Độc Dược Đinh Hương

Sự thật


trước sau

Advertisement

Đường Sênh hít một hơi thật sâu bước từng bước tiến vào thị trấn, nơi đây vắng vẻ và chỉ có cô đi trong nền tuyết trắng xóa

Đã lâu rồi không ở đây, cảnh vật đã thay đổi nhiều rồi. Không biết moi. người còn nhớ mình không nữa

Khó khăn bước đi, sau bao nhiêu sự cố gắn thì cuối cùng cô cũng về tới nhà rồi, đứng trước căn nhà mục nát ánh mắt kiên định bước vào bên trong

Trước mắt cô là hai hay ba người đàn ông đang ngồi đánh bài trong đó có cả phụ nữ và mẹ cô đương nhiên không thiếu người đàn ông mà suốt bao năm nay rượu chè cờ bạc

Họ ngạc nhiên nhìn cô, cứ như bị đóng băng vậy

Đường Sênh cười chua chát, trong đôi mắt hiện rõ sự phẫn nộ và sự đau lòng tột cùng

" Bất ngờ lắm đúng không"

" Con, con gái "

Bầu không khí nặng nề mang chút hơi lạnh của mùa đông lạnh giá. Đường Sênh ngồi trên ghế lạnh lùng không chút biểu cảm nào. Như cô đã đoán mọi thứ cái gọi là hạnh phúc trước đây chỉ là ảo giác mà thôi

Người mẹ nuôi ấy cùng với người cha nuôi cờ bạc rượu chè đang ái náy hay chỉ đơn giản họ sợ mất đi nguồn tiền để cho họ thoải mái chơi mà không tốn công sức nào

" Đường Sênh, con… xin con tha cho cha lần này"

" Đúng đấy con gái tha cho cha mẹ lần này đi "

Cô ngồi trên chiếc ghế được làm bằng gỗ, nhìn họ với ánh mắt đầy rẫy sự khinh thường nếu là cô khi chưa biết gì thì chắc chắc cô sẽ tha cho họ nhưng lần này thì không

" Tôi không dám " Cô lấy sắp tiền đặt trên bàn theo đó khi nhìn thấy sắp tiền trên bàn mà hớn hở muốn cầm lấy nhưng không cô đã chặn lại

" Muốn lấy chúng thì trả lời câu hỏi của tôi trước đã "

Họ nhanh chống gật đầu không còn quan tâm đến việc gì nữa. Một đứa con gái bị mất trí nhớ thì biết được cái gì

Cô cười, nụ cười chất chứa sự nham hiểm không giống như bình thường làm cho họ có cảm giác mình bị mắc bẫy vậy

" Tôi là ai?"

Advertisement


Ha câu hỏi này quả thật quá đơn giản rồi

" Con là con gái của chúng ta Đường Sênh "

" Sai. Trả lời thật đi tôi là ai "

Nhanh gọn và không chút suy nghĩ làm họ trở nên e dè hơn và sợ rằng bí mật bị bại lộ

" Con nói cái gì vậy, sai cái gì ở đây. Con là con gái của cha mẹ mà "

Cô cười phá lên, nhìn họ

" Đừng quên tôi là bác sĩ "

Cảnh cáo, nhẹ nhàng nhưng nó làm cho người khác thêm khiếp sợ mà thôi

" Con … con …"

" Con thì sao đây. Tôi biết các người không phải cha mẹ ruột của tôi từ lâu rồi. Và tôi đã khiến các người rơi vào hoàn cảnh này đấy. Nói mục đích của các người là gì "

Họ nhìn nhau, nói qua ánh mắt nhưng cô vẫn có thể nhìn ra vì cô là bác sĩ từng học khoa tâm lý nên rất dễ đoán ra chỉ riêng tâm tư của người đó cô tới giờ vẫn không thể nhìn thấu được

"Nếu con đã biết thì chúng ta đành nói thật. Con không phải con ruột của cha mẹ bởi vì … bởi vì con là con gái của bạn cha mẹ ".

||||| Truyện đề cử: Căn Nhi |||||

* Rầm

Cô đập thật mạnh lên bàn

" Tới giờ các người còn nói dối tôi sao. Được nếu các người không muốn nói tôi đành phải dùng biện pháp mạnh "

Chữ " biện pháp mạnh " cô nhấn mạnh tỏ ý nói là làm bây giờ cô không sợ gì cả càng không sợ bọn họ cô chỉ muốn biết sự thật

" Con gái à "

Cô không nói gì chỉ lấy cây súng ta từ trong túi đưa lên đầu hắn

" Bây giờ các người có nói không?"

" Nói, chúng tôi nói … Năm đó có người kêu chúng tôi giả làm cha mẹ của cô đón cô về, chăm sóc cô như đứa con gái ruột, cho cô đi học rồi đưa cô ra nước ngoài làm việc và còn … "

" Và còn cái gì?"

" Khi họ rời đi chúng tôi nghe được, ông ta gọi cô là Ninh Hinh "

" Ninh Hinh?"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện