Đừng Tỏ Ra Mạnh Mẽ Với Anh

Chương 18


trước sau

Gương mặt cô gái liền đông cứng lại, trái tim vỡ òa nhưng vài giây sau liền nở một nụ duyên dáng. Bởi vì Lý Tố An không ngờ anh lại có thái độ nghiêm túc cho cô biết rõ quan hệ của mình mà tự giác rút lui. Rất tốt, Lý Tố An thích.

- Vậy sao. Chắc chị ấy xinh đẹp lắm, em muốn gặp chị ấy.

Ánh mắt tròn xoe long lanh khoác tay Hàn Vũ Thần thân mật xuống lầu. Nhưng anh lại né tránh một cách lịch sự. Lý Tố An ngượng ngùng đỏ mặt.

Mẹ Hàn liền đưa tay ra dấu hiệu cho cô ta. Lý Tố An rất tinh tế vẻ một nụ cười lấy lòng mẹ Hàn hết mực cung kính.

- Con chào bác Hàn.

Mẹ Hàn vui vẻ nắm lấy tay Lý Tố An vỗ vỗ. Nhìn hai người rất giống mẹ chồng nàng dâu hơn, nhìn một màn này Tống Thanh Hà lạnh lòng.

- Chào chị. Em là Lý Tố An bạn lúc nhỏ của anh Thần.

Thiên thần áo trắng mỉm cười lễ phép chào hỏi Tống Thanh Hà. Lại duyên dáng nhẹ nhàng nhấn mạnh " Bạn lúc nhỏ" để cho cô biết. Hôm nay hai người mặc đồ hoàn toàn trái ngược nhau, giống như một bên tà một bên thần. Cô lại chính là bên tà.

- Xin chào. Tôi tên Tống Thanh Hà.

Cô lễ phép cười nhẹ chào hỏi Lý Tố An.

Hàn Vũ Thần ôm chặt eo nhỏ của cô. Nhìn họ thân mật ân ân ái ái của vợ chồng sắc mặt mẹ Hàn liền trầm xuống khó chịu, Lý Tố An cũng không kém hơn bà nhưng vẫn giấu được biểu cảm.

Bà là người sinh ra Vũ Thần nên là người hiểu rõ nhất, với thái độ đó Vũ Thần rõ ràng không thích Lý Tố An. Thôi được, không thích cô này bà sẽ chọn cho anh cô khác con bà rất ưu tuấn sợ gì không có tiểu thư nào mà không muốn làm vợ nó.

Anh cảm nhận được cơ thể bên cạnh cứng đờ người, lo lắng liền ghé vào tai Tống Thanh Hà.

- Cơ thế có chỗ nào không thoải mái?

- Em không sao, rất tốt.

Thanh Hà mỉm cười, lại né tránh sự thân mật của anh. Nhưng chỉ có anh mới phát hiện điều đó. Gương mặt điển trai mê người liền cau lại ôm chặt eo cô hơn.

- Thật sự?

Một màn thân mật vừa rồi làm mẹ Hàn cũng không thể chen ngang được.

- Mẹ. Thanh Hà không được khỏe con xin phép về trước, mẹ nhấn lại ba giùm con.

Nói rồi anh ôm eo cô kéo đi. Thanh Hà chưa kịp chào mẹ Hàn. Bị anh kéo chân đau buốt cau mày, muốn rơi nước mắt.

Sau khi yên vị trên xe Hàn Vũ Thần lại bất ngờ áp chế hôn cô điên cuồng. Mặc kệ sự chống cự của Tống Thanh Hà, Hàn Vũ Thần hôn cắn đến thỏa mãn mới buông ra.

- Tại sao lại né tránh anh?

Gương mặt góc cạnh đẹp đẽ quyến rũ ấy vẫn gần sát bên môi cô lắng nghe từng hơi thở vội vã của Tống Thanh Hà.

- Em không có.

Lấy lại hơi thở cô rất căn nhắc trả lời câu hỏi của anh để không sảy ra sơ hở.

- Em nên nhớ ông nội Tống đã giao em cho anh
rồi. Đừng có suy nghĩ muốn rời xa anh.

Ánh mắt nguy hiểm dò xét gương mặt nhỏ đã ửng đỏ của cô vì nụ hôn cuồng nhiệt lúc nảy, rất lâu sau đó mới trở về vị trí của mình cởi bỏ áo vét đen sang trọng trên người ép cô mặc vào. Nhanh chống khởi động máy rời khỏi.

Tống Thanh Hà chưa từng nghĩ tới amh lại mang ông ra để đọa cô cũng chưa từng nhìn thấy đôi mắt sắc bén đọa người của anh.

Cô biết Hàn Vũ Thần anh là người quyết đoán, tài giỏi lại là người lãnh đạo rất tài năng. Nói sẽ làm, không nói sẽ ngầm làm khiến đối phương phải rung sợ không kịp đề phòng. Giống như hiện tại, vừa về tới nhà Hàn Vũ Thần hầm hầm một mạch lôi kéo cô lên phòng liền áp Tống Thanh Hà lên cửa hôn mãnh liệt. Bàn tay xấu xa tìm kiếm dây kéo liền nhanh chống cởi bỏ chiếc váy đen cô đang mặt trên người.

Thanh Hà bị áp bức bất ngờ chỉ có thể chống đỡ vô ích.

- Sau này không cho phép mặc đồ như thế nữa. Có nghe không?

Hàn Vũ Thần đã rất bực bội khó chịu khi bắt gặp những ánh mắt không mấy trong sáng của những người đàn ông trong bửa tiệc cứ chăm chăm nhìn vợ mình. Thật muốn hung hăng mốc những con mắt đó mới khiến Hàn Vũ Thần hả hê.

Vì biết anh có máu mặt trong giới thượng lưu nên những ánh mắt đen tối ấy có phần kiên dè như vẫn không qua khỏi ánh mắt sắc bén của anh.

Không cần câu trả lời của cô. Hàn Vũ Thần mạnh mẽ mang cô đến giường làm việc cần nên làm.

Sáng hôm sau, Tống Thanh Hà mệt mỏi nheo mắt tỉnh dậy liền cảm nhận toàn thân đau buốt ê ẩm nhất là phần hạ thân. Đôi chân đau tê dại, như thế chứng minh hôm qua anh đã dùng bao nhiêu sức.

Bên cạnh đã lạnh đi, trong căn phòng chỉ còn mình cô sự cô đơn lan tràn trong cơ thể liền bị thức tỉnh bởi tiếng cửa.

- Phu nhân. Người đã thức chưa? Nếu đã thức thì ăn sáng ạ. Thiếu gia có căn dặn.

Thấy bên trong vẫn không có động tỉnh người làm nhanh trí bổ sung.

- Tôi họ Trương là người giúp việc mới do thiếu gia thuê.

Tống Thanh Hà giờ đã hiểu, cũng chẳng bận tâm. Ể oải tay xoa xoa hai bên thái dương.

- Cảm ơn cô. Tôi biết rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện