Dụ Hôn

10: Gặp Anh Ở Nhà


trước sau

Advertisement


Thật ra Cố Tương nhìn thấy
ông cụ Giang cũng có chút
kích động, cô chẳng có hứng
thú gì với những đại gia có
tiền, nhưng lại vô cùng kính
nể những vị anh hùng yêu
nước lớn tuổi này.

Ông cụ chào hỏi chú Mạnh
với mẹ cô xong thì chuyển
ánh mắt sang người cô, hôm
nay Cố Tương mới là nhân
vật chính.

“Cháu chính là Cố Tương à!
Cô bé này trông nhanh nhẹn
đấy”.

Hôm nay đi ra ngoài Cố Tương ăn mặc rất bình thường, mọi khi cô vẫn hay búi tóc lên, nhưng do hôm nay lười búi nên chỉ buộc lại, kết quả trông cũng khá có tinh thần, khiến ông cụ nhìn rất vừa lòng.

Cố Tương nói: “Cháu chào ông.


Lúc cô đi học, ông cụ này còn xuất hiện trong sách giáo khoa của cô.

Không ngờ bây giờ người thật lại đang ở ngay trước mắt, thế nên cô rất kích động.

Ông cụ mỉm cười, “Đến đây, đến ngồi bên cạnh ông này, để ông nội ngắm cháu thật kỹ.



Trông ông cụ rất thân thiết, mặc dù đã lớn tuổi, nhưng các đường nét trên khuôn mặt cụ vẫn rất cương nghị.

Cố Tương liếc nhìn mẹ và chú Mạnh, thấy mẹ nháy mắt với mình, Cố Tương mới ngồi xuống.

Ông cụ nhìn Cố Tương rồi lại ngẩng đầu nói với chú Đỗ: “Thằng Trì đâu? Làm sao còn chưa xuống đây?”
Chú Đỗ nói: “Để tôi đi gọi cậu ấy.


Hôm nay Giang Trì không đi làm, chẳng mấy khi có được ngày nghỉ mà lại bị ông cụ bắt ở nhà, không được đi đâu hết.

Ông cụ nói: “Cái thằng đúng thật là, vợ tới mà cũng không sốt sắng, mau gọi nó xuống đi.


Nhắc đến chuyện này, thái độ ông cụ rất nghiêm túc.

Cố Tương ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ dữ dằn của ông cụ mà lại nghĩ đến người đàn ông kiêu kì mình nhìn thấy ở bệnh viện ngày hôm qua.

Không ngờ ở trong nhà, anh ta cũng sẽ bị mắng như vậy.

Cố Tương tỏ thái độ quan tâm: “Anh ấy là người bận rộn, chắc hẳn là đang có việc rồi, không xuống cũng không sao đâu ạ.


“Như vậy sao được?” Ông cụ trừng mắt, “Tương Tương à, cháu vào làm dâu nhà chúng ta cũng không dễ dàng, nếu Giang Trì bắt nạt cháu thì cháu nhớ nói cho ông nội, ông nội nhất định sẽ xả giận cho cháu, giúp cháu dạy dỗ nó thật

Advertisement
tốt.


Nhìn thấy ông cụ che chở cho mình như thế, lòng Cố Tương bỗng thấy ấm áp.

Có lẽ cô cũng có thể hình dung ra được trong lòng ông cụ nghĩ gì khi đứng ra sắp xếp cuộc hôn nhân này.


Đơn giản chỉ là ông cụ quan tâm tới cháu mình mà thôi.

Đúng lúc này chú Đỗ xuống nhà, chú ấy xuống một mình mà không đi cùng Giang Trì.

Chú Đỗ nói với ông cụ Giang: “Cậu chủ vẫn đang ở trên tầng ạ, cậu bảo để mợ chủ đi lên gặp cậu.


Ông cụ nghe thế thì không vui, “Nó còn bày đặt cái gì thế? Muốn tự tôi đi lên mời nó à?”
Chú Đỗ giải thích: “Cậu chủ nói muốn ở riêng với mợ chủ, sợ chúng ta quấy rầy ạ!”
Cố Tương: “! ”
Tên đàn ông thối tha này! Đúng là thích giở trò.

Ông cụ lại rất dễ dụ, mới nghe đến đó đã lập tức nở nụ cười, “Tốt tốt.


Mặc dù Cố Tương tình nguyện ở dưới nhà với ông nội cũng không muốn đi gặp Giang Trì, nhưng tất cả mọi người đều đang nhìn, cô đành phải đi lên tầng.

Giờ cô đã là vợ của Giang Trì, cho nên chú Đỗ dẫn cô đi thẳng đến cửa phòng của anh, “Cậu Giang đang ở bên trong, mời mợ chủ.


Cố Tương nói: “Cảm ơn chú.


Chú Đỗ: “Vậy tôi không quấy rầy hai người nữa.


Nói xong, chú Đỗ nở nụ cười đến là mập mờ.

Cố Tương: “! ”
Lúc đầu cô cũng không cảm thấy gì, nhưng thấy chú Đỗ cười như thế làm cô cũng lúng túng theo.

Chú Đỗ đi rồi, cô mới gõ cửa, cửa nhanh chóng được mở ra.

Hôm nay Giang Trì mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần dài màu đen, trên vai phủ khăn tắm giống như vừa mới gội đầu xong, tóc vẫn còn ẩm ướt.

.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện