Đồng Học Hôn Ước

Chương 44


trước sau

Editor: VIÊN NGỌC THÁNG 10 (oct_opal)

.

Truyện chỉ được đăng tải trên @d Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.

.

Chương 44

Người đến đón hai người là anh họ của Thành Nham, con trai cả của dì. Thành Nham nhiều năm không về quê, thiếu chút nữa đã không nhận ra anh họ. Hai người xoay chuyển một hồi ở sân bay mới thuận lợi hội hợp với anh họ.

Anh họ vừa liếc mắt đã thấy Thành Nham, liền vội vàng đi tới giúp bọn họ xách hành lý.

"Thành Nham!"

Thành Nham sững sờ, gọi: "Anh."

Anh họ cười nói: "Sao lại ngẩn ra đó vậy, cậu không nhận ra anh à?"

"...Phải, mấy năm không gặp anh rồi."

"Cái gì mà mấy năm, gần mười năm rồi. Con gái anh cũng sắp tốt nghiệp tiểu học rồi." Anh họ có nước da ngăm đen, khi cười lộ ra một hàng răng trắng. "Bao nhiêu năm rồi cậu vẫn như vậy, không thay đổi chút nào. Không kết hôn quả thực rất tốt, nhìn vẫn rất trẻ trung."

Anh họ dừng lại, xấu hổ cười cười: "Quên mất cậu vừa mới kết hôn." Anh họ nói rồi nhìn Giang Mộ Bình, duỗi tay ra, nói: "Xin chào, tôi là anh họ của Thành Nham, tôi tên Triệu Tĩnh."

Giang Mộ Bình bắt tay với anh họ, "Xin chào, Giang Mộ Bình."

"Tôi có nên gọi cậu là em rể không?" Triệu Tĩnh cười lớn. "Nhà tôi ở nông thôn, cách sân bay khá xa, người trong nhà đã lớn tuổi, không tiện đến đây, nên hôm nay chỉ có mình tôi đến đón hai người, hai người thông cảm."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Triệu Tĩnh lái một chiếc xe van, sau khi họ để vali lên xe, Thành Nham ngồi xuống ghế phụ và Giang Mộ Bình ở ghế sau.

Thực ra thì Triệu Tĩnh không lớn hơn Thành Nham được mấy tuổi, nhưng Thành Nham và Giang Mộ Bình trông trẻ hơn anh họ rất nhiều, cứ như không cùng lứa vậy.

Sau khi bọn họ lên xe, Triệu Tĩnh luôn không tự chủ được đưa mắt nhìn về phía kính chiếu hậu, rất thẳng thắn đánh giá Giang Mộ Bình.

Triệu Tĩnh là người ngay thẳng, có chuyện sẽ trực tiếp hỏi: "Em rể, cậu cùng tuổi với Thành Nham sao? Hay là lớn hơn cậu ấy một chút?"

"Bằng tuổi."

"Người thành phố các cậu trông trẻ quá. Thành Nham nhỏ hơn tôi hai tuổi, hai người trông không giống cùng thế hệ với tôi."

Thành Nham xuất thần nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài cửa sổ, không khỏi lẩm bẩm nói: "Thay đổi thật nhiều."

Triệu Tĩnh nhận lấy câu: "Đó là đương nhiên, tổ quốc đang phát triển mà."

Triệu Tĩnh lái xe gần một giờ đồng hồ, cảnh vật dọc đường đã thay đổi từ những ngôi nhà cao tầng thành những ngôi làng và ruộng lúa. Mấy năm qua, Giang Châu đã phát triển nhanh chóng. Đường ở nông thôn đã trở nên bằng phẳng và rộng rãi. Thành Nham nhớ khi còn nhỏ, anh theo mẹ về quê, nơi này vẫn là đường đất gập ghềnh.

Khi màn đêm buông xuống, chiếc van chạy vào một ngôi làng quen thuộc, sau khi rẽ qua một vài ngã tư, cuối cùng cũng đến nơi cần đến.

Những ngôi nhà ở nông thôn đều lớn, thường được xây tương tự nhau. Nhà của dì Thành Nham vẫn là một ngôi nhà biệt lập, có hàng rào sắt bao quanh, bên cạnh có một nhà kho. Triệu Tĩnh lái xe van vào đó.

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Triệu Tĩnh mở cửa xuống xe, "Đến đến, ngồi xe lâu như vậy chắc là mệt lử rồi nhỉ."

"Anh, vất vả cho anh rồi." Thành Nham lễ phép nói.

"Này, cậu vẫn nên gọi anh là Triệu Tĩnh như khi còn bé đi, đừng gọi anh là anh, nghe rất kỳ quái."

Thành Nham xách vali ra khỏi cốp xe, nhìn ra bên ngoài kho hàng, nói: "Sao em lại thấy ở cửa có nhiều người như vậy."

"Đều là ăn no rửng mỡ chạy đến."

Giang Mộ Bình và Thành Nham mỗi người kéo vali đi theo Triệu Tĩnh, Giang Mộ Bình đi bên cạnh Thành Nham, nói nhỏ: "Môi trường ở đây tốt, nhà của dì em còn khá lớn."

Thành Nham mỉm cười: "Nhà ở nông thôn đều thế này, nhưng trang trí có hơi cường điệu."

"Chúng ta có nên đổi một cái như thế này không?"

Thành Nham quay đầu lại nhìn hắn.

"Đổi sang biệt thự biệt lập." Giang Mộ Bình cũng quay đầu, nhìn thẳng vào anh, "Nhà chúng ta có thể có sân, trong sân cũng có thể trồng hoa."

"Có thể sao?"

"Tại sao không?" Giang Mộ Bình nhìn anh, "Em thích không? Nếu em thích, chúng ta có thế bán mấy căn nhà trong tay, đổi sang cái mới."

Thành Nham tất nhiên là thích, anh thực sự muốn một ngôi nhà có sân vườn.

Thành Nham suy nghĩ một chút rồi nói: "Được."

Trên thực tế, anh còn chưa nghiêm túc suy nghĩ. Giá biệt thự ở thành phố Bắc Thành đều cao ngất trời, dù có bán vài căn trong tay thì khả năng cao là họ sẽ còn phải bỏ ra thêm một số tiền nữa, đến lúc đó thì cuộc sống có thể không được thoải mái như bây giờ.

Nhưng một ngôi nhà có sân vườn quá mức hấp dẫn đối với Thành Nham, sống trong một ngôi nhà như vậy với Giang Mộ Bình cũng là điều mà Thành Nham khao khát.

Thành Nham cho rằng Giang Mộ Bình luôn lý trí, bảo thủ, không ngờ Giang Mộ Bình lại chủ động nhắc đến chuyện đổi nhà.

Suy nghĩ kỹ một chút, từ khoảnh khắc bọn họ quyết định kết hôn, sau này mỗi một bước bọn họ đi đều là do Giang Mộ Bình bước đầu tiên.

Giang Mộ Bình là người lý trí, nhưng không bảo thủ, hắn rất tân tiến.

Thành Nham bật cười không thể giải thích được: "Em hy vọng chúng ta sẽ không mắc nợ sau khi đổi nhà."

Giang Mộ Bình thấy buồn cười, nói: "Không đến mức như vậy, chúng ta có bốn căn nhà."

Thành Nham nói: "Em không muốn bán căn nhà mà chúng ta đang sống."

"Vậy thì không bán."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

"Hai người nói gì thế?" Triệu Tĩnh quay đầu lại, "Tôi đi đằng trước còn không nghe được tiếng của hai người."

Họ đi theo.

Giang Mộ Bình nói: "Về đến nhà chúng ta sẽ đi xem nhà."

Thành Nham đáp lại: "Được."

Mấy cụ già ngồi quây quần trước cửa nhà, khí trời se lạnh, ngoài sân có một chậu than đậy bằng tấm kim loại, các cụ ngồi trên ghế dài hàn huyên cùng nhau.

Triệu Tĩnh lên tiếng chào hỏi các vị trưởng bối một vòng, sau đó hét lớn vào nhà: "Mẹ, Thành Nham về rồi!"

Tầm mắt của mấy cụ già đều rơi vào người Thành Nham và Giang Mộ Bình, một số cặp mắt còn đồng thời đổ dồn quăng đến ánh mắt dò xét về phía họ.

Dì vội vã từ trong nhà đi ra, dừng lại ở cửa và nhìn chằm chằm vào Thành Nham một lúc.

"Thái Phượng, đây là cháu trai của cô ở thành phố đó sao? Lớn lên đẹp trai quá." Có người nói.

Có người lại nói: "Trông y như Thái Vân khi còn trẻ."

Dì nhìn người đang nói chuyện, lông mày nhỏ nhắn nhăn lại: "Giống chỗ nào, con mắt này của bà có phải là không còn tỏ nữa không. Được rồi, được rồi, tất cả giải tán đi, đừng ở cửa nhà tôi tụ tập nữa, hôm nay nhà tôi còn phải tiếp khách đây."

Mọi người nghe vậy liền giải tán, hình như nếp sống chung của thôn dân nơi đây là như thế, ai cũng không để bụng đến lời nói thẳng thắn khó nghe của dì Thành Nham mà cười, vừa cười vừa rời đi.

"Dì." Thành Nham gọi một tiếng.

Dì có chút ngẩn người nhìn anh, một lúc sau mới "ai" một tiếng, nói": "Đáng giá."

Giang Mộ Bình cũng kêu lên: "Dì."

"Ai, ai." Dì cẩn thận nhìn Giang Mộ Bình, nhìn hắn từ đầu đến chân, trên mặt không kiềm chế được ý cười, liên tục gật đầu, "Thật xứng."

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa từ trong
nhà bước ra, liếc nhìn Thành Nham, rồi nhìn Giang Mộ Bình.

"Mẹ."

Dì quay đầu lại.

"Ai là anh Thành Nham?"

Cô gái này là em gái của Triệu Tĩnh, nhỏ hơn Triệu Tĩnh một vòng, từ khi sinh ra cô chưa từng nhìn thấy Thành Nham. Hồi đó, dì muốn có một đứa con gái, nhưng mấy năm trời không mang thai được, đến hơn bốn mươi tuổi mới sinh ra được một cô con gái.

"Là người không đeo kính." Dì giới thiệu Thành Nham, "Đây là Triệu Thanh Ngữ, em họ của con."

Triệu Thanh Ngữ đẩy mắt kính, nhẹ giọng nói: "Chào Thành ca."

Thành Nham cười nhẹ: "Chào em."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Dì lại nói với Triệu Thanh Ngữ: "Đây là chồng của anh họ con, tên Giang Mộ Bình, là giáo sư đại học, con phải gọi là giáo sư Giang."

Giang Mộ Bình nhíu mày, huyệt thái dương của Thành Nham nhảy một cái.

Dì lớn tiếng nói, không cảm thấy có gì không ổn, nhưng Triệu Thanh Ngữ lại lặng lẽ đỏ mặt tía tai khi nghe đến từ "chồng", thấp giọng: "Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy..."

"Con làm sao vậy?" Dì quay lại nhìn cô.

"Không có gì." Triệu Thanh Ngữ lắc đầu.

Triệu Tĩnh thúc giục: "Ồ, mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh chết rồi, đứng mãi ở đây làm gì?"

Thành Nham và Giang Mộ Bình đi theo Triệu Tĩnh vào nhà. Triệu Thanh Ngữ nắm lấy cánh tay của mẹ cô kéo lại, thì thầm: "Mẹ, mấy lời mẹ vừa nói quá trực tiếp, cái gì mà chồng với chồng chứ, mọi người đều gọi là tiên sinh hoặc người yêu."

Dì vỗ tay cô một cái, "Mẹ chỉ là thuận miệng thôi, không nghĩ nhiều, lại nói con cho rằng mẹ là con sao, một bụng mực nước, còn tiên sinh, người yêu cái gì, con tha cho mẹ đi, mẹ nói không quen."

Dì để Triệu Thanh Ngữ đưa Thành Nham và Giang Mộ Bình về phòng của họ.

Triệu Thanh Ngữ đi trước mặt bọn họ, nói: "Phòng khách có thể hơi nhỏ, nhưng giường vẫn khá lớn. Mẹ em đã dọn dẹp cho hai anh xong hết rồi."

"Có đủ phòng ở không?" Thành Nham hỏi, "Nếu không đủ, chúng tôi có thể ở khách sạn."

"Đủ, trong nhà có nhiều phòng lắm, anh hai em không ở đây, anh ấy và chị dâu có nhà riêng, nhà này chỉ có em với mẹ thôi."

"Chúng tôi ở cùng một phòng?"

"Đúng rồi, có chuyện gì sao?" Triệu Thanh Ngữ không rõi, "Hai người không ở cùng một phòng sao?

Thành Nham nói: "Ở."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Triệu Thanh Ngữ chưa từng nhìn thấy Thành Nham, cũng không biết đứa cháu mà mẹ mình thường nhắc tới lại đẹp trai như vậy, đương nhiên cô cũng không ngờ tiên sinh của anh họ lại đẹp trai như vậy.

Tính cách của Triệu Thanh Ngữ không giống mẹ, cô rất ít nói. Cô gái nhỏ mười bảy, mười tám tuổi, thích những anh chàng đẹp trai, nhưng tính cách lại có chút ngại ngùng, muốn nhìn thêm vài lần nhưng không dám, khi Thành Nham nói chuyện với cô, cô hầu như luôn đỏ mặt.

"Em bây giờ học lớp mấy rồi?" Thành Nham hỏi Triệu Thanh Ngữ.

"Lớp mười hai ạ."

"Nhỏ như vậy."

"Mẹ em khi sinh em đã không còn trẻ rồi." Triệu Thanh Ngữ mím mím môi, "Cho nên em chưa gặp anh bao giờ."

"Anh không có về đây nhiều."

"Vâng, em biết." Triệu Thanh Ngữ mở cửa phòng, ấn công tắc đèn trên tường, "Phòng đã dọn sạch rồi."

Thành Nham sững sờ nhìn trong phòng, cả người choáng váng.

Trong phòng có một chiếc giường đôi, trên giường trải đầy cánh hoa hồng đỏ, cánh hoa xếp thành hình trái tim tình yêu, trên tủ đầu giường cũng có hoa, ánh đèn mờ ảo bao phủ cả giường, mới nhìn một cái trông nó có vẻ như khách sạn tình yêu.

"Cái này..." Thành Nham liếc nhìn Triệu Thanh Ngữ.

Triệu Thanh Ngữ bất đắc dĩ cười cười: "Mẹ em chuẩn bị."

Giang Mộ Bình không khỏi bật cười.

"Em đã khuyên mẹ mà mẹ không nghe, nhất định phải bày ra, mẹ nói anh không tổ chức hôn lễ, hẳn là chưa từng trải qua quá trình này, cho nên...mẹ liền có ý định này, anh thông cảm nha." Triệu Thanh Ngữ cũng cảm thấy có chút xấu hổ, muốn thoát ly hiện trường càng sớm càng tốt, "Em đi xuống trước, lát nữa hai anh xuống nhà ăn cơm nhé."

"Được."

(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

"Đây cũng quá khoa trương rồi đi." Thành Nham nhìn cánh hoa đầy trên giường, "Em còn tưởng rằng mình lạc vào khách sạn tình yêu."

"Em đã đến khách sạn tình yêu bao giờ chưa?"

"Chưa ăn thịt lợn nhưng cũng phải thấy lợn chạy chứ." Thành Nham cúi người nhặt một cánh hoa hồng, đưa đến giữa mũi ngửi ngửi, "Dì cũng thật biết cách dằn vặt người."

Giang Mộ Bình né tránh cánh hoa hồng trên giường, ngồi xuống chỗ trống, hỏi: "Em không thích sao?"

Thành Nham ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói: "Anh thích không?"

"Có thể." Giang Mộ Bình tháo kính, lấy khăn lau kính từ trong túi ra, chậm rãi lau chùi, "Không phải rất có tình thú sao?"

Mặc dù có chút thô.

"Lần sau, chúng ta có thể thật sự đến khách sạn tình yêu." Thành Nham đột ngột nói.

Giang Mộ Bình nâng mắt nhìn anh, cầm cặp kính trong tay.

Mặc dù Giang Mộ Bình lúc không đeo kính tầm nhìn sẽ bị mờ đi, nhưng Thành Nham vẫn vô thức nhìn nơi khác, "Em chưa tới đó, muốn mở mang tầm mắt."

Giang Mộ Bình đeo kính, đi tới chỗ anh, cúi đầu hôn lên má anh một cái, nói: "Được."

"Gần đây anh luôn hôn em." Thành Nham hơi ngẩng đầu lên nhìn hắn chằm chằm.

"Thích mới có thể hôn."

"Vậy thì hôn thêm một cái."

"Ở đâu?"

"Hôn chỗ chưa từng hôn bao giờ."

Giang Mộ Bình đưa hai tay nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của Thành Nham, ấn lên trán anh một nụ hôn.

Hết chương 44.

Truyện convert hay : Một Bào Tam Thai, Tổng Tài Cha Siêu Hung Mãnh

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện