Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 16


trước sau

Advertisement
Phó Tư Nghiên dựa vào giường, môi mỏng mím chặt, ánh mắt thâm sâu nhìn cô, vừa nóng bỏng lại hung tợn, vẻ mặt u ám, như sắp lột xác cô, như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy, nghiến rang, nói từng chữ: “Nguyễn Hân, em cố tình? ”

Nguyễn Hân nhận ra có gì đó không ổn, liền xoay người bỏ chạy, mới vừa bước được một bước, cánh tay Phó Tư Nghiên từ phía sau ôm lấy eo cô, trực tiếp kéo xuống giường, lật người, cả người đè ở trên người cô.

Nguyễn Hân giật mình, che mặt, căn bản là không dám nhìn anh.

“không phải em cố ý, để em đi xuống.”

Phó Tư Nghiên nắm lấy cổ tay cô, gỡ tay cô từu trên mặt ra, đưa mặt cô lại gần, giọng nói trầm thấp khàn khàn, “Nửa đêm em không ngủ, chạy vào giường tôi, cũng không cho tôi ngủ, là muốn làm chút gì đó sao?”

Làm … làm chút gì đó?

Người thành niên rồi, không cần phải nói quá rõ ràng cũng biết người kia đang ám thị điều gì.

Đầu óc của Nguyễn Hân trống rỗng, như thể cô mất khả năng suy nghĩ, cô vùng vẫy, lại vô tình chạm vào làn da trần của anh.

Bên tai vang lên tiếng thở dốc nặng nề, trái tim Nguyễn Hân run lên, một giọt mồ hôi từ quai hàm sắc bén rơi xuống ngực cô, mơ hồ nhận ra được sự thay đổi của cơ thể anh, cô sợ hãi đến mức không dám động đậy.

“Phó Tư Nghiên, anh đừng như thế này, chúng ta đã nói trước, không can thiệp vào chuyện của nhau, nếu anh bắt nạt em, em sẽ …” Cô dừng lại, trong tiềm thức cảm thấy từ ly hôn không thể nào dễ dàng nói ra khỏi miệng.

Cho dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng ban đầu kết hôn cũng là anh tình tôi nguyện, muốn ly hôn thì hai người cũng phải ngồi xuống thương lượng trong hoà bình, chứ không phải là quan cờ để cô lợi dụng trong trường hợp này.

Ánh đèn trên trần nhà sáng như ban ngày, Nguyễn Hân nhìn thấy khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lung của anh, giờ xen lẫn sự nhẫn nhịn, tâm trạng không thể giải thích được dâng lên trong lồng ngực, cô mấp máy môi, nuốt lại những gì sắp nói vào trong cổ họng của mình.

Ánh mắt của Phó Tư Nghiên dán chặt trên người cô, nửa khuôn mặt của cô vùi trên gối, chỉ lộ ra non nửa khuôn mặt, cằm nhọn Vline, da trắng nõn lộ màu đỏ, dái tai tròn xoe cũng ửng đỏ, chiếc cổ thanh tú phủ đầy tóc tơ dưới gáy, vai cô khẽ run lên, giống như một món đồ sứ mỏng manh, khi chạm mạnh một chút sẽ vỡ tan tành.

Trong phòng yên tĩnh, hai tiếng thở hòa lẫn vào nhau, cả hai người đều đang ngấm ngầm chịu đựng, không ai lên tiếng.

Sau một lúc im lặng, Phó Tư Nghiên buông tay cô ra, kéo chăn đắp qua eo của mình.

Nguyễn Hân vội vàng từ trên giường chạy ra ngoài, một giọng nói trầm thấp truyền đến sau lưng.

“Lần sau còn làm loạn nữa không?”

Không giống như một câu hỏi, mà going như trưởng bối đang giáo huấn hậu bối vậy.

Bầu không khí ái muội trong phòng lập tức bị lời nói lạnh lùng của anh làm cho tan biến, Nguyễn Hân không khống chế được mà quay đầu nhìn lại.

Phó Tư Nghiên thẳng lưng ngồi trên giường, chăn vắt ngang hông che đi những bộ phận trọng yếu, cởi trần phần thân trên, vẻ mặt lạnh lùng, giống như vị Thánh bất khả xâm phạm.

Rõ ràng là sự mập mờ của hai người, hoặc là anh động thủ kéo cô lên giường, bây giờ sắc mặt anh lậy như lật sách, như thể vừa rồi anh cùng cô làm loạn vậy, trở thành mộ mình cô xấu hổ.

Nguyễn Hân đỏ bừng mặt, cúi đầu trước anh chín mươi độ, thành thật xin lỗi, “Em xin lỗi, lần sau em sẽ không như vậy nữa.”

Nói xong mặt đầy sự xấu hổ, cô kéo cửa chạy ra ngoài.

Mọi thứ yên lặng trở lại, Nguyễn Hân nằm trên giường, tâm tình rất lâu vẫn không thể bình phục, nhắm mắt lại, trong đầu toàn là khuôn mặt tuấn tú xen lẫn hành động tình cảm của Phó Tư Nghiên, thân hình vạm vỡ, mồ hôi dày đặc giữa eo và bụng.

Trằn trọc mãi không ngủ được, bật điện thoại lên, ánh đèn sáng trưng hắt lên trên mặt, có chút chói mắt, đã ba giờ rưỡi rồi, ngày mai đi làm về nhất định không thể có tinh thần được.

Vứt điện thoại sang một bên, buộc bản thân ngừng suy nghĩ linh tinh.

Thiếp dần thiếp dần, cũng không biết mình ngủ từ lúc nào, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng, trống bụng kêu lên, xem thời gian, đã là một giờ rưỡi chiều rồi.

Điện thoại nhận được vài tin nhắn, đều là của Hạ Y Đồng gửi đến, cô ấy bấm mở trả lời một câu.

Nghỉ không có phép, nhưng đáng kinh ngạc, một người rất chú trọng quan niệm thời gian như Hứa Lam cũng không tức giận gọi điện tới.

Dù sao ta đã đến muộn như vậy, có thêm rận nữa cũng không sợ ngứa, cũng không vội đi làm.

Cô nhấc chăn ra khỏi giường, vào hà vệ sinh đánh rang rửa mặt, chuẩn bị xuống lầu tìm đồ ăn, bước đến cửa phòng ngủ phát hiện trên đó có dán một tờ nhớ giấy màu xanh lam.

“Sử dụng điện thoại của em để giúp em xin nghỉ một ngày rồi.”

Hóa ra Phó Tư Nghiên đã giúp mình xin nghỉ phép, chẳng trách Hứa Lam không gọi tới tinh sổ với mình.

Cô thuận tay gỡ giấy nhớ xuống, bước xuống nhà, có lẽ Hạ Y Đồng đã thấy tin nhắn cô trả lời, nên gọi tới cho cô ấy.

“Tiến độ ngày hôm qua như thế nào?”

Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, Nguyễn Hân chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, vốn dĩ vẫn còn một chút hy vọng, sau chuyện xảy ra ngày đêm qua, Phó Tư Nghiên nhất định sẽ càng không muốn quan tâm đến mình, nói không chừng của thư phòng cũng khoá trái luôn.

Cô thở dài, “Chắc là triệt để hết kịch rồi.”

Hạ Y Đồng khó hiểu nói: “Không hẳn đâu nha, cậu ngủ đến giờ này mới tỉnh, giọng nói cũng yếu ớt, xem ra trận chiến đêm qua rất ác liệt nha, chồng cậu chắc sẽ không phải kiểu kéo quần lên là không nhận người nữa chứ.”

“…”

“Hạ Y Đồng, cậu có thể thu cái màu vàng trong đầu cậu lại được không? Mỗi ngày trong đầu cậu đều nghĩ cái gì vậy.”

(Màu vàng: chỉ những thứ giới hạn độ tuổi)

Hạ Y Đồng thở dài, “Không phải tớ đang quan tâm đến đời sống tình cảm của cậu sao? Cậu nói nếu như vợ chồng của cậu với anh ta hòa thuận, đến mức anh ta làm chút chuyện cũng khó như vậy sao?”

Nguyễn Hân mỉm cười, “Vậy cũng không đến mức vì chuyện này mà bán thân đâu. Đợi tối nay Phó Tư Nghiên về tớ nói lại với anh ấy lần nữa.”

Vào đến bếp, nhìn thấy hai hộp cơm giữ nhiệt được đặt trên bàn nấu ăn, bên cạnh còn dán một tờ giấy nhớ.

“Bữa sáng của ai đó.”

Nguyễn Hân xì một tiếng vui vẻ, cười ra tiếng.

Hạ Y Đồng đầu kia điện thoại bị tiếng cười đột ngột của cô làm cho bối rối.

“Hân Nhi, cậu có chuyện gì vậy? cười cái gì
Advertisement
đó?”

Nguyễn Hân đặt điện thoại lên bàn nấu ăn, bật loa ngoài, mở nắp hộp cơm giữ nhiệt, “Không có gì, ai đó để bữa sáng lại cho tớ.”

“…”

“Sao tôi lại thoang thoảng mùi vị của cẩu lương nhỉ, ai đó là ai, không phải là chồng cậu chứ?”

Nguyễn Hân: “Đoán xem.”

Hạ Y Đồng: “Ôi trời ơi, Nguyễn Hân, cậu còn là người sao? Thế mà cậu lại rắc cẩu lương cho một con cẩu độc thân như tớ.”

Nguyễn Hân cười lạnh một tiếng, “Không phải cậu thích ship CP sao? Cho cậu ship chết đi.”

“…”

Nguyễn Hân: “Đừng nói nữa, tớ phải ăn cơm đã.”

Không đợi Hạ Y Đồng trả lời, Nguyễn Hân đã trực tiếp cúp máy.

Ngay lập tức WeChat nhận được gói biểu tượng cảm xúc tức điên lên từ Hạ Y Đồng, Nguyễn Hân cũng không để ý cô ấy, mở app chụp ảnh, chụp một tấm ảnh hộp cơm giữ nhiệt, cảm thấy như vậy không đẹp lắm,liền đổ cháo vào bát, trứng chiên và mì ống bày ra đĩa, chụp lại một, thêm filter, rồi đăng lên vòng bạn bè.

“Bữa sáng của ai đó làm.”

Đăng vòng bạn bè xong liền vứt điện thoại sang một bên và bắt đầu ăn.

Vốn dĩ cứ nghĩ trải qua chuyện tối hôm qua Phó Tư Nghiên sẽ không cho mình vẻ mặt tốt đẹp gì, dù sao thì những hành động đêm qua của cô thực sự khiến người ta rất ngột ngạt, không ngờ Phó Tư Nghiên tuy tính cáchhơi nghiêm túc và cứng nhắc, nhưng anh cũng rất rộng lượng, còn nấu cơm cho cô.

Một bát cháo đi xuống bụng, bụng cô ấm lại, cô lại nhen nhóm hy vọng vào việc có thể nhờ Phó Tư Nghiên giúp đỡ.

Sau khi ăn xong, Nguyễn Hân ngồi xếp bằng trên ghế sofa trong phòng khách gửi tin nhắn cho Phó Tư Nghiên.

[Cảm ơn vì bữa sáng của anh nha, em ăn hết rồi. 】

Nhìn chằm chằm vào màn hình khoảng năm phút, Phó Tư Nghiên gửi lại tin nhắn.

[Đã hai giờ chiều rồi, bây giờ em mới dậy sao? 】

“…”

Vừa mở miệng là đã mang cảm giác cảu trưởng bối, Nguyễn Hân bũi môi, gõ chữ vào ô nhập nội dung giải thích.

“Tối hôm qua mất ngủ.” Sau khi chỉnh sửa xong, cảm thấy câu này kết hợp với những gì đã xảy ra vào tối hôm qua có chút không thích hợp, lại xoá hết đi, sau khi suy nghĩ rất nhiều lời, cuối cùng tin nhắn gửi đi có nội dung là.

[Đúng vậy, hôm qua em chơi điện thoại đến khá muộn. 】

Phó Tư Nghiên: [Sau này trước khi đi ngủ bớt nghịch điện thoại lại, thức khuya không tốt cho sức khỏe. 】

Anh thực sự không biết tại sao đêm qua cô lại thức khuya sao?

Nguyễn Hân: [Vâng, được, nghe anh. 】

Phó Tư Nghiên: “…”

Sau khi nói chuyện với Phó Tư Nghiên vài câu, cô thoát ra khỏi trang trò chuyện, đột nhiên phát hiện bài cô vừa đăng trên vòng bạn bè đã có 99 bình luận phía dưới rồi.

Hơi ngẩn người.

Số lượng bạn bè trên WeChat của cô không nhiều, cũng chưa bao giờ có tình trạng bài đăng chưa đầy một tiếng ở đây đã nhận được nhiều bình luận như vậy.

Ấn vào lướt qua một chút.

Có vài bình luận là của những người vì làm việc mà quen biết, còn chưa biết chuyện cô đã kết hôn, hỏi cô ai đó là ai, có phải bạn trai không, bảo cô đăng một tấm ảnh của người ấy lên, đều coi như rất bình thường, sở dĩ có nhiều bình luận như vậy là vì mấy người anh em tốt của Phó Tư Nghiên trong khu vực bình luận nói chuyện đến huyên náo.

Tần Cảnh Diệu: [Nghe nói ai đó nấu cơm rồi, nên tôi đặc biệt đến đây xem thử. 】

Thẩm Hạo Bác: [Như trên 】

Vạn Kỳ: [Ông chủ của tôi thật giỏi, thế mà lại còn có thể nấu ăn, nhìn thì thực sự màu sắc mùi vị đều có. 】

Tần Cảnh Diệu @Vạn Kỳ: [xin cậu dùng từ “ai đó” để hình dung, đừng phá hoại chuyện tình thú của một nhà hai người bọn họ. 】

Vạn Kỳ: [Ai đó thật giỏi, thế mà lại còn có thể nấu ăn, nhìn thì thực sự màu sắc mùi vị đều có. 】

Nguyễn Hân cẩn thận tìm kiếm cuộc họp trong khu vực bình luận, không thấy bình luận của Hàn Nhậm Bân, nên có hơi thất vọng.

Không biết có phải là do vận khí của cô cô không tốt hay không, những người anh em khác của Phó Tư Nghiên dường như đều nói chuyện với Phó Tư Nghiên rất tốt, chỉ có duy nhất Hàn Nhậm Bân, ngữ khí nói chuyện giống hệt Phó Tư Nghiên.

Thực là muốn khiến người ta to đầu.

Điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn, là Hứa Lam gửi tới, kỳ quái nói: [“Ngủ dậy rồi?” 】

Nguyễn Hân ngây người ra một lúc

Ngủ dậy rồi?

Là có ý gì chứ?

Sau đó cô nghĩ đến việc Phó Tư Nghiên nói rằng anh đã dùng điện thoại di động để xin nghỉ phép.

Khẽ nhìn lên, cô nhìn thấy tin nhắn được gửi từ điện thoại di động của mình lúc tám giờ sáng nay.

【Xin chào. 】

Hứa Lam: [? 】

[Tôi không phải là Nguyễn Hân, tôi là người yêu của cô ấy, em ấy vẫn chưa ngủ dậy, muốn xin nghỉ phép một ngày. 】

Hứa Lam: [Được. 】

Sau khi đọc xong quá trình xin nghỉ phép này, Nguyễn Hân cảm thấy cả người cô đều không ổn.

Phó Tư Nghiên đang báo thù cô.

Có ai xin nghỉ phép mà trực tiếp nói với lãnh đạo là mình chưa ngủ dậy không, lại còn dùng giọng điệu như ra lệnh cho người khác vậy.

Phó Tư Nghiên có phải là ác quỷ sao?

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Cửu Tiểu Thư: Đế Tôn, Đừng Chạy!
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện