Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 27


trước sau

Advertisement
Nguyễn Hân đã ngủ trong phòng làm việc của Từ Lam hơn một tiếng, khi tỉnh dậy, đầu óc tỉnh táo hơn liền nghĩ về “lời khuyên chân thành” mà Từ Lam nói với mình trước khi ngủ, hai tai nóng rực, trong lòng thầm chửi tên đầu sỏ Phó Tư Nghiên đã gây ra hiểu lầm giữa mình và Từ Lam một trận.

Đối với việc hiện giờ cô có khả năng là một “bà bầu”, Từ Lam đối xử với cô vô cùng khoan dung, chiếu cố, không những để cô ngủ trong phòng làm việc của mình ngay trong giờ làm việc, chuẩn bị thêm một cốc sữa nóng, lại còn sai trợ lý đi mua cho cô một đôi giày đế bằng bắt cô thay, khiến cho Nguyễn Hân dở khóc dở cười.

“Chủ biên, chị yên tâm, tôi không có bầu.”

Từ Lam đang cắm đầu trước bàn làm việc xem tài liệu, nghe thấy giọng điệu thành thật của cô, đoán rằng bình thường Nguyễn Hân có thể đã thực hiện biện phá phòng tránh nên mới tự tin rằng mình không có thai. Dù sao thì cô ấy vẫn còn trẻ, vừa mới tốt nghiệp đại học, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, chắc hẳn cũng không muốn có con sớm như vậy.

Nhưng tránh thai chưa bao giờ là chuyện có thể chắc chắn được 100%, hơn nữa từ việc cô và người đàn ông của Nguyễn Hân nhắn tin wechat nói chuyện với nhau hai lần ngắn gọn, có thể thấy đó là một người đàn ông quen với việc đưa ra quyết định, anh ta muốn làm gì thì cô gái chân yếu tay mềm như Nguyễn Hân vốn không phải là đối thủ của anh ta.

Nhìn dáng vẻ của Nguyễn Hân, rất có khả năng người đàn ông đó muốn có con nhưng lại dấu cô ấy, hắn ta chắc đã làm gì đó với biện pháp tránh thai.

Thời gian hơn một năm Nguyễn Hân vào làm ở công ty, Từ Lam đã đích thân dẫn dắt cô ấy. Từ Lam nhìn thấy khả năng thiên phú trong công việc của Nguyễn Hân, thậm chí còn giới thiệu với người trong nhóm mình, chính là hi vọng bồi dưỡng cô ấy có thể trở thành người thay thế vị trí của mình. Nhưng nhóm người này hay thậm chí là cả ngành công nghiệp này không có cái nhìn tốt đối với nữ giới, có thai sinh con sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp. Cho nên, rất nhiều cô gái trẻ đều lựa chọn khi còn trẻ liều mình làm việc, cống hiến cho sự nghiệp.

Bản thân cô từ khi sau khi tốt nghiệp đã cố gắng phấn đấu làm việc cho đến tận bây giờ vẫn chưa kết hôn. Mỗi người có sự lựa chọn phương hướng cuộc sống khác nhau. Cô không vì chuyện bản thân mình không kết hôn mà can thiệp vào cuộc sống gia đình của người khác, nhưng cô không hi vọng nhân viên mà mình coi trọng lại mơ mơ màng màng bị chồng lừa cho có thai.

“Mọi chuyện đều có ngoại lệ, cô vẫn nên đi đến bệnh viện kiểm tra xem.”

Đặt chiếc bút trong tay xuống, nâng cốc lên nhấp một ngụm nước, cô nói: “Tạm thời cô có ý định có con không?”

Nguyễn Hân mở to mắt, nhìn Từ Lam trước nay vốn chỉ nói về công việc bây giờ lại muốn nói chuyện gia đình cuộc sống với cô sao?

Cô lắc đầu: “Hiện tại tôi không có kế hoạch có con.”

Từ Lam nhíu mày nhìn xuống bụng cô, nói thẳng: “Cô vẫn còn trẻ, là thời điểm tốt để phấn đấu làm việc, nhưng có rất nhiều người đàn ông luôn cho rằng phụ nữ nên ở nhà chăm sóc gia đình, thậm chí là những người đàn ông có danh tiếng, sự nghiệp, có khả năng kinh tế lại càng muốn vợ mình ngoan ngoãn ở nhà sinh con, chăm sóc con cái. Nếu cô không muốn sớm có con tốt nhất nên nói chuyện thẳng thắn với chồng mình, hoặc là càng phải để ý hơn về biện pháp phòng tránh mà hai người sử dụng.” Đừng để người khác nắm được thóp.

“Haizzz”

Nguyễn Hân vừa uống một ngụm sữa, suýt chút nữa thì phụt ra, rút một tờ giấy lau lau miệng, nhìn sắc mặt nghiêm túc của Từ Lam, cô muốn giải thích nhưng lại không biết phải nói từ đâu, lại không thể nói thẳng với Từ Lam rằng cuộc hôn nhân giữa cô và Phó Tư Nghiên chỉ là hôn nhân thương mại chứ chưa từng nảy sinh bất cứ quan hệ gì, lại càng không thể có con. Cô suy nghĩ một lúc, cuối cùng khẽ nhấc khóe miệng khô khốc: “Vâng.”

Thấy cô bước ra từ phòng của Từ Lam, Vương Lê tò mò hỏi: “Chị Hân Hân, chủ biên gọi chị qua đó có việc gì mà ở trong đó lâu vậy?”

Nguyễn Hân nói bừa một câu: “Hỏi chị thấy thế nào về nhóm thực tập sinh của công ty.”

Kiểu công ty như Tạp chí Lệ Vi, cho dù có thể đến thực tập nhưng không có nghĩa là có thể ở lại làm chính thức, đặc biệt là vị trí biên tập thời trang, mỗi năm số lượng tuyển dụng cực ít, đã thế đa số sau khi thực tập xong sẽ bị bộ phận nhân sự thông báo là không được giữ lại hoặc là bị điều đến vị trí khác làm việc.

Tính thời gian thì thời kỳ thực tập của Vương Lê cũng sắp kết thúc, đến lúc quyết định việc đi hay ở của cô ấy rồi.

Mặc dù bình thường Vương Lê luôn mồm nói nếu làm không tốt sẽ về nhà bán trà sữa nhưng trong thâm tâm cô vẫn luôn mong mỏi có thể được giữ lại làm việc ở Lệ Vi. Ban đầu cô cũng phải dùng thực lực liều mình phấn đấu mới có được tư cách vào Lệ Vi thực tập, đương nhiên cô không muốn mình dễ dàng bị đào thải như vậy, huống chi đi đâu mới có thể tìm được người tốt tính, kiên nhẫn chỉ bảo hướng dẫn mình trong công việc như Nguyễn Hân.

Cô lo lắng hỏi: “Vậy chị Hân Hân nói thế nào?”

Nguyễn Hân nhếch môi, ra vẻ nghiêm túc nói: “Em thấy dựa vào biểu hiện của em, chị sẽ nói như thế nào?”

Trông dáng vẻ của Nguyễn Hân, Vương Lê liền cảm thấy lạnh lẽo.

Thôi xong đời rồi.

Cô vừa ngốc nghếch vừa chậm chạp, ngay cả tài liệu cũng phải để chị Hân Hâm tự mình đi phô tô, chắc chắn là không có cửa rồi.

Nguyễn Hân bị biểu cảm thất thần của Vương Lê chọc cho không nhịn được liền cười một tiếng, nói: “Được rồi, đùa với em đấy, chủ biên không hỏi chị chuyện của các em, nói chút chuyện khác thôi.”

Bị dọa cho một trận, Vương Lê lấy tay đặt lên ngực, trừng mắt nhìn Nguyễn Hân: “Chị Hân Hân xấu tính quá, dọa em một trận hú hồn, em còn đang định tối nay về nhà sửa sang nhà cửa rồi, không được, hôm nay em nhất định phải ăn một bữa ngon để bớt sợ, trung tâm thương mại bên cạnh có một quán thịt nướng, tối nay bạn trai em tăng ca không có thời gian đi cùng em, chị có muốn đi ăn không?”

Cô chân thành hướng về phía Nguyễn Hân đưa ra lời mời.

“Tối ăn thịt nướng ngấy lắm, chị không đi.”

Vương Lê liền nắm chặt lấy cánh tay của Nguyễn Hân, nhõng nhẽo nói: “Aiya, chị Nguyễn Hân, đi cùng em đi mà, nếu không mình em đi ăn thịt nướng ngại chết đi được, hơn nữa sớm thế này chị về nhà tối cũng chẳng có việc gì làm mà.”

Nguyễn Hân có chút do dự, vừa hay Hạ Y Đồng nhắn tin đến hỏi cô có muốn đi ăn tối cùng không, Hạ Y Đồng thường xuyên tìm Nguyễn Hân, Vương Lê cũng biết cô ấy, chi bằng hẹn cả ba người cùng đi ăn thịt nướng.

Nguyễn Hân gọi điện cho dì Hoàng, nói mình tối nay không về nhà ăn cơm nên không cần nấu cơm cho mình.

7h30 phút tối, khi Nguyễn Hân, Hạ Y Đồng cùng Vương Lê đang ngồi trong quán ăn thịt nướng, đột nhiên nhận được điện thoại của dì Hoàng, nói Phó Tư Nghiên về nhà rồi, hỏi mấy giờ cô về.

Vốn dĩ Nguyễn Hân định ăn thịt nướng xong thì về, nhưng nghe thấy cái tên Phó Tư Nghiên cô lại thấy bực.

Đồ khốn đó hôm qua suýt chút nữa thì đè chết cô trên giường, hại cô cả đêm ngủ không ngon.

Cô vừa cười vừa nói: “Tôi cũng chưa biết mấy giờ sẽ về, tôi đi ra ngoài chơi với bạn, có thể đêm nay sẽ không về.”

Dì Hoàng là người làm của nhà họ Phó, Phó Tư Nghiên từ nhỏ là do một tay bà chăm sóc, sau khi Nguyễn Hân và Phó Tư Nghiên kết hôn, bà cũng chuyển qua để sống chung. Mặc dù biết Nguyễn Hân và Phó Tư Nghiên chỉ là hôn nhân hợp đồng nhưng vợ chồng chung
Advertisement
sống với nhau rất tốt, bà có thể cảm nhận được sự thay đổi của Phó Tư Nghiên. Từ sau khi kết hôn với Nguyễn Hân, cậu ấy đã ôn hòa hơn rất nhiều.

Mặc dù Nguyễn Hân vẫn còn trẻ, là tiểu thư con nhà hào môn, nhưng tính tình lại rất tốt, nụ cười ngọt ngào, đối với người ở bọn họ cũng không lên mặt khinh thường, đối với Phó Tư Nghiên cũng rất nhẹ nhàng chu đáo. Tư Nghiễn thường xuyên đi công tác, những lần về nhà không nhiều nhưng mỗi lần về nhà Nguyễn Hân đều ở nhà cùng với cậu ấy. Hôm nay lại nói không về nhà, dì Hoàng liền nghĩ ngay đến sắc mặt mệt mỏi của Nguyễn Hân và việc Tư Nghiễn không ra khỏi giường sáng nay.

Nghi ngờ phải chăng tối qua Tư Nghiên đã làm hơi quá, khiến cho Nguyễn Hân giận rồi chăng.

Dì Hoàng khuyên nhủ: “Ở nhà bạn làm sao thoải mái bằng ở nhà mình, hiếm khi Tư Nghiễn mới về nhà một lần, không phải trước cô bảo cô nhớ cậu ấy, muốn cậu ấy về nhà ở cùng với cô sao?”

Đó chỉ là lừa dì thôi.

“Nhưng tôi đã hẹn với bạn tối nay ra ngoài chơi rồi, hơn nữa tối qua tôi cũng đã ở cùng anh ta rồi.”

Cô nói như vậy vừa hay trùng với suy nghĩ của dì Hoàng, đúng là tối qua Tư Nghiên đã làm quá, ức hiếp người ta quá đáng dọa cho người ta không dám về nhà.

Bà cẩn thận hỏi: “Hân Hân, có phải tối qua Tư Nghiên đã bắt nạt cô không?”

Nguyễn Hân đơ ra một lúc.

Tối qua, bắt nạt, sao hai từ nay ghép lại với nhau nghe cứ kỳ kỳ, có phải dì ấy hiểu theo ý đó không?

Dì Hoàng lại nói tiếp: “Hân Hân, cô vẫn nên về nhà đi, Tư Nghiên đang ở phòng sách, vì chuyện tối qua mà đang cảm thấy dằn vặt, tối rồi cũng không ăn cơm.”

Nguyễn Hân: “…”

Dì Hoàng, dì chắc chắn là dì biết chuyện tối qua chứ?

Dì chắc chắn Phó Tư Nghiên vì chuyện này mà dằn vặt không buồn ăn cơm chứ?

“Có chuyện gì, hai người cứ nói tử tế với nhau. Cô yên tâm, có dì Hoàng tôi ở đây, tôi sẽ giúp cô.”

Mắt Nguyễn Hân lóe lên, nếu như đã hiểu nhầm, vậy thì ta sẽ tương kế tựu kế.

Cô sụt sịt, tỏ vẻ uất ức, nói: “Dì Hoàng, anh ta bắt nạt tôi, tôi không muốn ngủ chung phòng với anh ta.”

Dì Hoàng nghe thấy giọng cô có vẻ như đang khóc, tim như muốn vỡ ra rồi.

“Được được được, vậy chúng ta thương lượng với Tư Nghiên một chút, để cậu ấy ngủ ở phòng khác mấy ngày này.”

Nguyễn Hân cười khúc khích cúp điện thoại, lấy túi ra, nói với Hạ Y Đồng và Vương Lê: “Tôi phải về nhà rồi, tôi đã thanh toán, hai người cứ ăn từ từ.”

Vương Lê vừa chứng kiến một màn lật mặt nhanh như chớp liền mắt chữ A mồm chữ O.

“Chị Hân Hân tối qua ở cùng ai? Ai đã bắt nạt chị ấy. chị ấy không muốn chung phòng với ai?”

Đoạn hội thoại không đầu không cuối khiến cô chỉ có thể hỏi mấy thông tin trọng điểm này.

Hạ Y Đồng nuốt miếng ba chỉ bò xong, thản nhiên nói: “Chồng cô ấy.”

Vương Lê: “…”

Chị Hân Hân kết hôn lúc nào? Chẳng phải mấy hôm trước chị ấy còn tia được một anh chàng, còn đang theo đuổi sao?

“Có thể cho em xem ảnh của chồng chị Hân Hân được không?”

Hạ Y Đồng: “Nếu em muốn tối nay ngủ được thì tốt nhất không nên xem.”

Vương Lê: “…” Xem rồi mất ngủ ư, xấu đến thế sao, chẳng nhẽ chị Hân Hân của cô lại thành bông hoa nhài cắm bãi phân trâu ư?

Nguyễn Hân vừa xuống thang máy, liền nhìn thấy dì Hoàng đang đứng ở cửa chờ mình.

Nguyễn Hân tiến về phía bà ấy hỏi: “Phó Tư Nghiễn đâu?”

Dì Hoàng đỡ lấy cái túi trong tay cô, thật thà nói: “Cậu ấy đang ở trên tầng ăn năn, vẫn chưa xuống ăn cơm.”

Còn lâu tôi mới tin.

Nguyễn Hân không đáp lời, quay đầu nhìn về phía cửa thang máy, sắc mặt trông có vẻ rất lo lắng, giả bộ làm một người vợ đang lo lắng cho sức khỏe của chồng.

Dì Hoàng thấy cô lo lắng cho Phó Tư Nghiên như vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

“Hân Hân, hay là cô lên gọi cậu ấy xuống ăn cơm, cậu ấy thường xuyên đi công tác, ăn uống thất thường, nếu cứ để đói như vậy sẽ ảnh hưởng đến dạ dày.”

Nguyễn Hân bĩu môi, nói: “Tôi không đi.”

Cô không nhìn về phía trên lầu nữa, kéo tay dì Hoàng ngồi xuống sô pha.

“Dì Hoàng, là dì chăm sóc Tư Nghiên trưởng thành, có những lời tôi cũng chỉ có thể nói với dì, nếu như nói với người khác, e là sẽ bị chê cười.”

Sắc mặt dì Hoàng trở nên trịnh trọng, nói: “Không sao, cô cứ nói.”

“Dì cũng biết đấy, Tư Nghiên thường xuyên đi công tác, một tháng chẳng về nhà được mấy lần, tháng này hiếm hoi mới ở nhà được vài hôm, anh ta…anh ta cứ…với tôi…” Nguyễn Hân cúi đầu, lo lắng nói: “Tôi đã nói bao lần là cứ vùi đầu vào công việc sẽ không tốt cho sức khỏe, nhưng anh ta lại không nghe, lại còn kéo chặt tay tôi, ai ngờ tối qua đau đến cả lưng. Dì cũng thấy sáng nay anh ta cũng không ra khỏi giường, anh ta còn chưa đến ba mươi tuổi đâu.”

Dì Hoàng vội nói: “Cơ thể của Tư Nghiên trông rất mạnh khỏe mà.”

Nguyễn Hân đỏ mặt nói: “Có khỏe mạnh đến đâu cũng không chịu được việc làm quá sức, hơn nữa cơ thể tôi cũng đau, tôi nghĩ mấy ngày này nên tách phòng ra, vừa sợ nếu bà biết sẽ lo lắng, Tư Nghiên cũng cần thể diện không muốn để tôi nói với bà.”

Vừa nói dứt câu đột nhiên cô cảm thấy trên đỉnh đầu mình có cái bóng đang đè xuống.

Cô nổi gai ốc, từ từ ngước đầu lên.

Phó Tư Nghiên mặc một bộ đồ màu đen, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, khuôn mặt lạnh lùng nhìn cô.

“Tư Nghiên, anh xuống lúc nào vậy?”

Cô giả bộ bình tĩnh, liếc nhìn sắc mặt của Phó Tư Nghiên.

Hai chân đột nhiên rời khỏi mặt đất, Phó Tư Nghiên ôm lấy eo cô nhấc bổng lên, Nguyễn Hân bị dọa một phen, “Phó Tư Nghiên, anh làm gì vậy?”

Cô nằm gọn trong vòng tay của hắn, Phó Tư Nghiên ung dung bước lên lầu, Nguyễn Hân cảm thấy không ổn, hướng về phía dì Hoàng cầu cứu. “Dì Hoàng cứu tôi.”

Dì Hoàng vội vàng tiến lên giải vây, “Tư Nghiên, vừa nãy Hân Hân không nói gì cả, chỉ là cô ấy đang lo cho sức khỏe của cậu.”

Khóe miệng Phó Tư Nghiên khẽ nhếch lên, cười nhạt tiến về phía dì Hoàng nói: “Dì Hoàng, dì đừng quản, nha đầu này dám giận dỗi tôi, hôm qua bị thương còn không để cho bôi thuốc, tôi mang cô ấy lên để xem vết thương như nào.”

Dì Hoàng lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, vội giục: “Vậy mau ôm cô ấy lên.”

Nguyễn Hân: “…”

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh: Nữ Xứng, Bình Tĩnh Một Chút
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện