Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 36


trước sau

Advertisement
Nói sữa do khách sạn mang đến không ngọt là đang nói không ngọt bằng sữa của cô ấy chuẩn bị sao?

Người này có chắc là Phó Tư Nghiên không đấy?

Người đàn ông này chắc dạo này ăn mật ong ở đâu rồi thì phải.

Nguyễn Hân nhìn dòng tin nhắn, đôi mắt liền cong lên, đưa điện thoại ra phía sau, ngước đầu, nhìn quanh một lượt, chắc chắn rằng người làm không tùy tiện bước vào phòng, đôi môi mới nở nụ cười.

“Vậy anh bảo cô ấy đổi một cốc khác, cho thêm đường vào”

Phó Tư Nghiên: “Không phải cô ấy mà là anh ấy.”

“…”

Nguyễn Hân: “Chỉ là một đại từ thôi mà, không cần phải nghiêm túc như vậy.”

Phó Tư Nghiên: “Phải nghiêm túc, sợ em sẽ ghen.”

Nguyễn Hân: “Tôi không thèm ghen đâu”.

Nguyễn Hân kéo chăn, vùi mình vào trong đó, nghĩ đến việc đột nhiên Phó Tư Nghiên lại nói ra những lời này, cô vừa bực vừa buồn cười, lẽ nào trong lòng hắn cô là một người phụ nữ thích ghen tuông như thế sao, hay là làm thể chỉ để khiến cho mình vui.

Điện thoại bị vứt sang một bên lúc này lại rung lên một hồi, chắc lại là tin nhắn của Phó Tư Nghiên, Nguyễn Hân với tay ra định sờ vào điện thoại thì đột nhiên lại rụt tay lại.

“Thôi, mặc kệ, không xem nữa.”

Cái tên Phó Tư Nghiên này thông minh thật, làm việc gì cũng rất nghiêm túc, rõ ràng, rành mạch cẩn thận, mình không thể để hắn lợi dụng được, ấy thế mà một phút bốc đồng lại đồng ý với hắn rồi.

Cô nằm trên giường, nhắm mắt, được một lúc thì chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó, cô đã nằm mơ, mơ mình mang thai, bác sĩ nói là một cặp song sinh, Phó Tư Nghiên ôn nhu hôn lên bụng cô, nhà họ Phó vui mừng khôn xiết, chúc mừng ông nội đã có hai chắt.

Phó Tư Nghiên nhất mực nghe lời, chiều chuộng cô, nhưng đến lúc sinh con, cô hơi khó sinh, bác sĩ nói có thể gặp vấn đề, hỏi Phó Tư Nghiên là giữ con hay giữ mẹ, Phó Tư Nghiên mặt không cảm xúc đứng trước giường bệnh, sắc mặt bình tĩnh nói với bác sĩ là giữ đứa trẻ.

Nguyễn Hân toàn thân nhức mỏi, nằm trên giường, nghe thấy lời nói lạnh lùng của hắn, cảm thấy đau thấu xương tủy, trái tim tan nát chất vấn hắn: “Vì sao?”

Mặc dù cô rất yêu con mình, nếu bác sĩ có hỏi cô giữ mẹ hay giữ con, cô cũng sẽ lựa chọn cứu con mình, nhưng chẳng phải hắn nói người mà hắn yêu nhất là mình sao? Tại sao lại lạnh nhạt với mình như vậy?

Điện thoại của Phó Tư Nghiên reo lên, hắn đưa điện thoại lên nhìn dòng chữ đang hiển thị, đôi mày giãn ra nhiều, cúp máy, ngón tay thon dài lướt trên điện thoại, gửi tin nhắn cho người ban nãy vừa gọi điện tời.

Trong chốc lát, Nguyễn Hân đã hiểu ra tất cả, trong lúc cô đang mang thai con của hắn, hắn đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài.

Hắn gửi tin nhắn xong thì ngẩng đầu, nói với cô: “Tôi và cô chỉ là hôn nhân thương mại, tôi có người con gái mình thích rồi, cô ấy có xuất thân không tốt, ông không cho tôi lấy cô ấy, tôi chỉ có thể lấy cô, nuôi cô ấy ở ngoài. Cô yên tâm, mặc dù chúng ta không có tình cảm nhưng con là của tôi, tôi sẽ chăm sóc chúng chu đáo.”

Bác sĩ đứng cách đó không xa, thúc giục: “Tổng giám đốc Phó, nếu không mổ gấp đưa đứa bé ra ngoài, đứa bé sẽ bị ngạt đấy.”

Điện thoại của Phó Tư Nghiên lại rung lên, hắn cầm điện thoại quay đi, để lại bóng lưng lạnh lùng cho cô.

“Mổ đi.”

Sau đó, hắn bước ra khỏi phòng sinh, thời khắc cửa phòng đóng lại, cô nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của một người phụ nữ, trong tay cô ấy còn ôm một đứa bé, đưa vào vòng tay của Phó Tư Nghiễn.

Đó là một gia đình hạnh phúc, còn cô chỉ là người vợ hắn lấy về vì lợi ích, hắn không yêu cô, cô chỉ là công cụ sinh con cho hắn, sau này con của cô sẽ không có mẹ, hàng ngày phải nhìn thấy bố mà mẹ kế yêu thương ân ái, cũng là một đứa trẻ đáng thương không ai yêu.

Dụng cụ lạnh lẽo đặt lên bụng cô, cô đau khổ khóc.

Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng chuông điện thoại, cô giật mình tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở, nhìn lên trần nhà, rồi bất giác sờ tay lên bụng mình.

Còn phẳng.

Mình nằm mơ rồi.

Trái tim cô nhẹ nhõm hơn, có một loại cảm giác như được hổi sinh, chân cô vẫn còn đang mềm nhũn.

Cô mệt mỏi vô lực sờ vào điện thoại, màn hình hiển thị vài tin nhắn của Phó Tư Nghiễn gửi đến, cô mở ra, chỉ nhìn thấy tin nhắn gần nhất là “chào buổi sáng”, còn những tin trên đó còn chưa kịp xem đã bị thu hồi lại.

Đồ đểu, tra nam.

Chẳng có thằng đàn ông nào tử tế cả.

Nguyễn Hân nhận ra giấc mơ đêm qua của cô có lẽ chịu ảnh hưởng từ bố cô mới liên tưởng đến việc bố cô có nhân tình ở ngoài với Phó Tư Nghiên, nhưng giấc mơ này cũng kịp thời giúp cô thức tỉnh, không được để những lời hoa mỹ của đàn ông lừa gạt.

Hạ Y Đồng: “Vậy cho nên, chỉ vì một giấc mơ không có thực mà cậu gạt bỏ tất cả điểm tốt của Phó Tư Nghiên?”

Sau khi tan làm, Nguyễn hân đem tấm hình mà hôm qua Hàn Nhiệm Bân ký tên cho cô mang đến nhà Hạ Y Đồng. Hạ Y Đồng quay phim cả đêm qua, hôm nay không có cảnh của cô, cô liền ngủ một mạch đến gần tối, gọi lẩu và trà sữa về nhà.

Hai người ngồi đối diện với nhau quanh chiếc nồi lẩu uyên ương đang đặt trên bàn ăn, luồng khói nghi ngút bốc ra từ nồi lẩu, Nguyễn Hân chầm chậm đáp: “Cũng không phải là tớ gạt bỏ anh ta, chỉ là không có cảm giác an toàn, không dám mạo hiểm.”

Hạ Y Đồng hiểu ý của cô, cô sợ Phó Tư Nghiên sẽ giống như bố của cô.

“Khi tớ còn nhỏ, bố mẹ tớ cũng yêu thương nhau thật lòng”.

Hạ Y Đồng thở dài, “Hân Hân, cậu có biết một tháng trước khi nhắc đến Phó Tư Nghiên cậu có thái độ gì không?”

“Thái độ gì?”

Hạ Y Đồng: “Cực kỳ khinh thường.”

“Cực kỳ khinh thường?” Nguyễn Hân nghĩ lại, nói: “Không phải chứ, tớ vẫn luôn cảm thấy anh ta rất xuất sắc.”

Hạ Y Đồng xua tay lắc đầu, gắp một miếng thịt bò trong nồi lẩu vào bát, nói: “Cực kỳ kinh thường mà tớ nói ở đây, ý không phải là cậu bảo anh ấy không xuất sắc, mà là bản thân cậu thấy giữa cậu và anh ấy không có quan hệ gì, anh ấy là anh ấy, cậu là cậu. cùng lắm là bị ràng buộc bởi một tờ giấy kết hôn. Nhưng hiện giờ cậu đã nghĩ đến chuyện cậu và anh ấy sống chung, ngộ nhỡ sau này, anh ấy sẽ giống như bố cậu nuôi tình nhân ở ngoài. Theo như tớ hiểu cậu thì thực ra trái tim cậu đã chấp nhận anh ấy rồi.”

Nguyễn Hân cúi đầu ngậm ống hút uống một ngụm trà sữa, không nói gì.

Hạ Y Đồng nói tiếp: “Cậu vẫn còn trẻ, không thể vì chuyện của bố mẹ cậu mà nhìn đời u ám như thế được. Hiện giờ, Phó Tư Nghiên cũng nói là muốn theo đuổi cậu, cậu cũng không bài xích anh ấy, chi bằng hãy gác lại chuyện của bố cậu, thuận theo tự nhiên, thử với anh ấy xem. Hơn nữa anh ấy đẹp trai như vậy, bao năm nay bận rộn công việc, cũng không nghe được là anh ấy có bạn gái cũ hay gì. Tớ nghi ngờ lần đầu tiên của anh ấy vẫn còn cơ. Kiểu đàn ông này bề ngoài là tổng tài bá đạo, nhưng thật ra rất coi trọng tình cảm, cho dù cậu ngủ với anh ấy, cậu cũng không thiệt.”

“Hạ Y Đồng.” Nguyễn Hân trừng mắt nhìn cô, “Xin cậu đấy, có thể nói chuyện đường hoàng hơn một tí được không?”

Vẻ mặt Hạ Y Đồng nghiêm
Advertisement
túc, nói: “Bây giờ tớ nói chuyện nghiêm túc với cậu, nếu tớ là cậu, tớ sẽ lựa chọn thử yêu đương với anh ấy, tranh thủ lúc đang còn trẻ, yêu đương nồng nhiệt một phen. Kể cả sau này cậu có thể vì chuyện này mà xuất hiện vấn đề tình cảm, nhưng khi cậu ở bên anh ấy lại rất hòa hợp. Con người cậu, trái tim cậu đều đã trao hết cho người cậu yêu, chứ không phải là người đàn ông sau này thay lòng đổi dạ.”

Nguyễn Hân nghe thấy lời cô ấy nói, có chút rung động, vốn cứ tưởng Hạ Y Đồng lại muốn nói với mình mấy lời đùa cợt nhưng không ngờ chính mình lại bị những lời cô ấy nói làm cho dao động.

Hạ Y Đồng buông đũa xuống, đặt tay lên cằm rồi đánh giá khuôn mặt cô.

Nguyễn Hân hỏi: “Cậu nhìn tớ làm gì?”

Hạ Y Đồng: “Trước đây tớ cũng đã từng khuyên câu không nên giữ mãi không quên chuyện của ba mẹ cậu, cậu cần phải vượt qua chuyện này, nhưng cậu chưa từng nghe tớ. Có điều bây giờ có vẻ như cậu đã bỏ vào tai rồi, tớ nghĩ, chính là Phó Tư Nghiên đã khiến cậu có sự thay đổi này.”

“Có lẽ vậy.” Từ sau khi cô phát hiện tình cảm giữa bố mẹ mình bị sứt mẻ, cô có thái độ rất bài xích đối với việc người khác giới bày tỏ tình cảm có ý theo đuổi mình, nhưng với Phó Tư Nghiễn, cô lại không có thái độ như vậy.

“Sau khi bố mẹ câu ly hôn, cậu có nói chuyện với bác gái không?”

Nguyễn Hân nghe thấy Hạ Y Đồng nhắc đến mẹ mình, ngón tay hơi run run, cúi đầu trùng mắt xuống, nói: “Không, bà ấy cũng sắp có gia đình riêng của mình rồi, tớ không muốn làm phiền bà ấy.”

Hai năm trước, bố mẹ cô chính thức ly thân, bố cô luôn sống chung với Lý Anh Hoa, còn mẹ cô lấy lý do phải gánh vác chuyện làm ăn của gia tộc mà ra nước ngoài, nhưng bọn họ vẫn chưa ly hôn. Vài tháng trước, bà ấy chủ động nói với Nguyễn Hân rằng có người đàn ông đang theo đuổi bà, nhưng bà không yên tâm để Nguyễn Hân chung sống với Lý Anh Hoa, bà muốn đợi sau khi Nguyễn Hân kết hôn mới ly hôn với Nguyễn Đức Nghiệp.

Cô đã từng nhìn trộm người đàn ông theo đuổi mẹ mình, là ông chủ của một công ty liên doanh, đối xử với mẹ cô rất tốt. Khi ăn cơm với mẹ cô, luôn luôn chọn những món mà bà ấy thích ăn rồi gắp vào bát cho bà.

Giây phút đó, đột nhiên cô thấy nhẹ nhõm về việc ly hôn của bố mẹ mình.

Hạ Y Đồng nói: “Tớ nghĩ cậu có thể nói chuyện với bác gái, có thể cậu thấy hôn nhân của bà ấy là một sự thất bại nhưng có thể đối với bà ấy lại không có gì phải luyến tiếc.”

Nguyễn Hân không nói gì, cầm ống hút ngoáy ngoáy trân châu ở dưới đáy cốc, Hạ Y Đồng cũng không khuyên thêm nữa, cô không phải là Nguyễn Hân, cho nên cô có thể dùng lý trí mà phân tích chuyện này. Cô hiểu sự tiếc nuối của Nguyễn Hân đối với gia đình nhưng cô cũng chẳng có cách nào đồng cảm được với Nguyễn Hân.

Trước đó, vì bệnh tình của ông nội mà Phó Tư Nghiên đã gác lại rất nhiều công việc, nên bây giờ hắn bận tối mắt tối mũi, phải gần một tháng chưa về nhà nhưng vẫn dành ít thời gian nhắn tin cho Nguyễn Hân, đa số giống như đá ném xuống biển, Nguyễn Hân thỉnh thoảng mới trả lời lại một vài tin nhắn của hắn một cách ngắn gọn.

Hắn lo Nguyễn Hân ở trong nước gặp phải chuyện gì đó khiến tâm trạng cô không vui, nên nhờ Hạ Y Đồng giúp đỡ chăm sóc cô, Hạ Y Đồng đáp lại rằng cô sẽ chăm sóc cho Nguyễn Hân, nhưng không viết nửa chữ nào đề cập đến tâm trạng của cô ấy cả.

Thậm chí người làm trong nhà không thể nhìn ra được tâm trạng Nguyễn Hân đang vui hay không vui, vì chuyện gì mà không vui.

Thế nhưng trong khoảng thời gian hắn nhắn tin mà cô không trả lời, cô đã đăng lại vài dòng trạng thái.

Có ánh sáng ban mai, mây vào xế chiều, nhà nhà sáng đèn trong đêm, xem ra tâm trạng của cô cũng không tệ.

Hắn đã bị Nguyễn Hân lạnh nhạt hơn nửa tháng, tin tức mà Vạn Kỳ thu thập được từ nội bộ tạp chí Lệ Vi cũng là gần đây công việc của Nguyễn Hân rất thuận lợi bởi đã mời được Hàn Nhiệm Bân chụp hình tạp chí, còn mấy lần mời đồng nghiệp trong công ty uống cà phê.

Tâm trạng tốt, nhiệt tình với đồng nghiệp trong công ty, chỉ duy nhất một điều là không thích trả lời tin nhắn của hắn.

Vạn Kỳ nhắc khéo: “Tổng giám đốc Phó, ngài có bao giờ nghĩ, có khi nào phu nhân không phải là tâm trạng không tốt mà chỉ đơn giản là không muốn trả lời tin nhắn của ngài không?”

Phó Tư Nghiên lập tức đanh mặt lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Vạn Kỳ.

Vạn Kỳ nói thêm: “Cũng có thể là đang dùng cách này để thể hiện sự bất mãn với ngài.”

Thần sắc của Phó Tư Nghiên không thay đổi, chờ cậu ta nói tiếp.

Vạn Kỳ bị hắn nhìn liền thấy lạnh sống lưng, trong đầu nhanh chóng ứng biến,

“Khi ngài mới đến, thái độ của phu nhân với ngài rất tốt, trong thời gian đó ngài cũng chưa từng về nhà, lịch trình mỗi ngày tôi đều gửi cho phu nhân xem. Ngài chưa từng tiếp xúc thân mật với người phụ nữa khác, về mặt lý thuyết thì ngài không có lý do gì khiến cho phu nhân bực mình, nhưng về mặt cảm xúc mà nói, đã lâu rồi ngàu chưa về nhà, phải chăng phu nhân nhớ ngài rồi, trong lòng trách ngài chỉ biết đến công việc mà lạnh nhạt với cô ấy.”

Vạn Kỳ nói xong, len lén nhìn sắc mặt của ông chủ, hồi hộp chờ đợi.

Ngay sau đó, Phó Tư Nghiên bình tĩnh hỏi: “Lịch trình ngày mai của tôi sẽ đi đâu?”

Vạn Kỳ vừa mới báo cáo xong lịch trình ngày mai cho hắn, đó là ngày mai phải đi thị sát công ty con, nhân tiện tham gia một buổi tiệc tài chính, với trí nhớ của ông chủ chắc chắn không thể nào quên nhanh như vậy được.

Nhưng đột nhiên bây giờ lại hỏi lại, thế thì lịch trình ngày mai tốt nhất là nên thay đổi, “Tổng giám đốc, ngày mai tạm thời ngài không có lịch trình gì.”

“Đặt vé máy bay.” Phó Tư Nghiên nói, “Cậu ở lại đây.”

“Vâng thưa tổng giám đốc.”

Truyện convert hay : Đô Thị Siêu Cấp Tà Y
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện