Đồng Thời Xuyên Vào Hai Quyển Sách, Làm Sao Đây?

Chương 9: Trời mưa


trước sau


Tác giả: Hồng Cần Tô Tửu
Editor: Cáo
_____
Giữa trưa, Khương Hành xuống lầu tìm Cố Tu Hạc.
Đúng lúc Cố Tu Hạc đi ra, hai người gặp nhau trước cửa nhà bà Vương.
"Sao cậu lại ra đây?" Cô còn muốn đi vào cọ cơm đấy.
Cố Tu Hạc vô cảm nhìn cô, không phải buổi sáng nói muốn mời hắn ăn cơm sao?
Hai người đến gần nhau, Cố Tu Hạc ngửi được mùi dầu mỡ khó ngửi sặc sụa trên người cô.
Khương Hành ngượng ngùng, thương lượng: "Chúng ta ra ngoài ăn đi."
Cố Tu Hạc nhẹ à một tiếng.
Ý châm chọc không cần nói cũng biết.
Khương Hành không phục: "Cậu có ý gì đấy? Cậu nghĩ nấu cơm đơn giản lắm à? Nhìn đây này, tay tớ còn bị bỏng đó."
Nói xong vươn tay cho hắn xem. Nơi ngón trỏ đúng là bị bỏng thành bóng nước, đỏ bừng.
Cánh tay bên người Cố Tu Hạc vô ý nâng lên, vừa nâng được một nửa mới cảm thấy không ổn, muốn thu lại. Nào biết Khương Hành chủ động nắm tay hắn, dẫn ngón tay hắn chạm vào bọng nước trên ngón tay mình: "Sờ đi, to hay không?"
"......" Nói gì đấy.
Sắc mặt Cố Tu Hạc quái quái, rút tay về nói: "Tôi nấu."
Xong liền đi lên lầu, ném cặp vào trong ngực cô, che tầm mắt cô lại.
Khương Hành không cảm thấy có gì không đúng, vội ôm lấy cặp sách nghi ngờ nhìn hắn, theo sau tò mò hỏi: "Cậu còn biết nấu cơm?"
"Ăn ngon không? Nếu không ngon thì tớ không ăn đâu."
"Nấu ngon hơn cậu."
Phòng bếp lộn xộn vô cùng, vừa thấy liền biết kiệt tác của ai. Cố Tu Hạc trầm mặc dọn dẹp bếp một chút, người nào đó làm nguyên liệu rối tung rối mù. Còn có một đống trong nồi, cuối cùng cố lắm mới làm được cà chua xào trứng và ớt xanh xào thịt.
Tuy rằng hình dạng không giống cho lắm nhưng hương vị đúng là không tồi.
Khương Hành thích ăn, vừa ăn vừa dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn, giơ ngón tay cái lên: "Cao thủ."
"......"
Cơm nước xong Cố Tu Hạc phải đi. Khương Hành không tha: "Ngày mai nhớ đến đó."
Xong còn thêm một câu: "Ngày mai chúng ta ăn sườn xào chua ngọt."
Cố Tu Hạc đeo cặp đi ra ngoài. Đang đứng ở cửa đổi giày, nghe xong lời này cúi đầu khẽ ừ một tiếng.
Ở góc cô không nhìn thấy, khóe miệng khẽ cong cong.
Hai tay Cố Tu Hạc cắm vào túi quần, không bận tâm đi ra khỏi tiểu khu.
Vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Mục Cảnh Sơ đang đứng dưới tàng cây của tiểu khu, không quan tâm bước đến ga tàu phía trước.
Mục Cảnh Sơ lái xe đến, một chiếc xe hơi màu đen dừng bên cạnh cậu ta.
Người dựa vào xe, một bàn tay còn cầm điếu thuốc không hút, ngây ngốc nhìn tàn thuốc. Khi thấy Cố Tu Hạc đi ra thì đứng thẳng lên.
Cố Tu Hạc như không nhìn thấy, lập tức vòng qua xe rời đi.
Khi đến gần, mặt Mục Cảnh Sơ trầm xuống, gằn giọng hỏi: "Cậu đi làm gia sư? Việc lần trước tôi giới thiệu cho cậu sao không cần?"
Thấy hắn không để ý mình, sắc mặt lạnh lùng, duỗi tay muốn giữ chặt hắn.
Cố Tu Hạc tránh rồi đi qua.
Khuôn mặt nam sinh nhiễm một tầng sương, lạnh lùng nói: "Chuyện của tôi đừng có xen vào."
"Ai quản được tôi?" Mục Cảnh Sơ hỏi.
Sau đó âm trầm cười: "Cậu thích con bé kia? Phụ nữ có ai tốt cơ chứ, đừng quên người mẹ kỹ nữ của cậu?"
Cố Tu Hạc nhìn cậu ta, trầm mặc trong chốc lát, cười lạnh ra tiếng: "Cũng không thích cậu đâu."
Ánh mắt mang theo chán ghét: "Cậu chỉ làm tôi cảm thấy ghê tởm."
Mặt Mục Cảnh Sơ trong nháy mắt trắng bệch, một lúc lâu mới không cam lòng nói: "...... Chúng ta là cùng một loại người."
Nhưng người đã đi rồi.
Nhìn không thấy hắn nữa, Mục Cảnh Sơ mới hung hăng đá vào xe, không có dáng vẻ ôn hoà thường ngày.
Hắn đột nhiên nhớ vừa rồi người nọ cũng không phủ nhận.
......
Khương Hành đột nhiên phát hiện Mục Cảnh Sơ ở ban một cách vách trở nên chủ động với cô.
"......"
Có chuyện tốt như vậy hả?
Sao có cảm giác như một cái bánh có nhân rơi từ trên trời xuống vậy?
Không thể không nói chuyện này đã cho Khương Hành sự cổ vũ lớn nhất.
Sáng thứ hai, Mục Cảnh Sơ lại tới tìm cô, lần này là mượn notebook.
"......" Sao cô có thể có thứ đồ kia được?
Chân chó vâng dạ nửa ngày: "Ngày mai tớ mang cho cậu, hôm nay quên rồi."
"Được, ngày mai tớ lại qua đây." Mục Cảnh Sơ cười ôn nhu.
Khương Hành trở lại lớp, hưng phấn lấy ra notebook của mình. Trừ trang đầu còn nghiêm túc ghi chú, còn lại các trang sau đều trống. Cô lại lấy ra sách vở của mình, trên trang sách không ngờ chi chít chữ, đủ mọi loại ngôn ngữ, đủ góc độ. Đến cả cô cũng không biết cái nào với cái nào.
Không cần suy nghĩ, lập tức cầm notebook của Cố Tu Hạc bên cạnh chép.
Vừa chép vừa không quên nhiệm vụ, uyển chuyển khoe khoang với Cố Tu Hạc: "Cậu nói xem có phải cậu ấy sắp tỏ tình với tớ rồi không?"
"......"
Khương Hành thở dài: "Buồn ghê, tớ còn phải thi đại học mà."
Nói xong lôi từ trong ngăn kéo ra một cái gương nhỏ: "Lớn lên xinh đẹp cũng đau đầu quá đi mất."
Cố Tu Hạc vô cảm nhìn cô một cái, cảm thấy cô dở hơi, liền vươn tay lấy lại notebook: "Tôi phải dùng."
Khương Hành không cho, còn muốn duỗi tay lấy lại: "Sao lại keo kiệt như vậy, chép một chút cũng không được hả?"
Cố Tu Hạc lập tức vỗ bay móng vuốt của cô.
Buổi trưa, Mục Cảnh Sơ mời Khương Hành cùng ăn cơm trưa, lấy cớ rằng có vấn đề muốn thảo luận.
Tất nhiên Khương Hành đồng ý.
Bên người còn có Cố Tu Hạc đi theo, đuổi cũng không đi.
Mặt Cố Tu Hạc không có biểu cảm gì, nhưng toàn thân đều tản ra hơi thở xem trò vui. Khương Hành không hiểu ý của hắn, trong lòng nhộn nhạo, kéo người đến một góc nắm tay uy hiếp: "Cậu đừng quấy rối tớ."
Ánh mắt Mục Cảnh Sơ bên cạnh hơi lóe.
Ba người ngồi chung một cái bàn, Khương Hành đối mặt với Mục Cảnh Sơ, Cố Tu Hạc ngồi bên phải Khương Hành.
Sau khi ngồi xuống, Mục Cảnh Sơ chủ động đi lấy canh, Cố Tu Hạc không cần.
Đồ ăn đều giống nhau, bông cải xanh và giá đậu không phải thứ Khương Hành thích ăn.
Thừa dịp người đối diện không ở đây, cô trộm gắp đồ ăn không thích sang bát Cố Tu Hạc. Cố Tu Hạc quay đầu nhìn cô, Khương Hành cũng không sợ, nhe răng uy hiếp hắn, hung dữ nhỏ giọng nói: "Ăn, không được lãng phí."
Cố Tu Hạc nhìn cô một cái, sau đó thản nhiên cúi đầu ăn thật.
Sắc mặt Mục Cảnh Sơ bên này có chút khó coi, ngữ khí mất tự nhiên nói: "Quan hệ của bạn học Khương và bạn học Cố thật tốt."
Lúc này Khương Hành mới phát hiện người đối

diện đã trở lại, ngẩng đầu nhìn: "Ồ? Chắc là...... Tớ trời sinh người gặp người thích đó?"
"......"
Cơm nước xong, Khương Hành cùng Cố Tu Hạc về phòng học. Không có Mục Cảnh Sơ, Khương Hành nói chuyện cực kỳ nhiều: "Ngày mai cậu đừng làm bóng đèn, bạn học Mục giống như hiểu lầm hay sao ấy, cứ như thể tớ một chân đạp hai thuyền."
"...... Chẳng lẽ không phải?"
"......" Thiếu chút nữa thì quên Tạ Sầm.
Nhỏ giọng biện hộ: "Tên kia không tính."
Khương Hành thấy nửa ngày không được đáp lại, nhịn không được quay đầu nhìn hắn. Thần sắc trên mặt nam sinh không tính là đẹp, cô chớp chớp mắt, tâm cơ hỏi: "Cậu giận hả? Đừng bảo là cậu......"
Cố Tu Hạc như biết cô muốn nói gì, cười lạnh: "Yên tâm, tôi có thích heo cũng sẽ không thích cậu."
Khương Hành nghe xong lời này, tức đến mức phồng mang trợn mắt, xoay đi không nhìn hắn nữa: "Ờ, hy vọng là vậy."
Có con heo nào xinh đẹp như cô sao?
Cố Tu Hạc không nói chuyện, nhấp miệng.
Cũng không biết có phải do bữa cơm hôm trước không thoải mái hay không, Mục Cảnh Sơ cũng không mời Khương Hành cùng ăn nữa.
Thứ năm thứ sáu lại thi khảo sát, dựa theo kết quả lần trước, Khương Hành đứng nhất, Cố Tu Hạc đứng sau cô.
Trước kia Khương Hành học rất tốt, lúc trước thi đại học không ổn nên đến một đại học bình thường học. Bây giờ lại học thêm một lần nữa nên có rất nhiều ưu thế, đặc biệt gần đây nghe giảng bài còn không có đề mục nào cảm thấy khó.
Tiết cuối buổi sáng là tiết lý, Cố Tu Hạc nộp bài thi trước tiên, Khương Hành thì chờ Mục Cảnh Sơ đến khi tan học.
Sau khi thi xong, Mục Cảnh Sơ tiến lại chào hỏi Khương Hành: "Tối nay tớ mời vài người ăn cơm, cậu có rảnh không? Lần trước mượn notebook còn chưa kịp nói lời cảm ơn cậu."
Khương Hành có chút khó xử, cô còn nghĩ hôm nay tan học sớm có thể đi làm tóc một chút. Nhưng cơ hội này khó có được, cô chắc chắn sẽ không từ chối, cắn răng nói: "Đi."
Mục Cảnh Sơ cười: "Tớ chờ cậu ở cổng."
Xong rồi còn như lơ đãng nói thêm: "Cậu giúp tớ hỏi xem bạn học Cố có tới hay không? Càng đông càng vui."
"...... Được." Mới là lạ.
Môn cuối cùng của buổi chiều là tiếng Anh, thi xong đã 4 giờ chiều.
Ra tới cửa mới phát hiện bên ngoài đã mưa từ khi nào.
Khương Hành trở lại lớp học, không thấy Cố Tu Hạc ở đấy. Cặp vẫn để trên bàn, có lẽ là bị giáo viên kêu đi rồi.
Sợ Cố Tu Hạc nhìn thấy, cô vội vàng cầm cặp ra cửa. Khi tới cổng lớn của trường đã thấy Mục Cảnh Sơ cùng vài người đứng chung một chỗ.
Mục Cảnh Sơ thấy chỉ có một mình cô, trên mặt hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường, cười hỏi: "Bạn học Cố không tới?"
"Ừ, cậu ấy không muốn đi." Khương Hành mặt không đổi sắc trả lời.
Mưa càng lúc càng to.
Mục Cảnh Sơ không mang ô, cùng một nam sinh cùng lớp che chung, ướt nửa bên người.
Khương Hành đi bên cạnh cậu ta, trong đầu nhịn không được nhớ đến Cố Tu Hạc, không biết gia hoả này có mang theo ô không nữa?
Chắc là mang, người này ngày thường đều mang theo ô. Bởi vì trừ chính bản thân hắn cũng chẳng có ai nhớ đến hắn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Hành có chút hụt hẫng. Hôm nay là thứ sáu, hắn còn phải đến nhà bà Vương.
Người này nói một là một hai là hai, nếu không mang ô thì dù trời mưa hắn cũng sẽ không xin nghỉ.
Bước chân dừng lại.
Mục Cảnh Sơ đi bên cạnh như nhận ra điều gì, quay đầu hỏi: "Làm sao vậy?"
Nội tâm Khương Hành giãy giụa nhưng vẫn nói: "Ngại quá, tớ đột nhiên nhớ trưa nay giáo viên bảo tớ thi xong phải đến văn phòng mà quên mất. Các cậu đi ăn vui vẻ nhé."
Trên mặt có chút áy náy, sau đó vẫy tay với mấy người này.
Xoay người quay trở lại.
Khương Hành không biết Cố Tu Hạc có đi cửa sau hay không. Nếu hắn không mang ô thì chắc là đi cửa sau, tất cả mọi người đi cửa trước đều che ô, một mình hắn gặp mưa, sẽ không phù hợp với tính tình kia của hắn.
Một đường chạy đến nhà ga ở cửa sau, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Nam sinh cả người ướt đẫm, tóc rũ xuống, cúi đầu không biết đang nghĩ gì. Bên cạnh còn có những người khác, bị người ta nhìn chằm chằm.
Khương Hành thở hồng hộc, giơ ô đến gần.
Nam sinh hình như có linh cảm, quay đầu nhìn. Thấy cô sau lưng lại không nói chuyện, đôi mắt đen thâm trầm.
Khương Hành dở khóc dở cười: "Cậu không mang ô thật à? Không phải ngày thường đều mang hả, tớ còn tưởng đi một chuyến tay không đấy."
Cố Tu Hạc đột nhiên hỏi: "Không phải đi ăn cơm sao?"
Vừa rồi hắn nghe thấy bạn học nói Mục Cảnh Sơ ban nhất mời cô đi ăn cơm.
Khương Hành tức giận lườm hắn: "Còn không phải vì cậu à? Trời lạnh như vậy, nếu gặp mưa thì kiểu gì cũng bị ốm."
Duỗi tay sờ cánh tay hắn, quần áo đều ướt hết.
Vừa lúc xe buýt lại đây, Khương Hành kéo nhanh người đi lên.
Hôm nay tan học sớm, không phải giờ cao điểm nên xe rất ít người.
Hai người ngồi song song ở phía sau. Khương Hành lấy khăn ra đưa cho hắn, hắn không nhận, cô dứt khoát lau luôn cho hắn, nhỏ giọng nói: "Đợi xíu đến nhà tớ tắm nước nóng trước, chắc Đậu Đậu còn chưa tan học, không cần vội. Cha mẹ tớ cũng không về sớm như vậy đâu."
Cố Tu Hạc không nói chuyện, để cô chà lau, khăn giấy ở trên mặt hắn kích thích làn da từng tí một.
Hai tay hắn ôm cặp, ở chỗ người ta không nhìn thấy, không tự giác siết chặt thành quyền.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện