Độc Chiếm Em, Để Em Trạch

Chương 28: Trạch hai tám


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Dựa theo thường tình thì một vật, một hình nếu như là màu trắng thì sẽ rất khó để thiết kế xấu được, muốn xấu đến mức khác biệt thì lại khó càng thêm khó.

Nhưng No451 không như thế. Trong ô icon hình vuông màu trắng có một đồ án hình chữ U, ở giữa là một hình tròn nhỏ, có một hình xoắn ốc lan ra xung quanh. Mà ở góc trên là một hình chữ nhật to gần giống chữ U.

Hệ thống 451: Đây là hình dáng của USB. Bình thường tui có thể ngụy trang thành chương trình quản lý tệp tin.

Du Dữu: Không, đây là bồn cầu.

Hệ thống 451: Là USB!! Không thì cũng là hình cây nấm!!

Du Dữu: Bồn cầu màu trắng, vẫn là loại có bồn xả nước. Bản vẽ là nhìn từ trên xuống.

Hệ thống 451: Là USB nha nha nha———-

Du Dữu: …

Du Dữu: Cậu muốn nghĩ thế thì tui cũng không có cách nào.jpg

Hệ thống 451: QAQ

Thấy 451 sắp tủi thân nên Du Dữu vội vàng nói vài câu trái lương tâm để an ủi, lừa nó rằng thực ra nhìn xíu nữa sẽ nhận ra đó là USB không phải bồn cầu.

Hệ thống 451, không, hiện tại là app 451 còn dễ dỗ hơn Du Dữu, lập tức dừng khóc.

Hơn nữa còn hỏi lại cậu: Vậy sao cậu vừa rồi lừa tui?

Du Dữu: Đó là vì… xa cách lâu ngày gặp lại cần thêm nước mắt để càng khó quên.

Xong, nói câu này tự dưng thấy mình giống tra nam.

May mà giờ 451 là app không nghe được tiếng lòng mình không thì lộ rồi.

Du Dữu nhịn cười, đến lúc sắp không nhịn được thì chăn trên đầu bị xốc lên, không khí mới mẻ tràn vào.

Như là đang làm chuyện xấu thì bị bắt gặp, Du Dữu quay đầu lại. Trong nháy mắt đối mặt với Thương Am thì dây cung đang nhịn cười của cậu bị gãy, chưa kịp mở miệng nói chuyện thì đã cười.

Sau đó như là học sinh lớp mười hai đang trên lớp tự học bị chọt trúng điểm cười, tất cả những thứ bên ngoài đều biến thành việc buồn cười, cười điên rồi.

“Du Dữu, nên ngủ…”

“Ha ha ha ha ha!!!”

Thương Am còn chưa nói hết: “…”

“Thật, thật xin lỗi ha ha ha ha… Em nghĩ đến một ha ha ha ha gif ha ha ha ha ha ha ha ha…”

451 giả chết:…

Cậu rất muốn nói rằng trong giây phút đối mặt với chú Thương thì trong đầu cậu nhớ đến gif năm xưa từng xem. Thậm chí cậu còn không nhớ rõ chi tiết… chỉ nhớ trong gif là có một người ở trong chăn run run nhìn như đang DIY, bỗng bị một người lật chăn lên. Hóa ra chỉ là đang điên cuồng bấm điện thoại.

Cái gif đó rõ ràng không có gì buồn cười!!!

Du Dữu cố gắng thuyết phục mình. Sau đó cậu ho khan hai tiếng, nằm xuống, điều chỉnh vẻ mặt của mình rồi nhìn sang Thương Am.

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau——–

“Nhanh ng…”

“Ha ha ha ha ha!!!”

Thương Am: “… ngủ đi.”

“Chú, xin lỗi!!!”

Năm phút sau Du Dữu kiệt sức tiến vào trạng thái hiền giả, yên lặng nằm bất động.

Thương Am không dám đụng không dám nhìn cậu, sợ tất cả đổ sông đổ biển.

Trước đó Thương Am nghĩ đến rất nhiều lần, trong đầu từng vẽ ra rất nhiều tình huống sau khi hai người hôn nhau trên giường, ngọt ngào hoặc ấm áp, đầu luôn chạm nhau hoặc không đành lòng rời,…

Nhưng hiện giờ hắn không thể động đậy.

Tuy rằng thực sự hắn… không nghĩ hôm nay sẽ chạm đến Du Dữu. Đâm thủng cửa sổ giấy không có nghĩa là tất cả mọi thứ. Lại càng không thể trực tiếp đi đến homerun được, hắn hiểu rằng nóng vội quá thường cái được sẽ không bù nổi cái mất.

Kể cả có hiểu nhiều đến mức nào thì Thương Am cũng không đoán được trước vì nguyên nhân như này mà không thể đụng đến cậu dù chỉ một xíu.

Thực sự là một xíu, đầu ngón tay hay là sợi tóc nhỏ cũng không được.

Thương Am muốn thở dài xong cũng nhịn được, ngón tay nắm lại xong cũng bất đắc dĩ mà buông ra.

Sớm muộn gì cũng quen.

Không tới ba phút thì Du Dữu hô hấp đã dài hơn, thực sự ngủ mất. Điện thoại lúc cậu ngủ thiếp đi vẫn đang cầm trong tay.

Hắn vươn tay đến điện thoại vẫn đang sáng. Lúc sắp chạm đến thì màn hình tự động tắt máy.

Sau đó Du Dữu không bao giờ thấy trong nhà có rượu nữa.

Ngày thứ hai, Du Dữu tỉnh lại sau khi mơ thấy ăn thịt kho tàu và đậu hũ Nhật Bản.

Đậu non đó vỏ ngoài mềm mà co giãn, ăn một miếng mà răng môi đều thơm. Du Dữu vừa ăn vừa nghĩ sao ăn lâu thế rồi mà vẫn không no? Sao vẫn không no?

Nghĩ đi nghĩ lại thì phát hiện không phải ăn không no mà là miếng đậu đó quá khôn. Ăn mãi mà vẫn không cắn được không nuốt được! Mỗi lần sắp cắn thì sẽ trượt trong thìa, né miệng cậu ra!

Giận!

Du Dữu cắn một cái sau đó thì tỉnh dậy.

À, hóa ra là nằm mơ.

Du Dữu trở người vẫn không mở mắt. Sau đó cậu sờ lên đầu giường nhưng không thấy điện thoại mới mơ mơ màng màng mở mắt.

Nhìn thấy đầu tiên là Thương Am đang ngồi bên giường.

“Chú… sao miệng ngài lại rách?”

“Bốc hỏa.”

“À…”

Du Dữu tiếp tục mơ màng, rồi nghĩ đến nguyên nhân Thương Am bốc hỏa.

Không thể dập lửa thì cũng không đến mức bốc hỏa được!

Du Dữu sợ nên cũng sờ lên môi mình. Ừm may mà không sao, thậm chí còn không ướt lắm. Đúng rồi, đúng rồi, vẫn không bốc hỏa.

Thương Am nhìn thấy động tác sờ môi của cậu, hầu kết di động lên xuống rồi hắn bỗng đứng dậy… rót cốc nước cho Du Dữu.

“Chú, hôm nay chú không đi làm?”

Du Dữu nhìn Thương Am, mơ màng hỏi thăm.

Chú không vội vã mà có vẻ rất nhàn nhã. Lại còn lấy nước ấm, đồ ăn và cầm một khăn đã nhúng qua nước ấm để cậu lau mặt lau tay.

Một cái bàn nhỏ hình chữ C[1], đứng ở mặt đất nhưng mặt bàn lại dài đến trên giường. Có thể giúp Du Dữu không cần xuống giường, không cần ra khỏi chăn mà vẫn có thể ăn uống với nghịch điện thoại.

Vì muốn cậu nhóc này ngoan ngoãn ở nhà không chạy loạn nên Thương Am cố gắng cải thiện nhà này càng thoải mái dễ chịu.

“Đi làm rồi, bây giờ đang nghỉ trưa.” Thương Am chỉ đồng hồ báo thức ở đầu giường, kim ngắn đã chỉ số 12.

Du Dữu uống sữa đậu nành ấm, nhìn thấy giờ thì lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Ngủ một giấc đến giữa trưa, vừa mở mắt thì nhìn thấy chú… Đơn giản là hoàn hảo!!

“Ra vậy a ha ha. Chú, bàn nhỏ này là chú mới mua ạ?”

Thương Am gật đầu.

Du Dữu vui vẻ nhào qua ôm “Em rất thích bàn này!!”

Sau đó được sờ đầu.

“Chú không ăn ạ?”

“Ăn rồi.”

Thực ra Thương Am còn chuẩn bị những đồ khác, đều dựa theo suy đoán Du Dữu sẽ thích. Nhưng hắn không phải người mưu cầu danh lợi để hưởng thụ. Đối với những đồ vật mua về cuối cùng có đủ thoải mái không cũng không đáng để bận tâm.

Vẫn muốn Du Dữu tự mình thử và nhìn phản ứng thì mới biết được.

Đến lúc Du Dữu lau mặt và
tay xong, sau đó uống xong sữa đậu nành; ăn xong lạp xưởng, súp khoai tây, canh trứng gà. Chờ đến lúc Du Dữu ăn no rồi, bắt đầu ngồi cạnh bàn chơi game trên di động.

Vẫn không có ý định xuống giường.

Thương Am không nói ra được gì mà ‘tôi mua nhiều đồ lắm, đến dùng thử rồi bảo lại xem có thích không’. Những hành động đó chỉ có thiếu niên 16 tuổi đang trong mối tình đầu mới nói. Hắn thì chỉ có thể chờ, ngồi một bên giả vờ như đang có việc, ngồi làm power point.

Hắn còn định nói với Du Dữu rằng gần đây không nên ra ngoài, rất nguy hiểm.

Nhưng hiện tại xem ra thì không cần dặn vội. Lúc trước hắn lo lắng Du Dữu thích chơi như thế sẽ không chịu ngồi yên mà muốn đi chơi, giờ cũng bình tĩnh lại.

Mười phút sau, Du Dữu cuối cùng cũng ngẩng đầu, đẩy bàn ra rồi rời giường đi dép.

Sau đó đi vệ sinh, rửa tay rồi lại về nằm, điện thoại vang lên tiếng chơi game.

Thương Am: “…?”

Hình như…?

Thôi không nghĩ nữa. Đi làm.

Du Dữu bình thường sau khi rời giường đi ăn xong thì sẽ ngồi ở phòng khách nghịch laptop, điện thoại thì mở game để bên cạnh.

Hôm đó Thương Am trở lại văn phòng, tự cho rằng qua rất lâu rồi nên lại nhìn màn hình giám sát, thấy người vẫn nằm trên giường.

Hắn không hối hận đưa Du Dữu điện thoại mới. Người có tính trẻ con mà, thể nào cũng như này. Khi nào hết hứng thú với đồ mới thì sẽ ổn lại thôi.

Du Dữu nằm trong chăn, chờ Thương Am rời đi thì không chơi game nữa, mở icon bồn cầu tìm 451 nói chuyện.

… icon hình USB.

Cậu tự nhủ lại trong lòng.

Dù sao vừa rồi cậu so sánh bồn cầu trong nhà vệ sinh thì vẫn khác nhau đôi chút, ví dụ như hình dạng bồn nước phía sau.

Tối qua cậu định ban đầu giả vờ ngủ ai ngờ lại thành ngủ thật, vẫn chưa kịp hỏi.

Như là 451 làm sao thế, chẳng phải biến mất rồi sao? Sao lại về? Sao lại biến thành app xấu xí này rồi?

Hệ thống 451: Nói ra thì rất dài.

Du Dữu: Thế đừng nói nữa, tui chơi game trước đã.

Hệ thống 451: … Là tui bị bắt cóc!

Du Dữu tìm trong kho gif rồi chọn một gif hình chibi có nội dung ‘tui tin cậu chắc’.

Du Dữu: Nói bừa! Rõ ràng cậu là khởi tử hoàn sinh!

Hệ thống 451 ‘ây’ một tiếng, tiếp tục giải thích: là chú Thương của cậu làm!

Du Dữu: Cái gì? Chú của tui làm ai cơ?

Hệ thống 451: Người da đen hỏi chấm.jpg

Du Dữu: Không buồn cười à ha ha ha ha ha. Hóa ra là chú tui cứu cậu à? Không ngờ chú tui là hacker! Quá lợi hại!

Hệ thống 451: Nghĩ sâu hơn chút đi.

Du Dữu đang nhập văn bản…

Hệ thống 451: Đừng hỏi tui nghĩ sâu cái gì!!!

Du Dữu: Ò…

Hệ thống 451: Tui của hiện tại đã không còn là tui của quá khứ nữa! Tui đã không làm hệ thống nữa, tui từ chức tự do làm phản rồi!

Du Dữu: Nghe sảng khoái kích thích vậy! Tui cũng muốn làm phản!

Hệ thống 451: Làm đi làm đi!

Du Dữu: Được nha được nha!

Hệ thống cũ và kí chủ vui vẻ đạt thành nhận thức chung.

Du Dữu: Nên giờ đừng gọi tui kí chủ nữa.

451 hoang mang: Thế gọi gì?

Du Dữu: Gọi tui Lão đại! Về sau tui cũng không gọi cậu hệ thống nữa, gọi là Jarvis[2]!

451 nghiêm trang: Tiên sinh, tui không thể tiếp nhận xưng hô như vầy. Xin ngài cứ gọi tui theo số.

Thương Am nhìn màn hình giám sát, bóp bóp mi tâm.

Trợ lý thấy ông chủ nhà cậu ta vẻ mặt là lạ, tỉ mỉ hỏi thăm.

Định khách sáo thôi chứ không nghĩ hỏi thăm được gì. Thế mà ông chủ kiệm lời lại mở miệng!

“Không có gì, chỉ là lo lắng trước đó… hình như là tôi lo quá thôi.”

“Ông chủ, đó là chuyện tốt mà!”

Trợ lý nói xong cảm thấy buồn bực, rõ là chuyện tốt mà sao ông chủ không vui lắm? Còn nhíu mày?

Thương Am gật đầu như có việc suy nghĩ. Vẫn không yên lòng lại lẩm bẩm hỏi lại “Là chuyện tốt? Không có vấn đề?”

“Bình thường đều như thế mà. Lo lắng tắc đường xong thì không bị, lo tăng giá xong thì thành giảm. Đều là việc đáng vui mừng mà?”

“Ừm, cũng đúng.” Thương Am cuối cùng yên tâm, vẻ mặt khôi phục bình thường.

Chắc chắn là do hắn lo lắng quen rồi, không có anh lừa tôi gạt, không có việc ngoài ý muốn nên chưa quen mà thôi.

Thương Am mở to video theo dõi, nhìn người bên trong vẻ mặt bình thường, vẫn cứ vui vẻ chơi điện thoại. Vẻ mặt hắn dịu lại, tạm thời yên lòng.

Bỗng màn hình nhảy lên rồi đen xì. Một câu được gõ ra từng chữ từng chữ, từ từ hiện lên ở chính giữa:

[Mày đừng vui mừng quá…]

“Cạch.”

Chữ còn chưa hiện lên hết đã bị Thương Am gõ nhẹ trực tiếp cắt ngang.

Hình ảnh khôi phục bình thường.

Bên trong màn hình, Du Dữu nhà hắn cực kì ngoan, đang cố kéo một kiện hàng chuyển phát nhanh nào đó qua lỗ chó.

Đồ chuyển phát bọc trong túi, hình như hơi to nên hơi khó nhét vào. Nhìn thao tác thực tế thì lại có khả năng.

Mở hai cam, một cái quay cửa trước, một cái quay ở cửa. Shipper dùng sức đẩy, Du Dữu ở bên kia thì kéo vào, miệng lảm nhảm, trán thì ra mồ hôi mỏng.

“Nhanh! Dùng sức! Kiên trì một chút, đầu ra rồi!”

[1] Bàn nhỏ hình chữ C

doc-chiem-em-de-em-trach-28-0

[2] Jarvis: Hệ thống AI của Iron man =))))))


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện