Đừng Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

Chương 3


trước sau

Editor: Súp Lơ Vị Bạc Hà

Chương 3 xấu hổ

-------

"Vậy trốn học có thành công không?"

Đào Như nhìn cánh tay và đôi chân nhỏ nhắn của Nhan Khê, thật sự không cách nào tưởng tượng được, cô như vậy có thể trèo qua bờ tường.

"Không." Nhan Khê lắc đầu, hôm đó là ngày ba mẹ cô đi làm giấy ly hôn, cô muốn đi ngăn cản bọn họ. Khi đó cô không hiểu chuyện, chỉ cảm thấy cha mẹ ly hôn không cách nào tiếp nhận được, lại hoàn toàn không nghĩ tới, hôn nhân không có tình cảm, đối với vợ chồng song phương đều là tra tấn. Cho nên ngày đó cô trèo tường không thành công, có lẽ cũng là một chuyện tốt.

Thấy Nhan Khê tựa hồ cũng không muốn nhắc nhiều chuyện năm đó, Đào Như cũng không hỏi thêm, quay đầu tán gẫu các loại tin đồn giải trí.

Dương Mẫn làm việc cho một công ty truyền thông mạng, biết nhiều tin đồn hơn Đào Như và Nhan Khê, nói đến bát quái của một số tiểu thịt tươi trong giới, khiến Nhan Khê nghe rất say sưa.

"Đại Hà, diện mạo của cậu đi casting nữ chính một bộ phim cay đắng tình trường, rất thích hợp." Dương Mẫn liếc Nhan Khê một cái, "Chính là tính cách không thích hợp lắm."

"Chính là loại nữ chính, chồng nɠɵạı ŧìиɦ hoặc là chơi bời lêu lổng, còn phải mặc cho vất vả chiếu cố người nhà cực phẩm của hắn, giáo dục con cái, tạo phúc cho tất cả mọi người, tra tấn chính mình, mấy chục năm sau để cho con gái vứt bỏ thành kiến với ba, cuối cùng cả nhà nữ chính đoàn tụ?" Nhan Khê một hơi tổng kết ra tinh túy của nữ chính khổ tình kịch, liếc mắt lên trần nhà một cái, "Tớ cũng không phải đầu óc có bệnh."

"Xem ra cậu đối với loại kịch bản này còn rất hiểu rõ." Dương Mẫn bị sự nhập vai của Nhan Khê chọc cười, "Theo tính cách của cậu, có thể loại nữ phụ độc ác tiểu bạch hoa, tập cuối cùng mới bị nữ chính vạch trần tâm cơ."

"Cậu đang đánh giá cậu ta quá rồi." Đào Như nhướng mày, "Với đức hạnh này của cậu ta, cũng chỉ có thể dựa vào mặt lừa gạt người khác, chỉ số thông minh có chút ung thư, nhiều nhất cũng chỉ là bia đỡ đạn sống được ba tập."

"Xùy, các cậu đủ rồi." Nhan Khê đập nhẹ xuống mặt bàn, "Chúng ta hơn một năm không gặp, các người thấy tớ đến nhiệt tình ôm nhau thì thôi, còn tới chôn tớ, bạn thân tầm này à?"

"Ngàn vạn lần đừng dùng từ bạn thân để hình dung chúng tớ"

Dương Mẫn liên tục cự tuyệt, "Hiện tại hai từ bạn thân này, trên mạng đều bị hắc thành cặn bã." Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, trên các diễn đàn mạng bắt đầu phổ biến những bài viết như "Lột mặt nạ bạn thân cực phẩm của tôi", "Bạn thân là tiểu tam giữa tôi và bạn trai", giống như giữa phụ nữ với nhau không có tình bạn thật sự, ở cùng một chỗ chính là so sánh với nhau, không thể gặp được người tốt hơn.

Vừa nói đến đây, liền nghe được cách đó không xa truyền đến một tiếng vỗ tay.

Ba người đồng loạt quay đầu lại, liền nhìn thấy một nữ nhân tóc dài hắt một tách cà phê lên người nữ nhân tóc ngắn.

"Không nghĩ tới cô lại là người như vậy, tôi mấy năm nay thật sự mắt bị mù!"

Nhan Khê lúng túng thu hồi tầm mắt, quay đầu lấy mắt nhìn Dương Mẫn, Dương Mẫn ho khan một tiếng, cúi đầu yên lặng uống cà phê.

Cách đó không xa có tiếng cãi vã, rất dễ dàng truyền đến tai ba người, ước chừng chính là nữ nhân tóc ngắn cướp bạn trai của nữ nhân tóc dài, hai người này vẫn là bạn tốt nhiều năm.

Nữ nhân tóc dài cãi nhau xong, vừa lau nước mắt vừa đi ra ngoài, tâm tình quá mức kích động, không cẩn thận đụng vào góc bàn, ngã xuống đất.

Nhan Khê thu hồi chân lại, muốn đỡ người phụ nữ ngã xuống trước mặt mình, lại sợ đối phương sẽ càng xấu hổ, do dự một chút, vẫn đưa tay đỡ đối phương một phen.

"Cám ơn." Người phụ nữ tóc dài nhanh chóng từ trên mặt đất đứng lên, sau khi cô ngẩng đầu nhìn gương mặt Nhan Khê, sắc mặt hơi đổi, sau khi nhanh chóng cảm ơn, cúi đầu vội vàng rời khỏi quán cà phê.

Sau khi người phụ nữ tóc dài rời đi, người phụ nữ tóc ngắn cũng đứng dậy đi ra ngoài, khi cô đi ngang qua bàn Nhan Khê, đột nhiên dừng bước.

"Tống Nhan?"

Nhan Khê thật không ngờ, cô chỉ là một người qua đường ăn dưa vô tội, làm sao cũng có thể liên lụy đến đương sự?

Cô nhìn kỹ người phụ nữ tóc ngắn này, trong đầu không có chút ấn tượng nào.

"Nhiều năm không gặp, cậu vẫn là bộ dáng này." Nữ nhân tóc ngắn ngữ khí có chút kỳ quái, tựa hồ xem thường bộ dáng yếu ớt của Nhan Khê, hoặc là bởi vì hai người từng có quen biết, cô nói xong câu đó, xoay người rời đi.

Nhan Khê sững sờ nhìn bóng lưng cô, một lúc lâu sau mới phục hồi tinh thần: "Tớ làm sao vậy, chọc người khác liền đi, xem tớ có phải dễ chọc lắm không."

"Hai người quen biết?" Đào Như và Dương Mẫn cũng cảm thấy việc này có chút khó hiểu.

Nhan Khê lắc đầu: "Không có ấn tượng."

"Có lẽ là bạn học tiểu học của cậu, hay bạn học trung học?" Dương Mẫn nhớ rõ Nhan Khê đã nói với các cô, học kỳ sau nhất trung cô mới chuyển từ Đế Đô sang Hải Thành.

"Nhiều năm như vậy, tướng mạo bạn học trước kia phần lớn đều thay đổi, tớ làm sao nhớ được."

Nhan Khê buông ly cà phê xuống, "Quên đi, dù sao cũng không quan trọng, còn không bằng đi dạo phố mua đồ thú vị hơn"

"Cậu chính là lười động não." Đào Như đã sớm nhìn thấu bản tính Nhan Khê, "Đi thôi, tớ vừa mới nhận lương không lâu, trong tay vừa vặn có tiền."

Ba người đi giày cao gót, xách túi từ trung tâm thương mại đi ra, lại đi đến một con phố ăn ngon đến bụng tròn, mới nhớ tới ăn uống dễ dàng, giảm cân thì khó.

"Nhan Đại Hà, dạ dày của cậu là một cái động không đáy sao?" Đào Như vuốt bụng mình, lại nhìn cái bụng phẳng lì của Nhan Khê, rốt cục nhịn không được chọc vào bụng cô một chút, "Thời gian không sớm, tớ cũng nên trở về, ngày mai còn phải đến công ty làm việc. Sếp của tớ là một ông già nghiêm túc, nếu tớ đến muộn, tớ sẽ phải làm việc hết giờ trong tháng này."

"Hai người ở đâu, tớ đưa các cậu trở về." Nhan Khê nhìn đồng thời, "Dù sao tớ cũng không có đi làm."

"Cậu đã mua xe à?" Dương Mẫn tò mò hỏi.

"Ba tớ mua" Nhan Khê cười đến mặt mày cong cong, "Bây giờ tớ cũng coi như là phú nhị đại nha~"

"Tớ đi, Nhan Đại Hà cậu hư không biết xấu hổ, phú nhị đại cũng không biết xấu hổ để cho tớ mời cậu, lương tâm của cậu đâu!" Đuôi lông mày Đào Như dựng thẳng, ra vẻ phẫn
nộ nói, "Lần sau cậu phải mời lại chúng tớ."

"Đúng, hơn nữa còn là bít tết cao cấp, tôm hùm Úc, nhân sâm tổ yến tất cả đều muốn," Dương Mẫn nói thêm, "Ăn một phần, còn phải gói mang về một phần!"

Nhan Khê cười hì hì cùng hai người đến chỗ gửi đồ lấy đồ đã mua xong, dẫn hai người đến bãi đỗ xe gần đó, sau khi hai người bạn tốt nhìn thấy xe của cô, cô lại bị bạn tốt thu thập nghe giảng đạo lí một bữa.

Chỗ ở của Dương Mẫn tương đối gần, Nhan Khê trước tiên đưa Dương Mẫn, sau đó lại tới Đào Như.

"Đại Hà." Đào Như sau khi xuống xe, có chút do dự nhìn Nhan Khê một cái, "Cậu thật sự muốn định cư ở Đế Đô?"

"Đúng vậy" Nhan Khê nở nụ cười, "Còn cậu thì sao, chuẩn bị ở lại Đế Đô phát triển sao?"

"Đương nhiên, tớ chính là nhân viên của tổng công ty Trường Phong, bao nhiêu người gọt đầu nhọn cũng không chen vào được." Đào Như đem tóc vụn tách ra sau tai, "Nói không chừng vài năm nữa tớ sẽ đi lên đỉnh cao nhân sinh, cưới cao phú soái."

"Đến lúc đó nhớ để tớ ôm đùi." Nhan Khê Phốc cười nhạo, "Vậy cậu nghỉ ngơi sớm một chút, tớ không quấy rầy cậu."

"Ừm" Đào Như hướng cô phất phất tay, đi vài bước, xoay người thấy ô tô màu đỏ lưu loát quay đầu, ở trong ngõ nhỏ không quá rộng mở ra, cười cười.

Nhan Khê về đến nhà phát hiện Tống Hải còn chưa trở về, vì thế nấu một nồi cháo thịt nạc nhỏ, nếu Tống Hải ở bên ngoài uống rượu hoặc còn chưa ăn cơm, cũng có thể ấm bụng.

Sử dụng điện thoại di động để đăng nhập vào Wechat, xem tin nhắn thúc giục nhảy xung quanh, cô thở dài, trả lời đối phương.

Tiểu Khê Lưu: năm ngày sau nhất định sẽ nộp bản thảo, nếu không giao tôi liền mập 10 cân.

Cô cho rằng đối phương không online, nào biết chưa tới một phút, tin nhắn của đối phương liền gửi tới.

Minh Minh: Tổ tông của tôi, cô cuối cùng cũng online.

Nhan Khê thấy tin tức không ngờ gửi tới, tất cả đều là tuyên truyền có liên quan, có liên quan đến bìa, thậm chí còn có bản thảo thiết kế sơ bộ xung quanh.

Chuyên ngành đại học của cô miễn cưỡng liên quan đến phương diện truyền thông, cho nên cũng hiểu một chút.

Cùng biên tập viên thương lượng đối sách truyền thông, Nhan Khê tắt trang chat, mở Weibo, liền thấy trong tin nhắn riêng có mấy công ty tìm cô giúp quảng cáo sản phẩm, cô tắt tin nhắn riêng, không để ý tới đối phương.

Vừa nhìn đã biết không phải công ty đứng đắn gì, cô lại không thiếu tiền, không làm loại chuyện trợ trụ vi ngược này.

Weibo của cô mặc dù chỉ có gần một triệu người hâm mộ, nhưng tất cả đều là fan hâm mộ, không phải là chi tiêu tiền mua, vì vậy trong mắt một số thợ săn marketing, vẫn còn một số giá trị. Gần đây, không chỉ các doanh nghiệp tìm thấy cô mà còn có đội ngũ nghệ sĩ tuyến ba và tuyến bốn trong làng giải trí cũng tìm đến cô nhờ cô giúp quảng cáo.

Lúc không có việc gì, cô thích xem bát quái, nhưng cô không thích tham gia bát quái, cũng không định làm việc khuân vác bát quái, cho nên cao lãnh cự tuyệt.

Lướt Weibo một chút, một bài đăng của nữ nghệ sĩ nổi tiếng bị móc túi xuất hiện trên trang chủ Weibo của cô.

Nhìn có vẻ bóc mẽ, thực tế trong lời nói đều nói nữ nghệ sĩ nổi tiếng này bối cảnh thâm hậu bao nhiêu, ngay cả nhị công tử nhà lão tổng tập đoàn Trường Phong nổi danh cũng có quan hệ không nhỏ.

Tập đoàn Trường Phong là doanh nghiệp lớn nổi danh trong nước, cơ hồ là không ai không biết, tùy tiện nam nữ minh tinh nào cùng loại công tử nhà giàu này có chút quan hệ, đều có thể đánh không ít trang. Đều là dùng thủ đoạn tiếp thị rách nát, dỗ dành người qua đường ăn dưa không biết là tốt rồi, hơi hiểu một chút, đều coi như chê cười.

Bất quá người ta làm nữ nghệ sĩ, đều sẽ nghĩ mọi biện pháp để tiếp thị, tranh thủ càng nhiều tài nguyên hơn, cô là sinh viên mới tốt nghiệp, thế nhưng ở nhà không có việc gì làm, ngoại trừ chơi game thì lướt Weibo, có phải có chút suy đồi hay không?

Mặc dù cô là phú nhị đại, cô cũng muốn trở thành một người giàu có lý tưởng.

Không bằng đặt cho mình một mục tiêu nhỏ trước, tìm chút việc để làm?

Nhan Khê ở nhà mấy ngày, đem bản thảo còn thiếu giao cho biên tập viên thiên thiên thúc giục bản thảo, sau đó giống như vui vẻ ngược đãi cừu địch trong trò chơi, thể xác và tinh thần sảng khoái tắt trò chơi, đăng nhập Ưeibo.

Trên Weibo, cô nhìn thấy một đoạn video hot, bên trong hai cô gái chửi bới cãi nhau, khiến vô số người qua đường vây xem.

Hai cô gái này có chút quen mắt, lần trước cô gặp đám bạn thân, đã gặp qua quán cà phê.

Trong video, hai người vẫn còn cãi nhau, thỉnh thoảng có những lời lẽ thô tục.

"Cô mắng tôi đê tiện, cô thì tốt hơn tôi chắc? Năm nhất trung, giáo thảo bảo cô đưa thư tình cho Tống Nhan, cô lén lút ném thư vào nhà vệ sinh, cô cho rằng tôi không biết!"

Nhan Khê:...

Xấu hổ, hai người này cãi nhau trong video trên weibo, cũng không quên để cho cô nằm không cũng trúng một phát đạn?

Lúc mới nhất trung mới bao nhiêu tuổi?

Tuổi còn nhỏ không hảo hảo đi học, sớm yêu cái gì?!

--------

Tác giả có lời muốn nói: Đại Hà: Hảo hảo học tập, không cần yêu sớm →_→

Editor có lời muốn nói: Thanh xuân có thể yêu sớm, thật đẹp.

(/- Д -)

Truyện convert hay : Nông Môn Trưởng Tẩu Có Không Gian

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện