Dụ Hôn

2: Mẹ Rất Bất Công


trước sau

Advertisement


Lúc cho là nhà họ Giang tốt
thì nghĩ đến Mạnh Nghiên,
giờ nghe thấy nhà họ Giang,
không tốt lại muốn để cô đến
đó.
Cùng là con gái ruột mà sao
mức độ bất công của mẹ lại
nghiêm trọng đến vậy!
Bà ta tiếp tục nói: “Điều kiện
của nhà họ Giang rất tốt, chú
Mạnh cũng là thương con mới
tìm cho con đối tượng tốt như
vậy.

Sau này có thắp đèn lồng
ng không tìm
được một
môi tốt nhất
“Con không đi.”
Bà ta thấy cô như vậy thì không vui, “Cố
Tương, cô có ý gì, tôi chiều cô quá có phải
không? Tôi đang nói chuyện tử tế với cô đấy,
cô xem thái độ của cô như thế nào? Suốt

ngày lông bông ở bên ngoài, cũng chẳng dẫn
đứa bạn trai nào về.

Giờ giới thiệu đối tượng
cho cô, cô lại có thái độ này? Sao cô lại học
cái kiểu tính cách quái gở như của bố cô,
đúng là muốn tôi tức chết mà!”
Mỗi lần mẹ không vui là lại mang bố ra nói.
Bố cô là một người khô khan, thích uống
rượu, còn thích đánh mẹ.
Và cũng bởi vì thế mà mẹ ly hôn với bố.
Sau đó mẹ kết hôn với chú Mạnh, chú Mạnh
là một người tốt, thế nên cuộc hôn nhân lúc
trước với bố dường như đã trở thành quá khứ
đen tối đối với bà.
Mỗi lần nhớ tới là bà ta lại không vui, nên
mỗi lần nhìn Cố Tương giống như là đang
nhìn thứ gì đó xui xẻo vậy.
mong chờ, cô
Trong hai năm đầu khi đến nhà họ Mạnh, thật
ra trong lòng Cố Tương vẫn rất
mong rằng mẹ cũng sẽ yêu thương chiều
chuộng mình như với Mạnh Nghiên.
Về sau Cố Tượng phát hiện, ở trong lòng của
bà ấy, bất kể cô có làm cái gì, có nghe lời,
ngoan ngoãn, hay thành tích học tập tốt đến
thế nào cũng không thể bằng được địa vị của
Mạnh Nghiên, người suốt ngày để bà ấy phải
quan tâm.
Cũng may...!mấy năm nay cô cũng đã quen
rồi, chỉ cần không có chờ mong, thì trong
lòng sẽ không khổ sở.
Cho nên, mẹ nói cái gì, cô cũng không thèm
để ý.
Cô nói với mẹ: “Điều kiện của nhà họ Giang
đã tốt như vậy thì mẹ để Mạnh Nghiên lấy đi.
Con cũng không phải con gái ruột của chú
Mạnh, cưới về rồi người ta cũng chướng mắt
con thôi.”
Mẹ lườm cô, “Để cô vào nhà đấy là vì muốn
tốt cho cô thôi, cô còn không biết tốt xấu à.”

Cố Tương bật cười, “Đúng đấy, con không
biết tốt xấu đấy, chẳng phải nên trách do mẹ
không dạy dỗ sao?”
Cũng không biết làm thế nào mà mẹ có thể
nói được câu “Vì muốn tốt cho cô” nữa.
Vừa nghe Cố Tương nói như vậy, bà ta lập
tức không vui, “Ngày nào cô cũng

Advertisement
chọc tức
tôi, phải trách tôi sai rồi, sao lúc đầu lại đưa
cô về nhà họ Mạnh làm gì! Khi bố cô mất,
đám cô dì chú bác trong cái họ Cố nhà cô có
người nào muốn nhận cô không? Bọn họ đều
không cần cô, nếu không nhờ có nhà họ
Mạnh, cô có thể có ngày hôm nay sao? Bây
giờ trong nhà xảy ra chuyện, cô cũng chẳng
biết giúp đỡ gì cả, đúng là nuôi ong tay áo.”
“...” Nghe mẹ nhắc đến chuyện cũ, Cố Tương
lại nghĩ tới chuyện trước kia.
Lúc bố mới qua đời, vốn Cố Tương phải để
cho bên họ hàng nuôi.

Bố cô có bốn người
em gái, một em trai.

Tuy ngoài miệng bọn họ
nói như quan tâm lắm, nhưng sau lưng lại
tranh cãi gay gắt việc cô nên đến nhà ai.
Xét cho cùng nhà nào cũng có con cái cả,
chẳng ai muốn đón thêm một thứ vướng víu
như cô.

Cô có cảm giác mình giống như rác rưởi bị
người ta ghét bỏ.
Chính chú Mạnh đã lên tiếng, nói muốn đưa
cô về nhà họ Mạnh.
Sau khi cô đến, dù chính chú cũng có một
đứa con gái, nhưng chú chưa bao giờ ghét bỏ
cô.

Nếu mua đồ cho Mạnh Nghiên thì sẽ mua
cho cả cô nữa, chú rất tốt với cô.
Mặc dù mẹ rất bất công với cô, nhưng chú
Mạnh lại rất tốt.
Trước kia lúc điều kiện gia đình tốt, mỗi khi
chú Mạnh có thời gian rảnh đều sẽ về nhà với
gia đình, nhưng gần đây chú ngày càng hay
về muộn.

Tối hôm qua lúc nhìn thấy chú, cô
phát hiện tóc chú đã bạc rất nhiều.
Chuyện chú muốn cô vào làm dâu nhà họ
Giang, chắc cũng là do không còn biện pháp
nào khác nhỉ!.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện