Đồng Học Không Làm Yêu

Chương 15


trước sau

Advertisement
Kỳ thi khảo sát lần này là kỳ thi thống nhất trong tháng giêng của thành phố Yến Kinh, cũng là đề mục của Ủy ban Nghiên cứu và Giáo dục thành phố, cho nên tầm quan trọng không cần nói cũng biết. Nếu thi tốt đợt khảo sát này, rất có thể được nhận trước vào ba trường trung học trọng điểm ở Yến Kinh. Bởi vì muốn tranh giành học sinh nên các trường thực nghiệm tỉnh, lục trung, tam trung sẽ ưu tiên tuyển học sinh ưu tú trước, chỉ cần vượt qua kỳ thi tuyển sinh liền trực tiếp nhập học, áp lực của kỳ thi này cũng nhỏ hơn rất nhiều. Cho nên trong ngày công bố điểm, nhiều học sinh đều mang biểu tình căng thẳng, ai cũng không ngoại lệ.

Chủ nhiệm nghiêm trang cầm danh sách đi vào, nhìn vẻ mặt của hắn khiến nhiều học sinh càng cảm thấy khẩn trương. Hắn đặt danh sách lên bàn, nhìn bên dưới, sau khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn mới không nhanh không chậm nói: "Đã có điểm đợt thi khảo sát lần này, có một số học sinh đã làm rất tốt, nhưng cũng có một số lại thi rớt. Hiện tại tôi sẽ công bố danh sách mười lăm người đứng đầu."

"Vị trí thứ nhất là Khúc Mặc Thương, 539 điểm. Sau khi nói xong, trong lớp là một mảnh kinh ngạc cảm thán, chủ nhiệm Vương Vĩ Hành cũng không duy trì được nghiêm túc, cười thập phần xán lạn, điểm tuyệt đối là 550, Khúc Mặc Thương hoàn toàn có thể tự chọn một trong ba trường trọng điểm.

"Vị trí thứ hai, Vương Tử Hào, 512 điểm."

......

"Vị trí thứ mười bốn, ... Lâm Thanh Hàm." Khi đọc đến tên thứ mười bốn, Vương Vĩ Hành dừng một chút, cuối cùng phun ra ba chữ.

"479 điểm."

Phía dưới là một trận thổn thức cùng náo động, ánh mắt Lâm Thanh Hàm chỉ rơi vào trên người Khúc Mặc Thương đang ngồi ở hàng ghế thứ hai, cũng không vì thành tích này mà lộ ra bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào. Nhưng trong lòng nàng lại kích động cùng phiền muộn, kích động là vì Khúc Mặc Thương thi tốt, mà phiền muộn cũng là vì cô thi tốt.

Dựa vào thành tích của Khúc Mặc Thương, chắc chắn cô sẽ không chọn ký ước trước mà chọn thi vào trường trung học trực thuộc Yến Kinh, nhưng nhiều nhất nàng chỉ được ký ước vào các trường trung học trọng điểm trong thành phố mà thôi, giữa nàng và Khúc Mặc Thương vẫn còn chênh lệch rất lớn.

Đương nhiên, kỳ thi khảo sát lần này chỉ là đánh giá trình độ của học sinh, cũng chính là ưu đãi trong kỳ thi tuyển sinh, các trường có thể dựa vào kết quả này để xét tuyển, hơn nữa khi vào học cũng có thể vào lớp chuyên, làm tất cả học sinh phải hâm mộ.

Chủ nhiệm đang nhiệt tình nói về kỳ thi tuyển sinh và ký ước vào trường trước, ánh mắt của hắn nhìn Lâm Thanh Hàm cuối cùng cũng mang theo ôn hòa, nhưng Lâm Thanh Hàm thậm chí còn không quan tâm đến, vẫn luôn chìm đắm trong mất mát vì chênh lệch giữa Khúc Mặc Thương.

Tới khi tan tiết nàng vẫn còn có chút hoảng hốt, cho đến khi một nam sinh đứng trước mặt nàng vui vẻ nói: "Lâm Thanh Hàm, cậu thật lợi hại a, kỳ thi khảo sát lần này không đơn giản mà cậu lại thi được điểm cao như vậy."

Lâm Thanh Hàm có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn người trước mặt, chốc lát mới gật gật đầu: "Còn có người cao hơn."

Sắc mặt nam sinh đỏ lên, gãi gãi đầu: "Nhưng cậu tiến bộ rất nhanh, có bí quyết gì sao?"

Ánh mắt của Lâm Thanh Hàm quét về phía Khúc Mặc Thương: "Nói ít hơn, lắng nghe nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn."

Khúc Mặc Thương cũng đang chú ý đến nàng, nghe xong liền phát ra thanh âm cười nhẹ.

Nam sinh có chút xấu hổ, nhưng không khỏi liếc nhìn Lâm Thanh Hàm, trước kia hắn đã để ý đến nàng. Hắn rất có ấn tượng với trận phong ba gian lận lần đó, về sau lại nhìn nàng có chút thay đổi, thành tích cũng không ngừng cải thiện, căn bản không có chuyện gian lận được, kỳ thi khảo sát này khiến mọi người không thể nào nghi ngờ.

"Chúc mừng cậu a, lần này cậu nhất định có thể ký ước vào trường trọng điểm thành công."

Lâm Thanh Hàm dừng bút trong tay, hơi nhíu mày, nhưng vẫn nhẹ giọng đáp lời cảm ơn.

Mấy ngày nay, ngoài bổ túc cho nàng, thỉnh thoảng Khúc Mặc Thương còn dạy nàng cách hòa đồng với người khác, mặc dù rất nhút nhát nhưng bởi vì Khúc Mặc Thương yêu cầu thì nàng đều sẽ nỗ lực. Lúc đầu nàng không ngừng một mình mô phỏng xây dựng ở nhà, buộc bản thân phải đáp lại người khác, lúc đầu rất khó khăn, nhưng chậm rãi cũng không phải là không thể, nhưng ngoại trừ Khúc Mặc Thương và bạn bè của cô thì nàng không thích giao tiếp với người khác.

Ký ước vào trường trung học trọng điểm? Nàng cúi đầu không để ý đến nam sinh, nhưng trong lòng lại có chút phiền muộn, Khúc Mặc Thương sẽ vào trường trung học trực thuộc Yến Kinh.

"Trần An Khang, tiết học sắp bắt đầu rồi." Có lẽ là bạn cùng bàn của Trần An Khang nhìn thấy bộ dạng hắn có chút xấu hổ cùng quẫn bách, mở miệng kêu người trở về.

Khúc Mặc Thương nhìn Trần An Khang về chỗ ngồi mà vẫn nhìn Lâm Thanh Hàm, nhíu mày trầm tư, tâm tư của thiếu nam thiếu nữ này thật nhanh.

Tiết học cuối cùng vẫn là môn Toán, chấm bài xong, chủ nhiệm lớp lại dặn dò: "Mấy ngày nữa chúng ta sẽ thống kê xác nhận ký ước vào các trường, những em có tư cách thì trở về thương lương với phụ huynh xem nên chọn trường nào."

Lâm Thanh Hàm mang tâm tình nặng nề thu dọn cặp sách, Khúc Mặc Thương đang chờ nàng nhưng bị Vương Vĩ Hành gọi ra ngoài nói chuyện. Lâm Thanh Hàm nhìn thân ảnh ngoài cửa sổ, lặng lẽ chờ đợi.

"Mặc Thương, việc ký ước lần này của em chắc chắn là dư dả, nhưng dựa vào thành tích của em, trường trung học trực thuộc Yến Kinh phù hợp với em hơn. Tôi kiến nghị em không nên ký ước quá sớm, chờ thi tuyển sinh xong liền nhập học vào trường trung học trực thuộc đi." Đôi mắt của Vương Vĩ Hành tràn đầy ý cười cùng mong đợi.

Khúc Mặc Thương không trả lời ngay, mặc dù trường trung học trực thuộc là trọng điểm của tỉnh, nhưng đối với cô hiện tại, việc chọn trường không ảnh hưởng nhiều đến việc học sau này của cô, dù sao cô cũng đã sống lại một đời. Chỉ là ba năm sống nơi đó vẫn rất ý nghĩa, hơn nữa cô cũng không thỏa mãn với hiện tại.

Lâm Thanh Hàm không biết rốt cuộc Khúc Mặc Thương trả lời như thế nào, nàng có chút thất thần, ghét bỏ mình ti tiện. Vừa rồi, thế mà nàng mong đợi Khúc Mặc Thương từ chối Vương Vĩ Hành, chọn một trong ba trường trọng điểm để hai người có thể tiếp tục là đồng học ba năm nữa.

Nàng phục hồi tinh thần lại, gắt gao véo chặt hai tay, kịch liệt lắc đầu, sao nàng có thể như vậy? Khúc Mặc Thương đối tốt với nàng như vậy, một người ưu tú như vậy, chỉ vì nàng tham luyến ấm áp này mà muốn cô từ bỏ trường trọng điểm của thành phố. Lâm Thanh Hàm, mày quá vô sỉ rồi.

"Làm sao vậy?" Khúc Mặc Thương vừa nói chuyện xong, vừa vặn nhìn thấy nàng lắc đầu, phát hiện sắc mặt nàng có chút khó coi liền hỏi.

"Không... không có gì." Lâm Thanh Hàm thu liễm ý nghĩ hỗn loạn, cười với cô, nhưng nụ cười lại có chút miễn cưỡng.

"Cười rất khó coi." Khúc Mặc Thương không cố kỵ mà nói thẳng, làm cho Lâm Thanh Hàm đỏ mặt, lại có chút trầm xuống.

"Cậu... cậu muốn thi vào trường trung học trực thuộc phải không?" Nàng trầm mặc một lúc lâu mới thận trọng hỏi.

Khúc Mặc Thương quay đầu lại nhìn nàng, còn chưa kịp nói thì nàng đã nhanh chóng nói: "Cậu lợi hại như vậy, khẳng định là muốn vào trường trung học trực thuộc rồi."

Khúc Mặc Thương nhìn nàng, trong lòng có chút mềm mại, còn có chút chua xót: "Thanh Hàm."

Khúc Mặc
Advertisement
Thương không biết nói thế nào, mấy tháng nay cô vẫn luôn tận lực thay đổi hiện trạng cuộc sống của Lâm Thanh Hàm, nhưng cô cũng đã từng do dự, rốt cuộc sau khi Lâm Thanh Hàm trưởng thành, ưu tú làm người cảm thấy lóa mắt như vậy, nhưng cái giá phải trả cho ưu tú này cũng là người thường không thể tưởng tượng được.

Khúc Mặc Thương không đành lòng nhìn một người như vậy phải giãy giụa trong vũng bùn, nhưng thật ra mà nói, nàng không thể tránh khỏi tất cả nguy hiểm cùng khó khăn kia. Cô không phải là nàng, không có đủ tư cách quyết định cuộc sống của nàng, huống chi sau này biến nàng trở thành người bình thường vô hại, bởi vì vận mệnh của nàng đã bị nam nhân kia nắm giữ rồi.

"Trở về thôi." Lâm Thanh Hàm không để cô nói tiếp, trên đường về nhà, Khúc Mặc Thương để nàng ngồi lên ghế sau xe đạp, sau đó cô lấy ra một chiếc bịt tai hình thỏ màu hồng trong cặp, đưa cho Lâm Thanh Hàm.

Lâm Thanh Hàm mở to mắt nhìn cô, cô gái càng ngày càng đẹp, da thịt trắng nõn bởi vì lạnh mà có chút tái nhợt, bị chiếc bịt tai màu hồng phấn che tai khiến khuôn mặt nàng nhỏ hơn, lúc này vì kinh ngạc mà có chút ngốc, nhìn đặc biệt đáng yêu.

Khúc Mặc Thương giương môi cười: "Thật đáng yêu."

Mặt Lâm Thanh Hàm đỏ bừng, xấu hổ sờ sờ, "Cái này... không phải nhìn rất ấu trĩ sao?"

Khúc Mặc Thương nghiêng đầu chỉ vào chính mình: "Cậu nói tôi ấu trĩ sao?"

Lâm Thanh Hàm nhanh chóng che miệng mình, lắc lắc đầu.

Khúc Mặc Thương gật đầu hài lòng, lại vuốt tóc cô gái: "Thời tiết lạnh, đạp xe gió rất mạnh, mang cái này vào sẽ ấm hơn rất nhiều."

Lâm Thanh Hàm đang đeo găng tay Lâm Mẹ làm, nắm góc áo bên hong Khúc Mặc Thương nhẹ giọng nói: "Sao cậu không đeo?"

Thanh âm của Khúc Mặc Thương từ phía trước theo gió truyền đến: "Tôi không quen."

Một lúc sau, Khúc Mặc Thương chỉ cảm thấy trên tai ấm áp, gió lạnh lập tức ngăn cách bên ngoài, người phía sau giơ tay che tai của cô, ngón tay lộ ra bên ngoài nhẹ nhàng chạm vào tai của cô: "Tai của cậu rất lạnh."

Bởi vì bị che lại mà thanh âm có chút mơ hồ, tai bị gió lạnh thổi đông cứng chạm vào có chút ngứa, Khúc Mặc Thương cười nói: "Ngồi vững."

Khi tới dưới lầu, Khúc Mặc Thương cũng giống như ngày thường lui tới, nhìn Lâm Thanh Hàm xuống xe, cô gái không có đi ngay, trả lại chiếc bịt tai cho cô còn im lặng nhìn cô, sắc trời đã có chút tối nhưng cảm xúc trong đôi mắt của nàng vẫn còn rất rõ ràng.

Khúc Mặc Thương nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Thanh Hàm, nhân sinh có rất nhiều con đường cần chính mình phải lựa chọn, cần chính mình phải tự đi, không cần suy xét đến những thứ khác mà hãy làm theo kế hoạch của chính mình, hiểu không?"

Lâm Thanh Hàm mím môi im lặng một lúc, sau đó cười đến thoải mái nói: "Tôi hiểu rồi."

Lâm Thanh Hàm trở về nhà, Lâm Yên đã nấu cơm xong, thấy con gái trở về liền vội vàng nghênh đón: "Con về rồi, đói bụng... con không vui sao?"

Lâm Yên có chút lo lắng, trong khoảng thời gian này nhìn con gái mình thay đổi từng chút, càng ngày càng vui vẻ, trong lòng Lâm Yên vui mừng nói không nên lời. Mấy năm nay, bà lo lắng nhất là vấn đề tâm lý của con gái, sợ nàng nghẹn đến chết. Từ khi con gái kết giao với bạn tốt, cả người thay đổi rất nhiều, thành tích cũng liên tục được cải thiện, thân làm mẹ bà rất hạnh phúc. Nhưng tình huống hôm nay khiến bà lại có chút bất an.

"Không có ạ, chỉ có chút mệt mà thôi." Lâm Thanh Hàm nhẹ nhàng cười một cái.

"Đói bụng rồi phải không, mau cất cặp sách rửa tay ăn cơm đi." Lâm Yên nhẹ giọng thúc giục. Đồ ăn hôm nay khá phong phú, một đĩa khoai tay sợi, một phần cà chua xào trứng.

Trên bàn cơm Lâm Yên muốn nói lại thôi, Lâm Thanh Hàm nhìn bà liền hiểu rõ: "Mẹ, có kết quả thi rồi, mặc dù con có tiến bộ, nhưng mà... thi đạt loại trung bình."

Lâm Yên có chút mất mát nhưng nhanh chóng đánh lại tinh thần, nói: "Có tiến bộ là tốt rồi, có tiến bộ là tốt rồi. Còn có nửa năm, chúng ta không vội, đừng có áp lực quá. Dựa theo tình trạng hiện tại của Hàm nhi nhất định sẽ có thể thi đậu vào trường nhất trung, lục trung. Cuối cấp rất vất vả, con ăn nhiều một chút. Còn có, phải cảm ơn đồng học của con, con nói đứa nhỏ đó thích ăn dưa chua, mẹ lại làm đa dạng một chút, xong con mang cho người ta nếm thử."

Lâm Yên nhìn nàng có chút nặng nề, còn tưởng nàng không thoải mái, cho nên nhanh chóng an ủi nàng rồi chuyển hướng đề tài.

Lâm Thanh Hàm đang yên lặng ăn cơm, nhìn thấy bộ dáng thận trọng của mẹ, trong lòng nàng chua xót, có chút áy náy.

Khúc Mặc Thương bảo nàng không cần suy xét đến chuyện khác mà hãy làm theo kế hoạch của riêng mình, mà kế hoạch của nàng rất đơn giản, chính là có thể cùng cô đến trường, cho dù có chút si tâm vọng tưởng cũng muốn đánh cược một phen. Chỉ là có chút có lỗi với Lâm Yên, khiến bà vướng bận nửa năm.

Cuối cùng, Vương Vĩ Hành thống kê ký ước của cả lớp, lần khảo sát lần này, 18 người đứng đầu trong lớp có đủ điều kiện ký ước, tệ nhất là lục trung. Nhưng cuối cùng chỉ có 12 người chọn ký ước, năm người đứng đầu Khúc Mặc Thương, lớp trưởng Vương Tử Hạo, Xa Giai Di, Phó Văn Đào đã chọn từ bỏ, còn một người khác là Lâm Thanh Hàm.

Vương Vĩ Hành nhìn danh sách trầm mặc một lúc lâu, ánh mắt rơi vào trên người Lâm Thanh Hàm, sau đó phức tạp nói: "Lâm Thanh Hàm chờ lát nữa đến văn phòng với tôi."

Trong lớp lại một trận không hiểu rõ, Trần An Khang ngồi đó không khỏi nhìn Lâm Thanh Hàm, Khúc Mặc Thương chỉ hơi nhướng mày, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, sau đó cong mi nở nụ cười, nha đầu ngốc này.

Quả nhiên Lâm Thanh Hàm mang vẻ mặt bình tĩnh từ văn phòng trở về, Vương Vĩ Hành ở phía sau cũng tỏ vẻ bất lực. Cuối cùng, hắn đứng trên bục giảng nghiêm nghị nói: "Một khi danh sách đã giao sẽ không có cơ hội vẫn hồi, nhất định phải cân nhắc kỹ càng. Mặt khác, ngày mai chúng ta sẽ xếp lại chỗ ngồi."

Truyện convert hay : Y Phi Kinh Thế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện