Đừng Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

Chương 34


trước sau

Advertisement
Editor: Súp Lơ Vị Bạc Hà

.....

"Nguyên tiểu nhị..." Thanh âm Trương Vọng có chút phiêu phiêu, ánh mắt nhìn Nguyên Dịch giống như là đang nhìn một kẻ ngốc, "Cậu đối với mấy phụ nữ khác cũng có loại phản ứng này?"

"Một người đã làm tớ chịu không nổi, còn hỏi có mấy người?" nguyên dịch xoa xoa sống mũi, có chút mệt mỏi, "Còn nhớ chuyện năm đó tớ vì bắt nạt một nữ sinh, bị lãnh đạo nhà trường công khai phê bình không?"

"Còn có chút ấn tượng, năm đó không phải vì việc này còn ẫm ĩ rất lớn sao?" Trương Vọng mơ hồ còn nhớ rõ, lúc ấy bọn họ đang học lớp 12, không biết chuyện gì xảy ra, thầy giáo lại thông báo phê bình nói Nguyên tiểu nhị ở trong trường bắt nạt nữ sinh lớp dưới, nghe nói nữ sinh này ngày hôm sau liền chuyển trường, không ít bạn học đều nói là Nguyên tiểu nhị làm người ta sợ quá chuyển đi, "Sao cậu đột nhiên nhắc tới chuyện này?"

Lúc ấy mấy anh em bọn họ cảm thấy không có khả năng, Nguyên tiểu nhị không giống người đi bắt nạt một nữ sinh nhỏ. Nhưng ngoại trừ mấy người bạn tốt bọn họ, tất cả mọi người đều cảm thấy, Nguyên tiểu nhị hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện này.

Sau khi sự tình truyền đến tai chú Nguyên dì Từ, Nguyên tiểu nhị còn bị hung hăng đánh cho một trận. Lần đó Nguyên tiểu nhị cùng gia đình náo loạn rất lớn, người ngoài bọn họ không biết đến tột cùng náo loạn đến mức nào, nhưng từ đó về sau, Nguyên tiểu nhị bắt đầu an phận học tập, không trốn học nữa, nhưng quan hệ với người trong nhà cũng càng ngày càng nhạt, mấy năm nay rất ít khi nghe Nguyên tiểu nhị nhắc đến ba mẹ.

"Cô ấy chính là nữ sinh năm đó." Nguyên Dịch gắp một đũa thức ăn, ngữ khí hoàn toàn bình tĩnh.

Trương Vọng thấy Nguyên Dịch gắp một đũa thức ăn bình thường không thích ăn cho vào miệng, liền biết hiện tại hắn có chút thất thần, "Cô ấy nhận ra cậu?" Năm đó Nguyên Dịch phong cách ăn mặc trời ơi đất hỡi, so với hiện tại hoàn toàn khác nhau, ngay cả cha mẹ ruột của hắn cũng có thể không nhận ra, nữ sinh kia thế nhưng còn có thể nhận ra?

Nguyên Dịch dừng đũa một chút, một lúc lâu sau mới nói: "Không có."

Hôm nay món ăn của nhà hàng này, tay nghề có chút không tốt, ăn không nổi.

"Người anh em, nể mặt chúng ta lớn lên cùng nhau, tớ từ nội tâm hỏi cậu một câu" Trương Vọng thấy sắc mặt Nguyên Dịch không tốt lắm, "Chẳng lẽ cậu... Cậu thích cô gái này?"

Thích cô ấy?

Ngực Nguyên Dịch tựa như bị người ta tẫn cho một quyền, hắn lúc này phản bác nói: "Cậu suy nghĩ lung tung cái gì vậy, tớ làm sao có thể thích cô ấy?"

Một người phụ nữ khẩu thị tâm phi, tính tình thô lỗ không phù hợp với ngoại hình nửa điểm, một người phụ nữ ngay cả xương rồng cũng không nuôi được, thích cùng hắn cãi nhau, hắn đầu óc cũng không có vấn đề, làm sao có thể thích cô ấy?

Trương Vọng không nghĩ tới Nguyên Dịch lại có phản ứng lớn như vậy, như có điều suy nghĩ nhìn hắn: "Nếu cậu đối với cô ấy không có ý nghĩ đó, cô ấy năm đó hại cậu bị người khác oan uổng, vậy chúng ta hiện tại cũng cho cô ấy một giáo huấn đi, coi như là báo thù cho cậu năm đó bị đỗ oan."

"Chuyện đã bao lâu rồi, báo thù gì?" Nguyên Dịch vẻ mặt nghiêm túc nhìn Trương Vọng, "Vọng Tử, cậu đừng đi làm mấy loại chuyện này." Anh ý thức được ngữ khí của mình có chút nghiêm khắc, lại bổ sung thêm hai câu, "Chúng ta một đám đại lão gia, bởi vì loại chuyện nhỏ trong quá khứ lại đi bắt nạt một cô gái, thật vô nghĩa."

"Năm đó cậu vì việc này mà chịu oan uổng, cứ như vậy quên đi?" Trương Vọng tựa tiếu phi tiếu rót cho mình một ly nước trái cây, "Nếu như cậu cảm thấy không dễ ra tay, mấy anh em giúp cậu..."

"Vọng Tử, cậu đừng động đến cô ấy." Nguyên Dịch cùng Trương Vọng bốn mắt nhìn nhau, "Năm đó cô ấy một mực giúp tớ giải thích, chỉ là không có ai tin cô ấy, cũng không có ai tin tưởng tớ."

Trương Vọng trầm mặc, hắn cúi đầu nhìn nước trái cây trước mặt, nở nụ cười: "Nguyên tiểu nhị, cậu có phải bị ngốc hay không?"

Hắn rõ ràng là đang đùa giỡn vậy mà nghe cũng không hiểu, có câu nói rất đúng, yêu vào sẽ bị ngu, Nguyên tiểu nhị đến tột cùng biết bản thân có ý với cô gái kia hay không? Nếu thật sự là không, chuyện cười này cũng đủ để hắn cười Nguyên Dịch cả đời.

Bình thường là người rất thông minh, đến vấn đề tình cảm, lại không bằng học sinh tiểu học. Hiện tại một số học sinh tiểu học đều biết tỏ tình với đối tượng mình thích, Nguyên tiểu nhị là một đại lão gia, thế nhưng lại không rõ.

Năm đó trong kỳ thi tuyển sinh đại học, ai trong số các cậu điểm cao qua tớ?" Nguyên Dịch không cho là đúng, "Đám học tra các cậu không biết xấu hổ nói tớ ngốc?"

"Không phải còn có một số người điểm cao nhưng năng lực kém sao?" Trương Vương đặt đũa xuống, lau khóe miệng, "Nguyên tiểu nhị, tớ hỏi cậu một vấn đề, cậu sẽ chấp nhận cô ấy gả cho một tên đàn ông khác sao?"

"Cô ấy muốn gả cho ai, liên quan cái rắm gì đến tớ." Nguyên Dịch thức ăn gắp trên đũa rơi xuống bàn, anh có chút không kiên nhẫn ném đũa lên bàn, "Tớ cũng không phải ba cô ấy, chẳng lẽ còn muốn thay cô ấy quan tâm đến bạn trai?"

"Trong lòng không thoải mái thành như vậy, còn nói liên quan đến cái rắm nhà cậu?" Trương Vọng khoanh tay trước ngực, "Nguyên tiểu nhị, cậu cứ tự nhiên chậm rãi, chờ người ta thật sự cùng nam nhân khác ở cùng một chỗ, cậu mới phát hiện chính mình đối với cô ấy sớm đã thâm tình một mảnh. Đến lúc đó mấy anh đây cũng sẽ không giúp cậu đi cướp vợ về, chúng tớ cũng coi như là nhân vật có danh tiếng ở Đế Đô, không chịu nổi mất mặt."

"Cậu lăn đi, cả đời này tớ sẽ không có khả năng làm loại chuyện này." Nguyên Dịch đứng lên đi ra ngoài, "Ăn no rồi, tớ đi tính tiền."

Trương Vọng nhìn bóng lưng Nguyên Dịch, bất đắc dĩ lắc đầu.

Có lẽ một số người từ khi bắt đầu đã không nhận được sự yêu thương, cũng sẽ không biết cách để yêu thương người khác, thậm chí là từ bên trong bài xích nhu cầu tình cảm.

Nguyên tiểu nhị quả thật có bệnh, bệnh tâm lý.

(Truyện được dịch và đăng tại tài khoản truyenlol.com @SupLoViBacHa)

"Chị Nhan," Tiểu Dương nhìn phù dung lam đặt ở trong góc, "Bó hoa này tốn tiền không ít cứ như vậy ném vào trong góc, có phải có chút lãng phí hay không?"

Nhan Khê gõ bàn phím, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Vì thế nên nó mới còn tồn tại trong văn phòng của chị đó."

Thay vì nằm trong thùng rác.

Cô không tin Tống Triều thật sự thích cô, chín năm trước Tống Triều mới mười bảy mười tám tuổi, cho dù thật sự đối với mới 15 tuổi như cô có vài phần mông lung tình cảm, cách nhiều năm như vậy, cũng đã sớm quên sạch.

Cái gì mười năm không quên, lại nối lại tiền duyên, đó là tình tiết trong tiểu thuyết mới có, cô biết mình không có mị lực lớn như thế, có thể làm cho quý công tử hào môn nhớ lâu đến vậy.

Nếu cô tin, cô là một đứa ngu!

Bất quá là quý công tử hào môn nhất thời hứng thú, muốn cùng cô chơi đùa mà thôi. Cô từng tiếp xúc qua mấy tiểu phú nhị đại, bên cạnh bọn họ chưa bao giờ thiếu tuấn nam mỹ nữ, loại phú nhị đại chạy tới kiếm tiểu chủ trì như cô, cũng chỉ tìm thú vui chơi đùa.

Đừng bao giờ dùng tình yêu đích thực để kiểm tra bản chất con người, cuối cùng, sự thật thường sẽ khiến bạn phát hiện ra người kia hoàn toàn không phải là con người.

"Tống tiên sinh," một người đàn ông mặc áo khoác, tóc thoạt nhìn có chút tán loạn đẩy cửa đi vào, "Ngài yêu cầu tôi điều tra thông tin, tôi đã tra được."

Tống Triều nhận lấy túi hồ sơ trong tay đối phương, khẽ gật đầu: "Vất vả rồi."

"Lấy tiền làm việc mà thôi" người đàn ông đứng dậy, "Rất hân hạnh được ghé thăm lần nữa."

Tống Triều nhếch khóe môi không nói gì.

Sau khi người đàn ông rời đi, hắn mở túi hồ sơ ra, bên trong là một xấp ảnh dày, mỗi tấm ảnh đều là Nhan Khê sau khi học đại học. Nhan Khê mỉm cười, ăn cơm, đọc sách, thậm chí là đến lớp lén chơi điện thoại di động, tất cả đều có.

Tống Triều thuận tay rút ra một tấm ảnh, Nhan Khê trong ảnh nằm sấp trong xe, Nguyên Dịch khom lưng ôm cô.

Xé nát ảnh chụp, Tống Triều xoay ghế, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, gọi điện thoại cho trợ lý: "Nhan tiểu thư dường như cũng không thích phù dung lam cho lắm, bắt đầu từ ngày mai, đổi hoa khác."

"Cô ấy thích gì?"

"Tôi không cần phải biết cô ấy thích cái gì," Hắn mỉm cười, "Tôi chỉ cần biết điểm yếu của phụ nữ."

Cúp điện thoại, Tống Triều chậm rãi sửa lại nơ cổ, giống như là thân sĩ ưu nhã hoàn mỹ nhất thế gian.

Nhiều năm không gặp, trái tim của những kẻ yêu thầm vẫn không thay đổi, cho đến lúc gặp được nhau lần nữa lại lấy hết can đảm để theo đuổi, đó là một câu chuyện tình yêu cảm động như thế nào.

"Xem hoàng lịch cái gì, tớ cảm thấy hai ngày sau chính là ngày tốt, nên dọn đi." Nguyên Dịch
Advertisement
đem cuốn hoàng lịch Trương Vọng nhét trong tay hắn ném lên bàn, đánh giá căn hộ cho một người ở này, "Cậu có thấy căn hộ này hơi nhỏ không?"

"Tớ cảm thấy rất tốt, " Trương Vọng lấy một ly rượu vang trong tủ rượu, "Sống một mình rất thích hợp."

Nguyên Dịch nhíu mày, "Không có hoa viên, không có hồ bơi, chỗ nào thích hợp?"

"Đây là căn hộ độc thân của tớ, không phải biệt thự cao cấp." Trương Vọng rót một ly rượu đưa cho anh, "Một mình ở trong một căn nhà quá lớn, không ngại trống trải?"

"Lát nữa phải lái xe, không uống rượu, " Nguyên Dịch không nhận ly rượu, "Tớ thích căn nhà lớn."

"Không uống thì không uống." Trương Vọng thấy Nguyên Dịch không có ý rời đi ngay, thuận tay bật TV lên, "Tối nay ở nhà tớ, đừng trở về nữa."

"Tớ ngủ trên giường." Nguyên Dịch cầm điều khiển từ xa, thuần thục điều đến một đài nào đó.

"Tuổi còn trẻ, tật xấu không ít" Trương Vọng đứng dậy vào phòng bếp rửa một đĩa hoa quả bưng ra, "Nói với tớ một chút, người phụ nữ thường xuyên chọc giận cậu tính cách thế nào?"

"Cậu hỏi cô ấy làm gì?" Nguyên Dịch nhìn chằm chằm TV cũng không quay đầu lại, nhân viên giao đồ ăn trên TV đang nói với nữ MC về dự định tương lai của mình, nữ MC trong giọng nói ôn nhu mang theo sự tôn trọng, giống như lý tưởng của đối phương là cứu vớt thế giới, mà không phải về quê mua một căn nhà, mở một cửa hàng làm ăn nhỏ.

"Tuỳ tiện hỏi một chút," Trương Vọng nhìn TV, "Đây là chương trình lông gà gì vậy, hay lắm sao?"

Nguyên Dịch không trả lời câu hỏi này, mà lại nói: "Cậu là một người đàn ông chưa kết hôn, nếu không có việc gì đừng tò mò với người khác giới."

Trương Vọng: ...

Đây là bạn chơi từ nhỏ đến lớn của hắn, không tức giận, không tức giận.

"Anh Chu, anh thật sự rất tài giỏi, chúc mọi mong ước của anh thành hiện thực." Nữ MC tóc dài xõa qua vai đứng ở ngoài cửa đã cũ bị tróc sơn, tươi cười ôn nhu, "Chúc ngủ ngon."

"Chúc ngủ ngon."

Nhân viên giao đồ ăn đóng cửa phòng lại, cánh cửa không đẹp mắt này, dán chữ phúc thật lớn, ống kính quay chữ phúc càng rõ hơn.

"Phúc, là ngụ ý đơn giản nhất và tốt đẹp nhất của dân tộc chúng ta. Chúng tôi chúc nhân viên giao đồ ăn này, và tất cả mọi người sẽ gặp được may mắn, hạnh phúc." Nữ MC cười đến mặt mày cong lên, lại làm cho Trương Vọng cảm thấy có loại hương vị thanh hà sau cơn mưa, Trương Vọng dùng khuỷu tay đụng vào Nguyên Dịch bên cạnh, "Cô gái này lớn lên rất có hương vị, không biết..."

Nguyên Dịch lấy một miếng hoa quả nhét vào miệng hắn, dùng điều khiển từ xa nhanh chóng đổi đài, lật đến một quảng cáo thuốc dưỡng thận rồi dừng lại.

"Hảo hảo dưỡng sinh, chú ý thân thể." Anh đứng dậy, "Tớ đi đây."

Trương Vọng nhổ trái cây ra khỏi miệng, "Đi nhanh, đi nhanh!"

"Hai ngày sau nhớ mang theo bao lì xì đến nhà mới của tớ." Nguyên Dịch không để ý vẻ ghét bỏ trong mắt Trương Vọng, từ trong mâm trái cây chọn một chùm nho tươi, "Ngàn vạn lần đừng tay không chạy tới."

"Cậu đi đi." Trương Vọng đem Nguyên Dịch đẩy ra ngoài cửa, "Nguyên tiểu nhị, cậu thích tính toán như vậy, nên độc thân cả đời."

Nguyên Dịch cầm nho đứng ở ngoài cửa, liếc mắt nhìn Trương Vọng, đối phương dùng loại công kích ngôn ngữ này đối với hắn hoàn toàn không có hiệu quả.

(Truyện được dịch và đăng tại tài khoản truyenlol.com @SupLoViBacHa)

Nhan Khê vẽ mấy trang truyện tranh, vừa chuẩn bị rửa mặt đi ngủ, điện thoại của Tống Hải gọi tới. Số điện thoại tuy là của Tống Hải, nhưng người nói chuyện lại không phải ông ấy, mà là một người tự xưng là bạn bè làm ăn của Tống Hải, đối phương nói ba cô say rượu, muốn cô tới đón người.

"Cảm ơn bác, cháu lập tức tới đón ông ấy."

Nhan Khê cúp điện thoại, vừa mới thay giày đã nhận thấy không đúng, ba cô say rượu còn có tài xế ở đó, cho dù tài xế không có ở đó, khách sạn cũng sẽ sắp xếp người đưa ông ấy về, làm sao có thể để cô qua đón?

Cô lại dùng điện thoại di động gọi vào số của Tống Hải, không ai nghe máy.

Kiểm tra địa chỉ đối phương cung cấp, là một khách sạn cao cấp được đánh giá rất tốt, khách sạn này là sản nghiệp của tập đoàn Trường Phong, thoạt nhìn không giống nơi bất hợp pháp. Trong lòng cô đã xác định, bất kể thật sự có âm mưu hay do cô tự bổ não, loại khách sạn có điều kiện an ninh tốt như thế này, khẳng định sẽ không xảy ra chuyện quá nguy hiểm.

Nhớ tới cái đùi vàng gần đây mình quen biết, Nhan Khê do dự một chút, vẫn là an nguy của ba mình đứng thượng phong, lựa chọn gọi điện thoại cho Nguyên Dịch.

Sau khi điện thoại di động vang lên vài tiếng, mới được Nguyên Dịch nhấc máy, câu đầu tiên của Nguyên Dịch chính là: "Có chuyện mau nói, tôi chỉ có thể tạm dừng xe trong hai phút."

Anh ấy là đang dừng lại bên đường rồi mới nghe điện thoại? Hắn đúng là một công dân tốt, tuân thủ pháp luật.

Nhan Khê nhanh chóng kể lại sự việc một lần, đầu dây bên kia trầm mặc một lát: "Cô dưới lầu khách sạn chờ tôi, tôi sẽ đi cùng cô vào."

"Cám ơn anh, Nguyên tiểu nhị. Anh là đại soái ca vừa có tiền vừa chính nghĩa nhất Đế Đô này."

"Chậc, cô vỗ mông ngựa lố như vậy, chẳng thà không vỗ." Nguyên Dịch được khen ngợi, một chút cũng không cảm thấy mình được khen ngợi.

"Không lố một chút, làm sao có thể biểu hiện ra cảm kích mãnh liệt trong lòng tôi." Nhan Khê mang một đôi giày khác, cầm chìa khóa xe chạy ra khỏi cửa.

Gió đêm hơi lạnh, Nguyên Dịch xuống xe, quản lý khách sạn đích thân xuống chào hỏi, khách khí chào hỏi vài câu, liền đứng ở cửa lớn không đi.

Mấy vị quản lý cao cấp của khách sạn đều đầu đầy nước mắt, Nhị thiếu đổng cố ý chạy đến cửa khách sạn đứng, chẳng lẽ muốn ngắm phong cảnh?

"Nguyên..." Nhan Khê thở hồng hộc chạy tới, thấy phía sau Nguyên Dịch đứng không ít quản lý khách sạn mặc âu phục giày da, cứng rắn nuốt ba chữ "Nguyên tiểu nhị" thiếu chút nữa xông ra, "Nguyên Dịch."

Trước mặt nhiều quản lý cấp dưới, gọi hắn là "Nguyên tiểu nhị" có chút mất mặt hắn.

"Nhanh như vậy đã chạy tới đây?" Nguyên Dịch nhíu mày, "Cô lái xe quá tốc độ cho phép?"

"Không có, tôi vận khí tốt, không gặp được mấy cái đèn đỏ." Nhan Khê thở hổn hển một chút, "Bây giờ chúng ta đi lên?"

"Ừm" Nguyên Dịch xoay người nhìn quản lý khách sạn, "Phòng VIP ở nơi nào?"

Quản lý sửng sốt một chút: "Nguyên tổng, xảy ra chuyện gì sao?"

"Không có việc gì, bà của bạn tôi uống say rượu, tôi giúp cô ấy đến đón người." Nguyên Dịch xoay người ngoắc ngoắc ngón tay với Nhan Khê, "Đi."

"Được, đại ca!" Nhan Khê cười tủm tỉm đi theo phía sau Nguyên Dịch

Nguyên Dịch cúi đầu ở bên tai Nhan Khê nhỏ giọng nói: "Chân chó như vậy?"

"Không, đây là sự tôn kính và sùng bái từ tận trái tim của tôi" Có cầu xin người khác, co được giãn được là đức tính của Nhan Khê, "Nhìn đôi mắt chân thành này của tôi đi. " Cô chớp chớp mắt về phía Nguyên Dịch, muốn từ cửa sổ tâm hồn, để Nguyên Dịch nhìn ra sự chân thành của cô.

Tuy nhiên đáp lại sự chân thành đó, Nguyên Dịch quay đầu đi.

"Phấn mắt của cô bị trôi."

Nhan Khê:...

Nhục nhã!

....

Truyện convert hay : Trọng Sinh Chi Đô Thị Tiên Đế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện