Độc Bộ Kiếm Tiên

Trên Đường Về


trước sau

Advertisement
Nhiệm vụ hộ tống thất bại, cũng mang ý nghĩa Lê Dương cùng Vân Nhu kết thúc hành trình đi cũng nhau, nhưng bọn họ đều muốn trở về Thiên Sơn quận nên quyết định sẽ đi cùng nhau một đoạn đường, lúc bọn họ thu thập xong xuôi, đang chuẩn bị muốn rời đi, lại mỗi người đưa ra ý kiến khác biệt.

Đứa bé một mực dính bên người Lê Dương đột nhiên đưa tay chỉ chỉ những thứ nấu xong trong doanh trại, đang còn vương mùi thơm nghi ngút, hừ hừ vài tiếng, đồng thời sờ sờ bụng nhỏ, Lê Dương nhớ tới, bọn họ cũng chưa có ăn bữa vừa rồi, nhóc con này vừa rồi cũng đã đói bụng. Xảy ra một đống chuyện, ngược lại quên đi việc này!

“Chúng ta thật sự cần thiết ăn ở đây không? Nếu không thì mang theo bên người, trên đường ăn đi?”

Vân Nhu nuốt một ngụm nước bọt, nhỏ giọng hỏi, cho tới bây giờ có một đống người chết bên cạnh mà vẫn ngồi ăn cơm, không khí này quá quỷ dị, chứ đừng nhắc tới khẩu vị.

“Cái này có vấn đề gì lớn đâu!”

Lê Dương bình tĩnh nói:

“Bọn chúng khi còn sống, chúng ta cũng không sợ, chết cũng đã chết rồi, còn có cái gì phải sợ !”

Nói xong, hắn ôm đứa bé đi đến lấy thức ăn bên cạnh rồi ngồi vào chỗ.

Chỗ thức ăn này phân hai loại, của dong binh hơi kém một chút, cố chủ bên kia có vẻ đầy đủ hơn. Có cháo có thịt, còn có một số trái cây rau quả, nhóc con này cũng chờ đã không kịp, duỗi ra ngón tay nhỏ chỉ vào nồi thịt dê lớn, dường như nghĩ muốn ăn cái này!

Đứa trẻ này lai lịch không rõ, Lê Dương múc một chút đưa tới trong bát trước mặt nó, đứa bé cầm lấy, đưa lên miệng ăn rất ngon, tuổi còn nhỏ nhưng răng lợi lại tốt lạ thường, ăn thật ngon miệng.

Lê Dương cùng Vân Nhu cũng cầm bát lên, hưởng thụ bữa ăn quỷ dị này.

Một giờ đi qua, đứa bé đã ăn no từ lâu đang ngáy khò khò trong lòng Lê Dương.

Lê Dương là nam nhân, một mình ăn hết ba phần tư lượng thức ăn ở đây, Vân Nhu ăn không quá nhiều, trợn mắt nhìn hắn. Ăn xong, Lê Dương đánh ợ một cái thoả mãn!

Thân thể hơi gầy của Lê Dương lại ăn đồ ăn của ba, bốn người trưởng thành, toàn bộ thể tích cộng lại, so với bản thân Vân Nhu ăn còn nhiều hơn thật nhiều, miệng lúc nào cũng không ngừng ăn, thật không hiểu tên này đem những thức ăn kia giấu đi đâu rồi, dù sao thì là không thấy.

“Ngươi đúng là một con hàng ăn thứ thiệt!”

Vân Nhu nhìn nhìn nói, tên này đến ăn một bữa nhà người ta, đoán chừng họ phải sầu chết, cả gia sản đều cho ngươi ăn hết .

“Đây chính là nguyên nhân con người phải tham tiền!” Hắn nói.

“Hứ!”

Bây giờ Lê Dương có ý đưa đứa bé này để người khác nuôi, nhờ Vân Nhu tìm một nhà nuôi dưỡng đứa bé, hắn không thể chăm sóc cho nó được. Sau khi nghe Lê Dương nhờ vả, Vân Nhu đã đồng ý tìm một nhà thật tốt để gửi đứa bé.

Sau đó, Vân Nhu chạy đến một chiếc xe, Lê Dương mang theo đứa bé ngồi ở phía trên, 3 người cùng một chỗ chạy về Thiên Sơn quận, nhà của bọn họ đều ở đó!

Đứa bé ăn uống no đủ, cuộn tròn ở trong ngực Lê Dương, bị hắn nhẹ nhàng dỗ mấy lần, thế mà liền hô hô ngủ thiếp đi, thật đúng là ăn được ngủ được!

“Ngươi nhìn có vẻ tâm trạng không được tốt lắm!” — QUẢNG CÁO —

Vân Nhu ngồi lên điều khiển xe ngựa, đây là lần đầu tiên Lê Dương chủ động mở miệng hỏi thăm.

Hắn nhìn ra được nữ nhân trước mắt mặc dù nhìn như bình tĩnh vui tươi, nhưng trong mắt đầy âu sầu, bất luận như thế nào cũng khó bỏ đi được.

“Có thể tốt được sao?”

Vân Nhu cười khổ một tiếng:

“Dong binh đoàn của ta cũng bị mất, Phong Vân đoàn là một tay cha ta sáng lập, trước đây cũng đã từng có một thời huy hoàng, kể từ sau khi cha ta qua đời, truyền đến trong tay của ta, sinh ý càng ngày càng kém, chỉ có thể miễn cưỡng sống qua ngày. Mà bây giờ ta còn bị thủ hạ phản bội, thứ duy nhất ông ấy để lại cho ta cũng mất đi!”

“Vì cái gì sinh ý càng ngày càng kém đi?” Lê Dương hỏi, trong ấn tượng của hắn vị này nữ đoàn trưởng vẫn là rất khôn khéo.

“Bởi vì chúng ta không có thực lực!”

Vân Nhu thở dài:

“Một dong binh đoàn tốt thì đều cần ít nhất một hai tên cường giả Hư Hồn cảnh tọa trấn, như vậy cố chủ mới có thể yên tâm, mới có thể đem sinh ý giao vào trong tay ngươi, dù sao thế đạo hỗn loạn, đạo phỉ nảy sinh, việc này quan hệ đến tài sản và tính mạng con người! Mà Phong Vân đoàn từ lúc cha ta qua đời đã không còn cao thủ như vậy, cũng chiêu mộ không được cao thủ. Dần dà những cố chủ cũ đều thuê những dong binh đoàn khác, sinh ý cũng dần dần sa sút.”

“Những năm gần đây, chúng ta làm cũng là những chuyến vận chuyển ngắn, hàng buôn bán nhỏ, làm ăn lớn tuyệt đối không tới phiên chúng ta, miễn cưỡng có thể sống tạm. Nói là dong binh đoàn, thực ra là phu ngựa thì chính xác hơn. Những người đi theo ta mang ý nghĩ xấu xa, ta không kỳ quái, cũng là kiếm miếng cơm ăn, ai không muốn trải qua tốt một chút.”

“Nhưng ngươi không có tham dự!” Lê Dương nói.

“Đúng vậy!”

Vân Nhu ánh mắt mờ mịt: “Chiêu bài này là cha ta để lại cho ta, ta có thể chết nghèo, cũng sẽ không đập chiêu bài của nhà mình! Nhưng bây giờ cái gì cũng không còn!”

Nói tới điều này, trong con mắt kiên cường của nàng hiện lên hơi nước, tân tân khổ khổ chống đỡ lấy dong binh đoàn, lại gặp phải chuyện thủ hạ phản bội, những thứ của mình cũng huỷ diệt sạch, có thể tưởng tượng được tâm trạng lúc này trống trải ra sao.

“Không làm dong binh, ngươi còn có thể làm việc khác!” Lê Dương nói.

Vân Nhu cười khổ lắc đầu:

“Không nói về ta nữa, nói ngươi đi. Ngươi đến cùng là ai, ta không phải đồ ngốc, ngươi tuổi này có thể có thực lực như vậy, nhất định là xuất thân từ gia đình giàu có, không phú thì
Advertisement
quý, vì sao ở Thiên Sơn quận ta lại chưa từng nghe qua ngươi?”

“Ta cũng không phải con cháu quyền quý gì, ta chỉ là ta mà thôi!”

Lê Dương bình tĩnh đáp, Vân Nhu nhìn vào ánh mắt hắn, lại thấy một chút gì trong đó. Có lẽ là hắn có quá khứ không muốn lại nhắc lại, Vân Nhu trong lòng suy nghĩ.

“Lấy bản lĩnh của ngươi, sớm một chút ra tay, vốn có thể cứu càng nhiều người, vì cái gì không ra tay?” Nàng dời chủ đề lại hỏi.

— QUẢNG CÁO —

“Trên đời này không quản được quá nhiều việc, ta cần gì phải đi quan tâm sự sống chết của những người kia!”

Lê Dương đáp, Vân Nhu trầm mặc, lời nói này không lâu trước đó vừa có người từng nói với cô.

“Thật ra là ngươi không muốn người khác biết ngươi có thân thủ như vậy đúng không?” Nàng nghĩ nghĩ hỏi.

“Ngươi là nữ nhân thông minh!” Lê Dương không có phủ nhận.

“Nếu như trước đây không phải ta đáp ứng thu lưu đứa trẻ này, ngươi có phải ngay cả ta cũng sẽ không cứu, đi thẳng một mạch?” Nàng lại hỏi.

“Không sai!”

Lê Dương trả lời rất thẳng thắn, Vân Nhu cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, mười sáu mười bảy tuổi , cũng coi là đàn ông chân chính rồi, mình tốt xấu một đại mỹ nhân, làm sao lại không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào chứ!

“Vậy bây giờ ta đã biết bản lĩnh của ngươi, ngươi định làm như thế nào đây?” Vân Nhu xoay đầu lại, dí dỏm nháy nháy mắt.

“Ta tin tưởng ngươi sẽ không nói ra đi!” Lê Dương nói.

“Vậy cũng chưa chắc, ngươi cần biết miệng của nữ nhân rất khó kiểm soát a!” Vân Nhu trên mặt mang ý cười.

“Nếu như ngươi là người như vậy, ta cũng sẽ không cứu ngươi!” Lê Dương nói.

“Nhưng ta sợ không quản được miệng chính mình nha? Nếu không thì ngươi cho ta chút chỗ tốt, làm phí bịt miệng đi?”

“Ta vừa cứu được mạng của ngươi!”

“Đúng nha, nhưng ta sợ không quản được chính mình, phải làm gì đây?”

“Ngươi sẽ quản, bởi vì ta có thể cứu ngươi, cũng có thể giết ngươi!” Lê Dương nói.

Vân Nhu trong lòng run lên, đối phương nói rất bình tĩnh nhưng nàng không chút nghi ngờ những lời nói này. Tên này luôn bình tĩnh, khuôn mặt nhìn như cả người vô hại, bình thản không có gì lạ, nhưng khi hắn thật sự muốn giết người, mặt hoàn toàn không đổi sắc!

“Thật là, không biết nói đùa chút nào!” Vân Nhu làm bộ hờn dỗi.

Lê Dương nhìn nàng một cái, không nói lời nào.

“Ngươi còn không có gặp qua tàn sát chân chính!” Lê Dương thầm nghĩ trong lòng.

“Này, chờ trở lại Thiên Sơn quận, chúng ta còn có thể tiếp tục làm bạn sao?”

Vân Nhu đánh vỡ lúng túng, bình thường chỉ có những nam nhân khác nói với nàng những lời như vậy

— QUẢNG CÁO —

“Ta không cần bạn!” Lê Dương lẳng lặng nói.

Nghe vậy, Vân Nhu lần nữa trợn trắng mắt, bình thường cũng là nàng cự tuyệt người khác, không nghĩ tới cũng có ngày bị người cự tuyệt, còn cự tuyệt đến lưu loát dứt khoát như vậy.

“Một người như thế nào mà lại không cần bạn?” Nàng không cam lòng hỏi.

“Ta không cần bạn!” Lê Dương lặp lại hắn lời nói.

“Tốt, tất nhiên không thể làm bạn, vậy kiếm thuật của ngươi cao minh như thế, không bằng ta bái ngươi làm thầy đi, có mỹ nữ đồ đệ đi theo ngươi làm tùy tùng, cái này cuối cùng không lỗ đi?”

“Ta cũng không cần đồ đệ!”

“Vậy ngươi cần gì, không có khả năng lúc nào cũng một người chứ?”

“Ta vẫn luôn chỉ một mình!”

“Vậy ngươi chính là một người quái dị, về sau sẽ không có cô gái nào thích ngươi!”

“Ta không cần các nàng thích ta!”

“Không tin, sớm muộn ngươi sẽ hối hận!”

“Nếu như ngươi làm nữ nô, ta có thể cân nhắc!”

“Đi chết đi!”

….!

Lê Dương tới chỗ Thiên Sơn quận, có một tòa tiểu thành ở Bắc Vực xa xôi, chờ trở lại nơi đó hắn với Vân Nhu sẽ tách ra. Hắn giao đứa bé cho Vân Nhu, nhìn đứa bé vẫn đang ngủ say hắn bất giác cũng mỉm cười.

Hai người một người ở tại thành Tây, một người ở tại thành Bắc.

Lê Dương trở lại ngôi nhà nhỏ của hắn, rời khỏi nơi này hơn nửa tháng, trong nhà vẫn như cũ, không có một ai, trước kia có một mình hắn, bây giờ cũng không có gì thay đổi.

Toà nhà này chỉ có ba gian nhà ngói, một cái tiểu viện không lớn, có một gian phòng bếp!

Đẩy ra cửa phòng mình tại phía đông, Lê Dương đi vào.

Là một gian phòng bình thường, Lê Dương đi thẳng đến bên tường, lấy ra một vật bằng đồng, chỉ lớn bằng bàn tay, cắm vào một chỗ bí ẩn đầu giường, trong khe thẻ, ấn thanh đồng xuống, bàn nhẹ nhàng lay động.

Chỉ nghe thấy “Két!” một tiếng, ở sàn nhà phía dưới chân Lê Dương, gạch trái phải tách ra, lại xuất hiện một cái cửa hang, có thể vừa cho một người đi vào, từ trong động lộ ra ánh sáng lấp loé!

Truyện convert hay : Nhà Ta Ảnh Hậu Siêu Ngọt
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện