[Drahar] Gặp Lại Nhau Ở 7 Năm Trước (Again) - P1

Halloween Cùng Cự Quái


trước sau

Chớp mắt một cái, vậy mà Halloween đã sắp đến rồi.

Đối với Harry mà nói, mấy ngày này quả thực tựa như đang mơ, mà làm hắn thấy mình đang nằm mơ phần lớn đều quay chung quanh Draco · Malfoy, cùng ——

Harry có chết cũng không nghĩ tới người này —— Snape.

Tưởng tượng một chút, một Severus · Snape đời trước độc miệng thích làm khó dễ Potter, giờ lại chỉ ở thời điểm Harry Potter mắc lỗi sai mới mở miệng châm chọc, ngẫu nhiên bắt bẻ chút, hiếm khi vô cớ trừ điểm.

Việc này quỷ dị tới mức làm Harry đôi lúc không biết đây là hiện thực hay chỉ là ảo giác tạo ra.

Hắn có khi nghĩ có phải mình thật ra đã trúng Avada Kedavra của Voldemort, những gì đang trải qua cũng chỉ là ảo giác lúc gần chết, cho nên mới như vậy giả dối.

Còn một vấn đề khác, là về Ma pháp Thạch, vẫn không có gì tiến triển.

Harry hiện chưa có đủ lý do để kết luận vật được canh giữ ở lầu 3 là Ma pháp Thạch, vì vậy vẫn chưa thể hé lộ manh mối cho Ron cùng Hermione.

Nhưng dù sao đây cũng nằm trong dự đoán, việc chưa đến lúc xảy ra thì gấp cũng không làm gì được.

Harry mỗi ngày đều thành thật lên lớp nghe giảng nội dung đã học một lần, chờ đợi thời gian thúc đẩy.

"Wingar — dium Levi — O — sa."

Harry phẩy nhẹ ma trượng của mình, bên tai nghe được Hermione đang sửa đúng cách niệm chú ngữ cho Ron.

Hắn lười biếng niệm chú ngữ, làm chiếc lông vũ trước mặt mình lơ lửng bay lên không trung.

Flitwick giáo thụ khích lệ vào lúc này vang lên: "Làm tốt lắm! Cả lớp mau xem, cô Granger, cậu Potter cùng cậu Malfoy đã thành công!"

Harry nhìn thoáng qua Malfoy ngồi ở phía đối diện, phát hiện hắn cũng mang vẻ mặt không thú vị. Lại nhìn bên cạnh, Ron chán nản kéo qua cuốn sách nằm bò trên bàn, Harry nhịn không được mà thở dài, đang muốn vỗ vỗ bả vai ông bạn già của mình, xốc tinh thần hắn lên một chút.

Ngay lúc này, một cọng lông vũ lơ lơ lửng lửng bay lại đây.

Harry chớp chớp mắt.

Lông vũ dừng lại ở trước mặt hắn, lơ lửng nhích qua trái một chút rồi lại qua phải một chút, ánh mắt Harry đuổi theo cử động của nó, cũng trái một chút phải một chút.

Sau đó sợi lông vũ từ từ bay khỏi chỗ hắn ngồi, lơ lửng lơ lửng, phiêu đãng trong không trung, xuyên qua phòng học, dừng lại trước mặt Malfoy.

Harry hoang mang mà nhìn Malfoy, đối phương dùng khẩu hình miệng nói ra một từ.

—— "Cat?"

Harry giật thót người, nhớ lại nãy giờ mình nhìn qua lại cọng lông vũ, quả thực tựa như mèo nhỏ lúc đùa nghịch đậu miêu bổng cũng sẽ đảo mắt bên này một chút bên kia một chút.

Hắn quẫn bách mà trừng mắt nhìn Malfoy, đối phương quay mặt đi cười khẽ, tránh đi tầm mắt hắn.

Tan học thời điểm, Malfoy quả nhiên lại thấu đến đây.

"Cat?" Hắn cười cười lặp lại.

"Cút ngay Malfoy!" Harry tức giận mà nói, "Ngươi muốn ta kêu ngươi cái từ kia sao? Ân?"

Malfoy nhún nhún vai: "Cũng không dễ nghe, nhưng nếu là ngươi cao hứng, vậy nói thử xem?"

Ron mờ mịt mà nghe hai người bọn họ đối thoại: "Các ngươi hai người quan hệ thật là quá huyền diệu."

"Bởi vì Malfoy chính là thích làm bộ làm tịch!" Harry đảo mắt nhìn Malfoy bên cạnh, quay đầu hỏi Ron, "Trong giờ học khi nãy làm sao vậy? Ta thấy ngươi không được tinh thần lắm."

"Còn không phải vì ' Wingar — dium Levi — O — sa ' ! "

Nhắc tới chuyện này, Ron lập tức bùng nổ cảm xúc, "Ta công nhận nàng hiểu biết nhiều —— nhưng là, nàng cứ phải tỏ ra ta đây như vậy sao? Thành thật mà nói ——"

Harry bỗng nhiên nhớ ra tình huống lúc này, nhanh chóng chọc bả vai Ron ý bảo hắn im đi.

"Để ta nói xong!" Ron giũ ra Harry tay, "Thành thật mà nói! Nàng thật là một cơn ác mộng —— ai da!"

Hermione lau nước mắt từ Ron bên người cúi đầu đi qua, còn hung hăng đụng phải hắn một chút.

"Xong rồi." Harry thở dài nói, "Phiền toái rồi a, người anh em."

"Ta chỉ là nói ra sự thật." Ron mang theo rõ ràng bất an mà nói, "Ngươi biết, bạn bè nàng một người cũng không có —— đây là sự thật."

Phải, sự thật.

Harry nản lòng mà nghĩ.

Việc này nghĩa là chúng ta tối nay còn phải vật lộn với cự quái lần nữa a —— Merlin!

"Nhưng là mặc kệ thế nào, Weasley, ngươi như vậy nói sau lưng một quý cô còn bị người ta nghe được, thật không phải cử chỉ mà một quý ông sẽ có."

Khiếp sợ mà, Harry nghe được Malfoy mở miệng nói như vậy.

"Thôi được, ta xác thật không thể phủ nhận ngươi nói đúng......"

Càng khiếp sợ mà, Harry nghe được Ron đồng ý lời Malfoy nói.

"Có lẽ ta hẳn nên gặp nàng nói xin lỗi...... Harry, trong bữa tối...... Khụ, ngươi cùng ta đi gặp Hermione, có thể chứ?" Ron trầm ngâm, huých nhẹ Harry hỏi.

"A, đương nhiên......" Harry dùng ánh mắt tựa như nhìn thấy động vật nào đó thần kỳ hiếm thấy mà nhìn Malfoy, "Ta đương nhiên bằng lòng cùng ngươi đi gặp Hermione nói xin lỗi...... Còn...... Còn có...... Cảm ơn Malfoy bênh vực lẽ phải?"

"Chỉ là lễ nghi cơ bản mà thôi." Malfoy hơi chút hất cằm, cao ngạo nói, "Malfoy sẽ không thất lễ trước mặt các quý cô."

Ngươi mẹ nó dám đối diện mình của quá khứ đã mắng Hermione mỗi một từ ghê tởm mà thề sao!?

Harry trợn mắt há hốc mồm.

Tiệc tối Halloween, vẫn là như cũ đúng giờ diễn ra.

Quirrell nghiêng ngả lảo đảo lao vào Đại Sảnh Đường, run run hô to "Cự quái" xong liền ngất đi. Harry trừng mắt nhìn tên giả vờ giả vịt này một cái, sau đó túm Ron từ trong đám người hoảng loạn ra, chạy về hướng WC nữ.

"Chúng ta đi cứu Hermione!"

"Nàng? Nàng như thế nào ——"

"Patil nói nàng từ chiều vẫn ở WC nữ khóc a! Nàng còn không biết tin về cự quái!" Harry dồn dập mà nói, đột nhiên phát hiện phía sau lại theo kịp một người.

Hắn quay đầu lại nhìn lại, hơi kém vấp ngã trên mặt đất: "Malfoy! Ngươi cũng đi theo làm gì!?"

"Có một Gryffindor nào đó quen liều mạng, ta nghĩ hắn yêu cầu một Slytherin hỗ trợ bảo mệnh." Malfoy nói, "Các ngươi tính làm gì?"

"Đi tìm Hermione! Nàng ở WC nữ ——" Harry đột nhiên ngậm miệng.

Malfoy khịt mũi một tiếng, ngừng bước chân: "Ta đi tìm giáo thụ hỗ trợ."

Harry lúng túng gật gật đầu, tiếp tục túm Ron hướng về WC nữ đi.

Ron một bên chạy còn một bên kêu: "Làm sao vậy? Nhắc tới WC nữ hai ngươi vì cái gì như vậy nghiêm túc?"

Harry thật bội phục Ron trong tình huống khẩn cấp như vậy còn có thể nghĩ những việc này, cũng không quay đầu lại trả lời: "Hắn thân sĩ! Ta thẹn thùng!"

Bọn họ cấp tốc chạy vội, chờ nhìn đến cự quái đang tác quai tác quái trong WC nữ, Harry cũng thật sự bội phục mình còn có tâm tư ở trong lòng phản bác Ron:

'Không, chúng ta không phải đối WC nữ nghiêm túc, mà là đối WC nam nghiêm túc.'

Đúng vậy, năm lớp 6, WC nam, 'cắt sâu mãi mãi'.

Hiện tại hồi tưởng lại, Harry đã nhớ không nổi chính mình lúc ấy nhìn thấy Malfoy nằm trong vũng máu là cái gì tâm tình. Vết thương là hắn gây ra, máu cũng là do hắn......

Nhìn thấy Snape Harry liền chạy trối chết, kỳ thật Snape đến chỉ là một cái chốt khiến hắn cử động trở lại, không phải nguyên nhân.

Harry lúc ấy theo bản năng liền muốn chạy trốn, chỉ là hắn không thể cử động, chỉ có thể ngây ngẩn cả người. Đứng ở nơi đó, tiến lên một bước quan tâm cũng không được, lui ra phía sau một bước rời đi cũng không phải.

Giữa hắn cùng Malfoy vĩnh viễn chính là nhìn thì giống như chỉ cách nhau một chút, kỳ thật khoảng cách lại phi
thường xa xôi.

"Harry, nhìn kìa."

Phục hồi tinh thần lại thời điểm, Harry mới để ý Ron đang chọc cánh tay mình, lôi kéo cả hai tránh ở ngoài cửa WC nữ. Harry vội vàng đem trong đầu mớ suy nghĩ lung tung rối loạn xua đuổi đi ra ngoài, thăm dò hướng WC nữ xem.

Không khí tràn ngập mùi tanh tưởi gay mũi, Hermione đang co rúm một góc, thừa dịp cự quái giơ cao mộc bổng mà tranh thủ lướt qua nó, trốn vào buồng bên cạnh.

"Chúng ta lên, Ron!"

Harry nhặt lên một cái ống nước, tạp đến trên tường hấp dẫn cự quái chú ý, "Nơi này! Xem nơi này!"

Cự quái vì vậy mà cố định tầm mắt về phía này, hắn bước từng bước tới gần Harry, bước chân ầm ầm vang dội nện trên mặt đất.

Harry nắm chặt ma trượng, không tính toán lại đem đồng đội của mình cắm vào cái mũi đầy nước mũi của cự quái, hắn chỉ có thể một bên lùi về sau một bên hô: "Ron! Dùng chú ngữ! Hermione đã chỉ ngươi!"

"Wingar — dium Levi — O — sa!"

Thời điểm Ron giơ lên ma trượng, Harry đồng thời cũng nhớ tới mình cũng không phải thật là năm nhất tân sinh, vì vậy lập tức cũng niệm ra một câu chú ngữ.

Mộc bổng vuột ra khỏi tay cự quái, nó mờ mịt ngẩng đầu đi tìm, một khối vách tường thật lớn, một thanh mộc bổng khổng lồ cùng nhau ập xuống, hung hăng nện trên đầu hắn!

"Nơi này là đang làm gì!"

Cự quái ngã thật mạnh trên mặt đất, cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập cùng giọng nói đầy phẫn nộ của McGonagall giáo thụ cùng nhau truyền tới. Sau đó, Malfoy dẫn đầu đi vào, kế đó là McGonagall giáo thụ, Snape cùng Quirrell theo sát phía sau.

Thời điểm Snape khom lưng xem xét cự quái, McGonagall giáo thụ cực kỳ nghiêm khắc trách cứ học sinh nhà mình:

"Các ngươi gặp may! Cậu Malfoy nhìn thấy hai ngươi thoát ly đội ngũ đã tới cho ta biết, bằng không ai biết các ngươi hiện tại sẽ thế nào!"

Harry mắt nhìn Quirrell ngồi xổm một bên đang tỏ ra vô lực lại còn khóc nức nở, khuỷu tay hung hăng thọc bên cạnh Ron, làm hắn mau hạ xuống tay vẫn giơ lên ma trượng.

"Ta thực xin lỗi, McGonagall giáo thụ ——" Harry dẫn đầu nói.

Hắn trước đó lia mắt nhìn, chú ý tới Hermione còn đang cứng đờ trốn trong góc. Đang muốn mở miệng giải nguy, Ron lại đột nhiên lên tiếng.

"Là ta sai, McGonagall giáo thụ." Ron sắc mặt tái nhợt, giọng nói mang theo lo sợ sẽ bị trách phạt, nhưng vẫn kiên trì nói hết, "Ta —— ta chọc Hermione không vui, làm hại nàng bỏ lỡ Quirrell giáo thụ thông báo. Là ta lỗ mãng, không có tìm các giáo sư xin giúp đỡ liền cùng Harry chạy đi tìm Hermione."

"Cùng cậu Potter?" McGonagall giáo thụ nhíu mày.

"Đúng vậy! Ta nghe được Patil nói Hermione ở WC nữ —— trong bữa tối cũng không thấy Hermione có mặt, cho nên ta nghĩ nàng vẫn luôn ở chỗ này." Harry trả lời.

Vừa nãy những gì Ron nói không hề có trong ký ức của Harry, làm hắn bị doạ nhảy dựng, hơi kém tiếp lời không được. Harry lại nhìn thoáng qua Hermione, thấy nàng rốt cuộc hoãn qua thần, đang chầm chậm đi lại đây.

"Vô luận như thế nào." McGonagall giáo thụ nhìn bọn hắn chằm chằm ba người bọn họ nói, "Cậu Potter, cậu Weasley, vì các ngươi lỗ mãng, tùy tiện hành sự, Gryffindor bị trừ năm điểm."

Harry nín thở, hy vọng viện trưởng nhà mình sau đó vẫn sẽ cộng thêm điểm.

McGonagall giáo thụ không làm hắn thất vọng, tiếp tục nói:

"Sau đó, xét thấy không có mấy học sinh năm nhất có thể đọ sức cùng một cự quái trưởng thành, hơn nữa còn đấu thắng, các ngươi mỗi người vì Gryffindor giành được năm điểm. Mặt khác, cậu Malfoy."

Nàng quay đầu nhìn Malfoy đứng bên cạnh, "Bởi vì ngươi kịp thời chú ý tới hành vi của bọn họ, thông tri giáo thụ hỗ trợ, Slytherin thêm năm điểm —— hiện tại, tất cả mau chóng trở về ký túc xá."

Harry thở dài nhẹ nhõm một hơi, hành lễ với các giáo thụ xong liền túm Ron cùng Hermione nhanh chóng rời đi. Bọn họ tìm cái chỗ ngoặt, chờ Malfoy đuổi theo.

"Ta phải cảm ơn các ngươi." Hermione ngập ngừng mở lời, "Các ngươi tới cứu ta...... Cảm ơn."

Ron nhấp nhấp môi, nắm tay lại để ở bên miệng khụ hai tiếng.

"Ta phải nói, ta hẳn phải vì lời đã nói khi sáng mà xin lỗi. Ngươi vì vậy mà trốn đến WC nữ còn gặp phải nguy hiểm, đây đều là do lỗi sai của ta." Hắn nói, cẩn thận dò hỏi Hermione, "Ngươi cảm thấy...... Ân...... Ngươi có thể tha thứ ta sao?"

Hermione gật gật đầu, lại nhìn về phía Harry.

Harry mờ mịt mà giơ lên hai tay: "Ách...... Ta xin lỗi?"

Hermione rốt cuộc cười rộ lên, lắc đầu nói: "Không, ta là muốn nói cảm ơn."

"Các ngươi còn không có rời đi sao?" Malfoy chậm rãi đi tới chỗ ngoặt bọn họ đang đứng, nhìn quét qua ba người, "Có người bị thương?"

"Cũng không có." Harry nhún nhún vai, "Sao lại lâu như vậy?"

"Cảm ơn McGonagall giáo thụ cộng điểm, còn có trả lời Snape giáo thụ hỏi chuyện." Malfoy cũng nhún vai, "Nếu không bị thương, tiệc tối mừng Halloween hẳn là tổ chức ở phòng sinh hoạt chung mỗi nhà, ta phải trở về, còn các ngươi?"

"Chúng ta đứng đây chỉ là chờ để nói câu cảm ơn ngươi." Harry trả lời nói, "Hiện tại liền trở về đi, cùng nhau?"

Malfoy gật gật đầu, bốn người sóng vai đi về phía trước.

Đi được một đoạn, Malfoy đột nhiên nhỏ giọng nói: "Potter ngốc."

"Cái gì?" Harry nghiêng đầu nhìn hắn một cái.

"Ta nói đồ ngốc Potter." Malfoy lặp lại một lần, "Thời điểm ta mang theo các giáo thụ tới, xa xa thấy ngươi ngây ngốc mà đứng ở phía trước cự quái vẫn không nhúc nhích —— ngươi quên mình là một Vu sư?"

Harry xấu hổ sờ sờ cái mũi, nhỏ giọng nói: "Cái này thì không, chỉ là tình huống quá quen thuộc, nhất thời không nhớ ra những thứ đã học nhiều xa so với lúc này."

Malfoy từ trong lỗ mũi phun ra một hơi, không nói nữa.

Bốn người đi đến chỗ ngã ba về hai học viện, Ron cùng Hermione tiếp tục hướng toà tháp nhà Gryffindor mà đi.

Harry đứng ở tại chỗ nhìn theo bóng lưng Malfoy trong chốc lát, sau đó mới quay đầu đuổi theo bọn họ.

———————————

Đang edit ^.^

???????? = ⭐️

❤️ = ⭐️ + ????

Truyện convert hay : Nữ Đế Công Lược Sở Khuynh Ca Phong Li Đêm

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện