm lắc đầu một cái, lấy ba cốc sữa bò ấm đặt lên bàn ăn.

Bánh mì và sữa bò, bữa sáng nhanh gọn lẹ, sau khi ăn xong Chu Lẫm đeo balo leo núi lên lưng, hai lớn một nhỏ đóng cửa xuất phát.

Bên ngoài vẫn tối đen như mực, lên xe không bao lâu thì Phó Nam lại ngủ thiếp đi, Lâm Nguyệt cũng hơi buồn ngủ, cô lấy tay che miệng lén lút ngáp mấy lần.

"Còn 15 phút nữa, buồn ngủ thì ngủ đi." Chu Lẫm nhìn phía trước nói.

Lâm Nguyệt ừm một tiếng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng duy trì sự tỉnh táo.

Chu Lẫm mím môi, anh hơi tăng tốc.

Rất nhanh đã tới chân núi, Lâm Nguyệt gọi Phó Nam dậy từ trước, giọng nói dịu dàng lại nhỏ nhẹ, dễ nghe hơn chú Chu rất nhiều. Phó Nam không thể chống cự được, cậu dụi mắt, vươn vai một cái. Xuống xe, cơn gió sáng sớm thổi qua, bạn học nhỏ vô cùng nhiệt tình, là người đầu tiên chạy ra ngoài, Lâm Nguyệt mỉm cười đi theo, Chu Lẫm im lặng đi cuối cùng.

Người leo núi không nhiều, đường núi lại vắng vẻ, Phó Nam líu ra líu ríu, hưng phấn giống như con chim sẻ nhỏ.

10 phút sau, Phó Nam kéo ống tay áo chú Chu: "Chú Chu, cháu không leo nổi nữa rồi."

Chu Lẫm lạnh lùng hỏi: "Không muốn ngắm mặt trời mọc nữa à?"

Phó Nam nhìn đỉnh núi, chán nản tiếp tục kiên trì, vừa leo vừa thở hồng hộc.

Lại leo được 10 phút, Phó Nam không leo nổi nữa, cậu ôm đùi chú Chu chơi xấu.

"Đưa balo cho tôi đi." Lâm Nguyệt bước tới bên cạnh Chu Lẫm, khẽ nói.

"Không cần." Chu Lẫm đeo
balo ra đằng trước rồi ngồi xổm xuống cõng bạn học nhỏ. Phó Nam cười hì hì, Chu Lẫm nháy mắt với Lâm Nguyệt, ý bảo cô đi trước.

Đúng là đã rất lâu rồi Lâm Nguyệt không vận động, thể lực chỉ hơn bạn học nhỏ một chút thôi, cứ leo mãi thực sự cũng không kiên trì nổi, một tay ôm bụng, cúi đầu bảo Chu Lẫm đi trước. Người lớn trẻ con đều sức yếu, Chu Lẫm bất đắc dĩ hất cằm về phía trước: "Ở đó có một cái đình, cô cố thêm mấy bước nữa rồi vào trong đình nghỉ ngơi đi."

Lâm Nguyệt gật đầu, cắn răng gắng gượng.

Vào trong đình, Lâm Nguyệt ngồi trên chiếc ghế dài thở dốc từng hơi, trên trán toàn là mồ hôi. Phó Nam nghỉ ngơi đủ rồi nên rất quan tâm đưa nước cho cô giáo uống. Chai nước vẫn chưa mở nắp, Lâm Nguyệt mệt vô cùng, chân run, tay cũng không còn sức, Chu Lẫm đứng bên cạnh thấy vậy, anh bước qua cướp lấy chai nước, nhẹ nhàng vặn một cái rồi đưa cho cô.

"Cảm ơn." Lâm Nguyệt ngượng ngùng nói.

Chu Lẫm vặn một chai nước khác ra, tự mình uống một ngụm, sau đó lại đưa cho bạn học nhỏ.

Ba người đang nghỉ ngơi thì có một đôi vợ chồng lớn tuổi từ dưới núi đi tới, trong tay chống cây gậy leo núi, vừa đi vừa nói chuyện, dáng vẻ vô cùng ung dung. Lâm Nguyệt trợn mắt há hốc mồm, bỗng nhiên từ trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói đầy ẩn ý của người đàn ông: "Học hỏi chút đi."

Cũng không biết là nói Phó Nam hay đang nói cô nữa.

Lâm Nguyệt ngượng ngùng nghỉ ngơi một lát, vặn nắp chai nước lại rồi quay sang hỏi Phó Nam: "Tiếp tục xuất phát nhé?"

Phó Nam lớn tiếng nói được.

Lâm Nguyệt dẫn Phó Nam đi trước.

Chu Lẫm mỉm cười, đi nhanh hai bước, đột nhiên đưa tay lấy chai nước trong tay cô.

Lâm Nguyệt hơi khựng lại, sau đó coi như không có gì xảy ra, chỉ nhìn phía trước.

Leo một chút lại nghỉ ngơi một chút, 5 giờ 50 phút, rốt cuộc ba người cũng đến được đỉnh núi, trên đỉnh núi có vài người đang đứng ngắm cảnh, Phó Nam vui vẻ chạy đến chỗ lan can rồi nhìn sang phía Đông.

Cây cỏ ở Bắc Sơn xanh um tươi tốt, có một hồ nước mênh mông và con đê dài chia hồ nước thành hai phần, trong hồ có vài hòn đảo nhỏ. Bốn phía bờ hồ là mấy tòa nhà cao cao thấp thấp, dường như có thể chứng kiến được toàn bộ sự sầm uất của thành phố Giang. Lâm Nguyệt đứng bên cạnh Phó Nam phóng tầm mắt ra xa, cô chỉ cảm thấy tinh thần vô cùng thoải mái, quãng đường mệt mỏi vừa rồi đều rất đáng giá.

Chu Lẫm lười biếng dựa vào bên cạnh Phó Nam. Đỉnh núi nhỏ này không hề thách thức được anh, cõng Phó Nam leo lên mà hô hấp của người đàn ông cũng không thay đổi chút nào, tất cả đều chỉ như đi dạo với trẻ con thôi. Cô gái và đứa trẻ cùng ngắm cảnh, ánh mắt của Chu Lẫm lại từ từ nhìn sang khuôn mặt cô giáo. Trời đã hửng sáng, cơn gió trên núi thổi bay mái tóc dài của cô, để lộ gò má hồng hào của người con gái, vẫn là khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo đó, lúc mặt cô đỏ lên thì càng dễ thương hơn.

Một người con gái trẻ trung xinh đẹp, vừa dịu dàng vừa biết chăm sóc.

"Cô giáo ơi, cô nhìn kìa!" Bỗng nhiên Phó Nam kêu to, ngón tay mũm mĩm chỉ về phía chân trời.

Chu Lẫm ngước mắt nhìn.

Bầu trời xanh biếc, mặt trời đỏ không nhanh không chậm ló dạng, không có những dãy núi hùng vĩ, không có sóng biển dạt dào, mặt trời mọc ở thành thị không nguy nga lộng lẫy chút nào, nhưng mặt trời mọc như vậy lại khá yên tĩnh thanh thản, ngày này qua ngày khác đánh thức thành phố trước mắt, người lớn trẻ con nô nức thức dậy, đi làm thì đi làm, đi học thì đi học.

Tầm thường nhưng lại bình thường.

Chu Lẫm rất thoải mái, nếu có thể, anh đồng ý cuối tuần nào cũng sẽ đến ngắm mặt trời mọc như vậy.

Vùng lân cận Bắc Sơn là khu ngắm cảnh, ngắm mặt trời mọc xong, ba người tự nhiên đi dạo tới khu ngắm cảnh.

Hơn 9 giờ, Phó Nam đói bụng nên Chu Lẫm đi mua xúc xích nướng cho cậu bé.

Phó Nam tha thiết mong mỏi nhìn theo chú Chu, bỗng nhiên điện thoại trong túi rung lên, Phó Nam cúi đầu lấy di động nhỏ ra.

Lâm Nguyệt tò mò nhìn cậu bé.

Phó Nam cười: "Chú Đường."

Thì ra là cảnh sát họ Đường kia, Lâm Nguyệt quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Phó Nam tập trung tám chuyện điện thoại: "Cháu ra ngoài leo núi rồi, bây giờ đang ở Bắc Sơn chơi... Chú Chu đi mua xúc xích nướng rồi ạ..."

Kết thúc cuộc trò chuyện, Phó Nam vừa cất điện thoại đi thì nhìn thấy chú Chu đã tính tiền xong, Phó Nam nuốt nước bọt, trong mắt chỉ có xúc xích nướng thôi.

Chu Lẫm mua bốn cái, chia cho Phó Nam hai cái, giữ lại cho mình một cái, cái khác thì đưa cho Lâm Nguyệt.

"Cảm ơn." Lâm Nguyệt mỉm cười nhận lấy.

Ba người vừa đi dạo vừa ăn, đi được một lúc, Chu Lẫm nhíu mày, anh bước tới phía trước vài bước rồi đột nhiên quay đầu lại.

Sau cây trắc bách diệp (1) cách xa mười mét có bốn cái đầu đang chen chúc ở đó, còn nhe răng cười vẫy tay với anh.

(1) Cây Trắc Bách Diệp còn được gọi là cây bá tử nhân, bách diệp, trắc bá, có tên khoa học Platycladus orientalis (L.) Franco thuộc Họ Hoàng đàn – Cupressaceae. Trắc bách diệp có nguồn gốc từ vùng Tây Bắc của Mỹ.

Gân xanh trên trán Chu Lẫm nổi lên.

Vào lúc này, Đường Hiên dẫn ba thành viên gan to bằng trời khác trong "đoàn tham quan chị dâu" bước đến, làm như không nhìn thấy gương mặt đen sì của lão đại bọn họ, như ong vỡ tổ chạy tới trước mặt Chu Lẫm, tranh nhau chen lấn chào hỏi: "Lão đại, trùng hợp vậy, anh cũng tới bái Phật à?"

Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng bốn người tám con mắt lại nhìn thẳng về phía trước.

Tiếng động sau lưng khá lớn nên Lâm Nguyệt nghi ngờ xoay người lại nhìn, gió thổi bay mái tóc của cô giáo, lông mày vừa nhỏ vừa mảnh, đôi mắt trong veo.

Dù đã từng gặp cô nhưng Đường Hiên vẫn cứ há hốc mồm, trong mắt tràn ngập kinh ngạc.

Thiết Thương Lý, Triệu Cữu, Lưu mắt kính không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu, bốn tiếng hít hợp lại khiến người ta khó lòng không nghe thấy.

Mặt Lâm Nguyệt lập tức đỏ lên.

Cô biết dáng vẻ của bản thân không tệ, cũng thường bị người ta nhìn lén, nhưng sự "thưởng thức" công khai mà lại phóng đại như thế này thì vẫn là lần đầu tiên.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện