Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 21


trước sau

Advertisement
Sau khi thông tin bị sửa đổi của Nguyễn Thư Nhã trên Baidu được đăng tải lên Weibo thông qua ảnh chụp màn hình thì ngay lập tức nó đã làm dấy lên các cuộc thảo luận sôi nổi giữa các cư dân mạng.

Kể từ khi ra mắt, cô nàng luôn xào tin tức bản thân mang thân phận Bạch Phú Mỹ, ban ngày cô sống dưới danh phận là người người thừa kế khối tài sản hàng trăm tỷ đồng, vào ban đêm, tư liệu bên trên cho thấy cô sinh ra trong một gia đình bình thường, khiến đây là lần bị vạch mặt thảm hại nhất trong lịch sử làng giải trí.

Tên ban đầu không phải là Nguyễn, sao có thể là con gái của Chủ tịch Đổng.

Thời gian cô ấy ra mắt không dài. Trong cùng khoảng thời gian khi những tân binh vẫn đóng vai phụ trong các web drama nhỏ thì cô ấy đã bắt đầu đóng vai nữ chính. Các nam minh tinh mà cô hợp tác đều là lưu lượng tiểu thịt tươi, tài nguyên nắm trong tay nhiều nhưng kỹ năng diễn xuất lại không tốt.

Chà, điều đó đã khiến fan của những người nổi tiếng khác không hài lòng. Chỉ là trước đó cô ta vẫn mang bộ dáng Bạch phú mỹ nên nhiều người hâm mộ vì sợ gây phiền phức cho thần tượng của mình nên đã không thực sự xé cô ấy.

Hiện tại hình tượng của cô ấy đã bị sập, các bình luận bên dưới đều là cười chê chế nhạo, ban ngày còn chuyển phát thổi phồng những tin tức được share của cô ấy, còn soạn sẵn bản thảo để giẫm đạp, tình hình trên mạng đã hoàn toàn đổi chiều.

[Mẹ, cảnh tượng xấu hổ này là gì? Cô ấy là người thừa kế của Đạt Hành, độ hot tìm kiếm dường như vẫn chưa giảm xuống. 】

[Tôi đã xem những bức ảnh do tài khoản kia tiết lộ và tôi thực sự tin cô ấy là thiên kim đại tiểu thư. Cô ấy thậm chí còn tự tay nướng bánh, nhưng không ngờ đó chỉ là một chiêu trò lăng xê. 】

[Ồ, đúng hay sai, tôi chưa từng thấy sao nữ giả dối như vậy. 】

[Trò đùa lớn nhất thế kỷ này, con gái duy nhất của Nguyễn Đổng thuộc tập đoàn Đạt Hành có một cô con gái họ Lý tên Lan Lan, Nguyễn Đổng mà biết được chuyện này chỉ có tức chết.】

[Năm nay, đã có nhiều minh tinh lăng xê về ẩm thực, văn nghệ tuổi trẻ và tài nữ, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người lăng xê hình tượng Bạch phú mỹ.]

[Cô ta thật hấp tấp, tài nguyên nắm trong tay đã vô cùng tốt, tiếp tục trau dồi diễn xuất, sau đó cứ dành được tác phẩm tiêu biểu thì càng có thể tiến lên, xào tin tức hình tượng Bạch phú mỹ quả thật xấu hổ cùng cực.]

[Đó là vì muốn dựa vào hình tượng Bạch phú mỹ để kiếm thêm người hâm mộ, nhưng cuối cùng lại bị lật thuyền】

[Thực ra, cô ấy không làm gì sai, đúng không? Cô ấy không nói rằng cô ấy là con gái của Đạt Hành, không phải chỉ những tài khoản trên mạng nói sao? 】

[Hehe, thủy quân ở lầu trên, cô ấy mua bài để lăng xê mình, còn hình ảnh nướng bánh cũng do cô ấy đăng lên, Tôi không tin là cô ấy không xem lại bài sau khi đăng.Đích thân cô ấy gửi ảnh bánh để hướng dẫn người hâm mộ. Tôi không tin rằng cô ấy sẽ lục nhiệt sưu sau khi đăng trên Weibo.]

[Một tên vì danh lợi mà lăng xê thứ tôm tép nhãi nhép 】

[Chị gái này thật khôi hài 】

[Trên thực tế, thông tin trong Bách khoa toàn thư Baidu có thể được chỉnh sửa miễn là nó có id. Thông tin đó không có thẩm quyền và nhiều người trong số đó là giả mạo. Nguyễn Thư Nhã có thể đã xúc phạm ai đó. Mọi người phải có lý trí khi đọc tin và chờ phản hồi chính thức. 】

[Lầu trên là đang tẩy trắng sao, tẩy trắng cái mẹ ngươi, đoàn đội của Nguyễn Thư Nhã chẳng lẽ chỉ để trang trí, đã lâu như vậy rồi vẫn không phát bản thảo thanh minh, cơ bản là chẳng thể thanh minh được gì? 】

Nguyễn Hân nằm trên ghế đọc bình luận, càng nhìn càng thấy cô ấy xinh đẹp, vốn dĩ cô ấy chỉ coi Nguyễn Thư Nhã như một đứa tôm tép, nếu Nguyễn Thư Nhã chịu an phận thủ thường làm một tiểu minh tinh, không gây sự với cô thì cô cũng có thể xem như cô ta không tồn tại.

Nhưng trong thời gian gần đây, Nguyễn Thư Nhã liên tục khiêu khích cô, nhảy nhót ở trước mặt cô làm cô kinh tởm, không cho cô ta một bài học thì không thể được.

Điện thoại rung và rung, Nguyễn Hân liếc nhìn ID người gọi, là số lạ, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên rồi nhấc máy lên:

“Xin chào, ai vậy?”

Giọng nói đầy tức giận của Nguyễn Thư Nhã phát ra từ điện thoại, “Nguyễn Hân, là cô làm đúng không?”

Nguyễn Hân sờ lỗ tai có chút khó chịu, cười hỏi: “Xin lỗi, cô là ai?”

“Nguyễn Hân, đừng giả vờ nữa, tôi biết việc này là do cô làm, không phải cô hận không thể phá nát cuộc đời tôi sao?”

Nguyễn Hân lắng nghe giọng điệu khó chịu của cô và đoán rằng cô có thể cố tình dụ mình nói điều gì đó cực đoan, để có thể ghi âm cuộc gọi và chỉnh sửa nó để bán trên Internet. Cô bình tĩnh nói: “Cô là Nguyễn Thư Nha. Tôi cũng đã xem tin tức của ngày hôm nay. Thông tin của cô trên Bách khoa toàn thư Baidu đã bị thay đổi. Cô không tự thực hiện thay đổi sao? Tôi nghĩ bạn đã hiểu ra điều đó, thay vì chạy theo sự phù phiếm như trước đây, cô quyết định không chìm đắm trong mộng tưởng con gái nhà giàu, rồi tự mình tìm người thay đổi. ”

Nguyễn Thư Nha hưng phấn nói: “Nguyễn Hân , xuất thân của tôi không hơn gì cô, nhưng tôi dựa vào nỗ lực của bản thân mới có được ngày hôm nay. Tại sao lại vì cô mà bị hủy hoại.”

Nguyễn Hân bình tĩnh nói: “Nguyễn Thư Nha, đừng quá phấn khích. Tôi biết bạn là một người rất sĩ diện và không muốn người khác biết rằng bạn sinh ra trong một gia đình bình thường. Tôi đã nói với bạn rằng nếu bạn nghiêm túc với việc đóng phim, sự chăm chỉ của bạn sẽ được đền đáp. Thực ra, tình huống này cũng không phải là xấu, chỉ là có thêm một cái tên nữa trong Bách khoa toàn thư Baidu mà thôi.. Cái tên Lý Lan Lan không phải là khá hay sao? Đây là do cha mẹ bạn đặt cho cô khi cô sinh ra. Cái tên con lấy là tình cảm của cha mẹ dành cho con, có lẽ cô sẽ được nhiều người biết đến hơn với cái tên này. Nếu cô không thích cái tên này, cô không sợ sẽ làm cha mẹ đau lòng sao? ”

Nguyễn Hân lại không cư xử như bình thường, điều này khiến Nguyễn Thư Nhã gần như phát điên.

“Cô không sợ tôi nói với bố cô rằng cô đã đối xử với tôi như thế này sao?”

Nguyễn Hân : “Tôi đã làm gì cô? Đối xử với cô thế nào? Cô nói gì với bố tôi? Nói rằng có người đã làm lộ ra tên trước đây của cô sao. Tôi nhớ rằng bố tôi thường gọi cô là Lý Lan Lan, nói bố tôi biết rõ cô đổi tên thành Nguyễn Thư Nhã để dùng danh phận đại tiểu thư nhà họ Nguyễn đi lừa người khác sao?”

Nguyễn Thư Nhã nói thẳng: “Mẹ tôi là phu nhân Nguyễn, tôi vốn là tiểu thư nhà họ Nguyễn.”

“Vậy cô là con gái nhà giàu, có ý định dùng mối quan hệ giữa mẹ cô và ba tôi để tẩy trắng sao? Tôi khuyên cô, tốt nhất đừng làm những chuyện vô nghĩa như vậy, nếu không danh tiếng của Đạt Hành sẽ bị ảnh hưởng bởi cô. Cái giá cô phải trả chắc chắn nhiều hơn cô nghĩ. Danh phận của tôi dùng rất tốt đúng không? Cô không làm gì cả và ai đó sẽ đưa tài nguyên vào tay cô, vì vậy nếu cô xúc phạm tôi, sẽ thế nào nếu những tài nguyên của cô được đẩy qua người khác? ”

Vẻ mặt của Nguyễn Thư Nha thay đổi, người đại diện của cô ấy từ bên ngoài đẩy cửa tiến vào và lo lắng nói: “Thư Nhã, đã tra xét rồi nhưng không thể tìm thấy gì cả. Dữ liệu của cô không thể thay đổi được. Tìm kiếm trên weibo vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, cô có xúc phạm ai đó không? Biện pháp cô nói tới là gì? ”

Nguyễn Hân cười nhạo: “ Muốn dụ tôi nói chuyện sau đó chỉnh lại sao, tôi cũng ghi lại.”

Nguyễn Thư Nha nghiến răng nói: “Được rồi, là cô lợi hại.”

Nguyễn Hân phớt lờ cô ấy và cúp máy.

Nhiệt sưu của Nguyễn Thư Nha vẫn ở vị trí đầu tiên. Nếu vị nhiệt sưu thực tế ở hiện tại của Nguyễn Thư Nha không mua được thì cô ta sẽ không ở vị trí thứ nhất lâu. Vòng giải trí là một vòng lãng quên, hôm qua có thể đã được khen ngợi thì hôm nay cũng có thể bị vây quanh bởi một đám bụi bẩn.

Tương tự, nếu hôm nay bạn bị giẫm lên bởi những vết bẩn, bạn có thể dựa vào cách nào đó để làm sạch chúng vào ngày mai.

Để tạo ấn tượng sâu sắc hơn cho cư dân mạng về tên của Lý Lan Lan, Nguyễn Hân đã quyết định để bài
Advertisement
đăng tìm kiếm nóng này trong ba ngày, để mọi người mua bài đăng thứ hai trên Weibo quảng cáo Nguyễn Thư Nha vào ban ngày là người thừa kế của Đạt Hành.

Ăn dưa cùng nhau để giúp tăng trí nhớ.

Nguyễn Hân cười nhẹ.

Phó Tư Nghiên từ bên ngoài bưng một đĩa hoa quả vào, nhìn thấy nàng cong mắt sáng ngời, liền hỏi: “ Vui lắm sao?”

Nguyễn Hân giọng điệu gấp gáp, “Đúng vậy, mua sắm khiến người ta vui vẻ. Mua hot search cũng được coi là một dạng mua sắm.”

Phó Tư Nghiên đặt đĩa hoa quả bên cạnh, Nguyễn Hân vừa ăn vừa lướt Weibo. Có hàng chục nghìn bình luận trên Weibo về chiếc bánh mà Nguyễn Thư Nhã đăng trong ngày. Nguyễn Hân chỉ muốn click vào để đọc bình luận rồi thấy rằng bài đăng đó đã bị xóa.

Phó Tư Nghiên ở trong phòng ngủ vài phút, nhưng Nguyễn Hân bận lướt Weibo mà không nói chuyện với anh.

“Muộn rồi, đi tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi, đừng chơi muộn quá.”

Nguyễn Hân nhét một miếng hoa quả vào miệng, không ngẩng đầu lên, cô ậm ừ cho có lệ.

Phó Tư Nghiên nhìn cô chằm chằm một lúc, mở cửa và đi vào phòng làm việc.

Thấy anh đã đi ra, Nguyễn Hân định gửi tin nhắn WeChat cho Hạ Y Đồng, thì đã thấy Hạ Y Đồng gọi video tới.

Nguyễn Hân nhấp vào để trả lời, và nụ cười trắng trợn của Hạ Y Đồng xuất hiện trên màn hình, “Cậu đã sửa thông tin về Lý Lan Lan trên Baidu?”

“Đúng.”

Hạ Y Đồng giơ ngón tay cái lên, “Thật là một cách thức tuyệt vời. Nó thực sự có hiệu quả. Thủ đoạn này thực sự nham hiểm. Hầu hết mọi người đều không thể nghĩ ra. Chắc hẳn sắc mặt bây giờ của tiểu bạch liên đã tái xanh rồi. Cậu đúng là một thiên tài.”

Nguyễn Hân mỉm cười, “Để đối phó với những con người ham hư danh như Nguyễn Thư Nha thì chỉ cần ra tay từ những thứ cô ta quan tâm nhất.”

Hạ Diệu Đồng nhìn thấy nụ cười như một con thỏ trắng thuần khiết của cô, không khỏi rùng mình, “Hân Nhi, bây giờ tôi mới biết cái gì là giết người không thấy máu, vốn dĩ tôi đã chuẩn bị tư tưởng diệt địch tám trăm tự tổn hại một nghìn với cô ta, nhưng so với chiêu này của cô thì tôi đúng là một kẻ ngu ngốc. Cô thực sự không nghĩ đến việc tiết lộ danh tính của mình và vào công ty với tư cách là người thừa kế của Đạt Hành sao? Tôi nghĩ cô có thể tiến vào ban giám đốc bằng sự thông minh của mình. Tôi nghĩ nơi đó mới chính là chiến trường của cô. Trở thành một biên tập tại một tạp chí chỉ tựa như đang chơi một trò chơi cấp thấp vậy.

Hạ Y Đồng bắt đầu thúc đẩy để Nguyễn Hân tranh giành tài sản của gia đình và giành lấy quyền lực trong công ty, thấy Nguyễn Hân dường như không có hứng thú với việc nắm quyền, cô đang muốn tắt video thì đột nhiên nhớ tới hình ảnh lúc trước Phó Tư Nghiên bước vào và ôm Nguyễn Hân từ phía sau. Tư thế này mang theo một loại mập mờ nhất định, ánh mắt anh tràn ngập sự sủng nịch. Mặc dù đã tắt video kịp thời nhưng Hạ Y Đồng đã kịp thời thấy được những hình ảnh đó của cô, suy diễn ra những khung cảnh khiến cẩu độc thân không thể nào tiêu được.

Nghĩ đến điều này, hai mắt của Hạ Y Đồng sáng lên với vẻ buôn chuyện.

“Hân Hân, nói thật cho tôi biết, cậu và Phó Tư Nghiên có phải là mới?”

“Là gì?”

“Làm xong.”

Làm … làm điều đó?

“Không có, đừng nói nhảm.”

Hạ Y Đồng lộ vẻ khó tin, “ Lúc trước cậu nói cậu và Phó Tư Nghiên không quen nhau, nhưng sau đó không phải cũng ôm lấy nhau cùng một chỗ sao.”

“ Chúng ta ôm cái gì….”

Cuộc trò chuyện được nửa đường, trong đầu Nguyễn Hân chợt lóe lên cảnh Phó Tư Nghiên đè cô lên giường và bắt nạt, và mặt cô đỏ bừng.

“Suy nghĩ lung tung.”

Nguyễn Hân dở khóc dở cười: “ Cậu rất nhàn rỗi đúng không?”

“Tôi chỉ tò mò không biết cậu và Phó Tư Nghiên quen biết với nhau như thế nào. Giữa đêm, khi một nam một nữ ở cùng một phòng, có người đàn ông nào chịu nổi không biến thành sói không?”

“…”

Nguyễn Hân nói: “Tôi đã nói rằng không có chuyện gì xảy ra giữa tôi và anh ấy nhưng cậu lại không tin. Vậy thì cậu muốn nghe tôi nói gì đây. Nói tôi đã làm điều đó với Phó Tư Nghiên. Chúng tôi đã làm điều đó bảy lần một đêm, triền miên mỗi đêm.”

Vừa nói xong, Nguyễn Hân liếc thấy một bóng người bên cửa, da đầu tê dại, đầu chậm rãi ngẩng lên.

Phó Tư Nghiên không biết đã đến từ lúc nào, đứng cạnh cửa không nói một lời.

Anh vừa mới tắm xong, trên người bọc một chiếc áo choàng tắm lộ ra xương quai xanh gợi cảm, thân hình anh tuấn thẳng tắp, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô ý cười.

Rõ ràng là anh ấy đã nghe thấy những gì mình nói vừa rồi.

Chắc chắn, anh ta đã nghe lời.

Bình thường nói chuyện thì không có vấn đề gì xảy ra, giờ chỉ vì một chuyện nhảm nhí mà gây nên chuyện.

Cô cảm thấy hiện tại thật xấu hổ, giống như Nguyễn Thư Nha vậy. Ban ngày còn mang bộ dáng Bạch phú mỹ buổi tối đã bị vạch trần thân phận là Lý Lan Lan.

Giọng nói hơi đau khổ của Hạ Y Đồng phát ra từ ống nghe điện thoại đặc biệt lớn trong phòng ngủ im lặng.

“Hân Nhi, nhìn không ra, thân thể nhỏ bé của cậu một đêm có thể chịu được bảy lần.”

“…”

Nguyễn Hân vội vàng cúi đầu, cúp video.

Trong phòng ngủ im lặng, và không khí như đông cứng lại.

Một lúc sau, Nguyễn Hân nghe thấy tiếng bước chân.

Phó Tư Nghiên chậm chầm bước về phía cô, hầu kết gợi cảm của anh cuộn lên xuống, khóe môi khẽ nhếch.

“Em vừa rồi đang nói cái gì?”

Nguyễn Hân ngẩn người không nói tiếng nào, xấu hổ không dám nhìn anh ta, muốn tìm một cái lỗ chui vào.

“Chúng ta đã làm rồi?”

Cô ấy không nói điều đó, nhưng Phó Tư Nghiên thay cô nói.

Một bóng đen đè xuống đỉnh đầu cô, cô mím môi lo lắng.

Phó Tư Nghiên dựa vào tay vịn ghế sô pha, mỉm cười nhìn cô, “Bảy lần một đêm?”

Anh hơi cúi người về phía trước, thân hình trần như nhộng ẩn hiện dưới lớp áo choàng, bắp chân lộ ra trên không chạm vào chân cô như không có chuyện gì, Nguyễn Hân nhấc chân đặt lên sô pha, xoay người lại, cả người giống như con tằm vậy. Cả thân mình bị cuộn mình ghế sô pha, không dám nhìn anh.

Nếu trời cho cô ấy một cơ hội khác.

Cô sẽ không ở nhà nói chuyện phiếm với Hạ Y Đồng, cho dù có nói thì cũng đóng chặt cửa

Trong trường hợp này, cô đã chọn cách bịt tai trộm chuông (tự lừa mình dối người.)

Chỉ cần cô nhắm mắt lại, cho dù Phó Tư Nghiên có nói gì, cô cũng sẽ giả vờ như không nghe thấy, cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ.

Anh chặn cô lại, ánh sáng chiếu vào cô có chút mờ ảo, trên tai ửng đỏ của cô đeo một chiếc bông tai ngọc trai nhỏ nhắn tinh xảo, cũng trắng như ngọc, hơi thở của anh của chạm tới cổ cô càng thêm nóng bỏng. Ngửi được mùi thơm quyến rũ trên chiếc cổ ấy, anh đột nhiên mở miệng ngậm lấy tai cô mà không hề báo trước.

Nguyễn Hân đột nhiên hét lên một cách kinh ngạc, đột ngột mở mắt để ngồi dậy, Phó Tư Nghiên bắt lấy cô bằng một tai, mút lấy da thịt mềm mại trên tai của cô, thanh âm trầm thấp mê người vang lên từ cổ họng anh cùng với một nhịp thở nặng nề., “Triền miên mỗi đêm.”

Tác giả có chuyện muốn nói:

Nguyễn Hân : Chỉ cần tôi nhắm mắt lại và giả vờ như không biết, vậy thì sẽ không thấy xấu hổ.

Phó Tư Nghiên: Vậy em có thể giả vờ như không biết nếu anh hôn em vài cái không?

Truyện convert hay : Tới Cửa Con Rể Diệp Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện