Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 13


trước sau

Advertisement
Nguyễn Hân lặng lẽ nhìn Phó Tư Nghiên dùng dĩa ăn bít tết, miếng bánh mì nướng trong miệng càng khó nuốt hơn.

Thế mà ăn uống thơm ngon như vậy trước mặt cô.

Quá đáng, quá đáng lắm luôn.

Ngày hôm này thực sự là không thể qua.

Sau khi ăn xong, Phó Tư Nghiên lên lầu, thay vest rồi đi làm, thời điểm anh vừa bước chân ra khỏi cửa, Nguyễn Hân dùng lực bóp chặt lát bánh mì nướng trong tay rồi ném vào thùng rác.

Buổi sáng Nguyễn Hân xin nghỉ phép, không đi làm, cô gọi người thay khóa đến để đổi khoá phòng ngủ, là khóa mật mã, không có chìa dự phòng, còn có thể thay đổi mật khẩu bất cứ lúc nào.

thay khóa xong, cô gửi một tin nhắn cho Hạ Y Đồng .

【 Bây giờ cậu có rảnh không? 】

Hạ Y Đồng : [Có gì đó trực tiếp nói đi. 】

Nguyễn Hân: [tớ muốn sang chỗ cậu ở vài ngày 】

Hạ Y Đồng : [Đại tiểu thư à, không phải là cậu muốn bỏ nhà ra đi vì cãi nhau với chồng chứ? 】

Nguyễn Hân: [Nói tóm lại bây giờ tớ không muốn sống với anh ta dưới một mái nhà một giây phút nào nữa. 】

Hạ Y Đồng : [Nhưng không phải cậu bảo là bảo mẫu là do nhà chính cử sang sao? Nếu cậu sang ở cùng với tớ, không phải là người nhà họ Phó sẽ biết hôn nhân của hai người là giả sao? 】

Nguyễn Hân: [Cháu trai của dì Hoàng bị ốm, dì xin nghỉ thêm vài ngày nữa, hơn nữa tôi đã hỏi Vạn Kỳ, Phó Tư Nghiên gần đây đã ở Nam Thành, anh ta cũng không đi công tác. 】

Hạ Y Đồng : [Điều này không phải rất tốt sao? Hai người có thể bồi dưỡng tình cảm nha. 】

Nguyễn Hân: [Tớ với anh ta không có tình cảm để bồi dưỡng, tớ đã thu dọn đồ đạc của mình rồi, đợi tí nữa sẽ để tài xế đưa sang nhà cậu, tan làm tớ sẽ về thẳng đó luôn 】

Hạ Y Đồng : [Cậu đừng bốc đồng như thế. 】

Nguyễn Hân: [Tớ đã suy nghĩ rất kỹ rồi. 】

Hạ Y Đồng : [Vậy chyện nhờ Hàn Nhậm Bân chụp tạp chí thì sao, cậu không muốn anh ta giúp nữa sao? 】

Nguyễn Hân: [Anh ta vừa nghe nói tôi muốn nhờ anh ta giúp đỡ, thì sắc mặt anh ta đã thay đổi rồi. Tôi thấy không cần phải lãng phí thời gian lên người anh ta nữa. 】

Chuông cửa vang lên, Nguyễn Hân ra mở cửa.

“Phu nhân.”

Người lái xe đứng ở cửa lên tiếng chào.

Nguyễn Hân ừ một tiếng, đẩy va li qua nói: “Anh giúp tôi mang cái này đến nhà của Hạ Y Đồng.”

Lần trước tài xế đã từng đưa Hạ Y Đồng về nhà, nên biết địa chỉ nhà của Hạ Y Đồng .

Nguyễn Hân không nói với anh rằng cô muốn chuyển đến nhà Hạ Y Đồng , khi tài xế nhận lấy vali trong mắt anh ta hiện lên một tia nghi ngờ.

Người tài xế khiêng vali xuống gara dưới tầng hầm, cho vali vào cốp xe, sau đó gọi cho Phó Tư Nghiên một cuộc điện thoại.

Phó Tư Nghiên đang ngồi trong văn phòng, Vạn Kỳ đứng bên cạnh, nghe thấy điện thoại di động của anh ấy đổ chuông, nhìn trên màn hình hiển thị người gọi là tài xế ở nhà, anh ta biết rằng cuộc gọi này, phải trả lời.

Anh lặng lẽ lui ra cửa, chờ đợi.

Phó Tư Nghiên bấm máy trả lời.

“Phó tổng, phu nhân vừa đưa cho tôi một chiếc vali, bảo tôi đưa đến nhà cô Hạ.”

Phó Tư Nghiên nhéo lông mày, “Nặng Không?”

“Khoảng mười cân.”

Phó Tư Nghiên dừng một chút, “Tôi biết rồi, gửi đi cho cô ấy.”

Khi Vạn Kỳ bước vào một lần nữa, sắc mặt của Phó Tư Nghiên căng thẳng, khuôn mặt của anh ấy trầm như băng vào tháng mười hai âm lịch.

Buổi chiều khi Nguyễn Hân đến công ty, thì bị Hứa Lam được gọi đến văn phòng, hỏi cô ấy nghĩ gì về số báo đặc biệt đợt cuối năm.

“Em cho chị điểm mấu chốt, em muốn mời ai chụp tạp chí lần này, em nắm chắc được bao nhiêu phần?”

Nghe lời cô ấy nói như vậy Nguyễn Hân biết có chuyện gì đó đã xảy ra.

“việc chọn người em vẫn còn đang cố gắng, về việc nắm chắc bao nhiêu phần em cũng không thể nói chính xác được.”

Hứa Lam gõ ngón tay lên bàn hai cái, thẳng thắn nói: “Việc này em không cần làm nữa, sắp xếp các công việc khác trong tay đi đã.”

Thực ran gay khi bước vào công ty Nguyễn Hân đã có linh cảm mờ nhạt, nhưng sau khi nghe cô ấy nói ra, tâm trạng của cô chùng xuống một chút, “người được chọn đã quyết định chưa?”

Hứa Lam rất xem trọng Nguyễn Hân, thông minh, xinh đẹp, còn kiên trì, cô ấy rất muốn bồi dưỡng Nguyễn Hân, cũng không vòng vo với cô.

“Buổi sáng Lý tổng có gọi điện thoại cho chị, số đặc biệt cuối năm lần này sẽ dùng ảnh Nguyễn Thư Nhã, đã quyết định rồi, không thay đổi nữa.”

Nguyễn Hân bĩu môi, cười lạnh một tiếng, “Tiểu minh tinh đến tuyến hai còn chưa được tính, đến tư cách để lên tạp chí Lệ Vi còn không có, số đặc biệt cuối năm, số đầu tiên của năm mới, thế mà lại quyết định nội bộ là cô ta. Đây không phải là tự mình đạp nát danh tiếng của mình sao? Sau này định vị của tạp chí sẽ đặt ở đâu đây? ”

Đương nhiên, tất cả những gì cô nói Hứa Lam đều đã cân nhắc, cũng từng nói qua với Lý tổng, nhưng kết quả cuối cùng không phải thứ mà cô ấy có thể quyết định, cô ấy cũng rất bất lực, “Không có cách nào, tuy rằng Lệ Vi đang phát triển rất tốt, nhưng cuối cùng nhìn lại cũng chỉ là công ty con dưới trướng của Đạt Hành, có một số việc, không chỉ tôi, mà cả Lý tổng đều phải làm theo tổng bộ bên trên của trụ sở. ”

Lại là hai chữ cấp trên.

Cụ thể là cấp trên nào thì không ai biết.

Đừng nói về việc phá vỡ, cũng đừng chọn phá vỡ, do người khác đoán, rút kinh nghiệm từ đó, thủ thuật này, Nguyễn Thư Nhã đã thử không lần nào sai.

Nếu nói Nguyễn Đức Nghiệp chống lưng cho Nguyễn Thư Nhã cô cũng tin, thế nhưng vệc bê người đến trước mặt mình thì Nguyễn Đức Nghiệp vẫn không thể làm ra được

Cái gọi là cấp trên này, phỏng chừng chính Lý Tổng cũng đã ngầm đoán được thân phận của Nguyễn Thư Nhã, vì để lấy lòng cô ta, nên anh ta cố ý nói ra gây áp lực với Hứa Lam.

Nguyễn Hân im lặng một lúc, hỏi, “Chuyện này không còn cơ hội để thay đổi nữa sao? Nếu em mời được Hàn Nhậm Bân đến thì sao?”

Hứa Lam khi nghe đến tên Hàn Nhậm Bân, thần sắc thoáng thay đổi, Hàn Nhậm Bân thân thiên vương cự tinh trong làng giải trí, ngũ quan anh tuấn, khí chất tao nhã, trên người có rách rướicũng đều có thể trở nên thời thượng, là đối tượng hàng đầu của sựu cạnh tranh của các tạp trí thời thượng.

Nhưng so với những ngôi sao khác trong làng giải trí, xem việc lên các tạp chí hàng đầu như một thành tích thực sự, thì Hàn Nhậm Bân bước chân vào làng giải trí là công tử nhà giàu trải nghiệm cuộc sống, chỉ làm những gì mình thích, hiếm khi nhận quay chụp quảng cáo hay tạp chí.

Hứa Lam hàng năm đều gửi lời mời đến đoàn đội phụ trách kinh tế của Hàn Nhậm Bân, nhưng chưa từng có ngoại lệ đều bị từ chối, nếu được mời được anh ta đến chụp cho số đặc biệt cuối năm, tuyệt đối có thể lên top1 hot search, càng củng cố thêm địa vị của Lệ Vi trong giới.

“Nếu như em thực sự có thể mời Hàn Nhậm Bân đến, tôi sẽ nói chuyện với Lý tổng, nhưng chị nghĩ em cũng đã nghe tin đồn về thân phận của Nguyễn Thư Nhã, không cần biết đây có phải sự thật hay không, thì nước sau lưng cô ta cũng rất sâu. Cô ta muốn mượn tạp chí Lệ Vi để cho cô ta một bước đệm. Chị khuyên em không nên đối đầu trực tiếp với cô ta, gây rắc rối rồi, thì tiền đồ của em ở đời này coi như, chỉ vì giành nhau số đặc biệt cuối năm, không đáng”

Đến cả Hứa Lam đã có chỗ đứng trong giới thời trang khi nhắc đến Nguyễn Thư Nhã cũng vẫn có chút kiêng dè, xem ra cái mác thiên kim nhà hào môn của Nguyễn Thư Nhã thiết lập rất thanh công, không biết có bao nhiêu người trong làng giải trí coi trọng “thân phận” này mà chủ động dâng tài nguyên đến tận taycho cô ta.

Nguyễn Hân thở dài và nói, “Cảm ơn chủ bien đã nhắc nhở. Em sẽ cố gắng hết sức để mời Hàn Nhậm Bân đến. Vậy bên Lý tổng làm phiền chị.”

Hứa Lam cau mày, vẻ mặt nghiên túc nói: “Em đã nghĩ kỹ rồi.”

Đem chuyện này đặt lên người thường, căn bản không cần nghĩ cũng biết, không ai có chỉ số IQ thấp đến mức làm phật lòng các cấp trên vì sự phát triển sau này của tạp chí.

Đặt nó lên người Nguyễn Hân, cũng như vậy không cần phải suy nghĩ.

Cô tuyệt đối không thể chấp nhận tạp chí Lệ Vi cùng với Nguyễn Thư Nhã vui chơi như vậy.

Từ phòng làm việc của Hứa Lam đi ra, ánh mắt của đồng nghiệp trong công ty đều như có như không đặt lên người cô, có người cảm thông, có kẻ hả hê.

Vẻ mặt của cô bình tĩnh, cầm lấy cốc
Advertisement
nước đi rót nước, đứng ở cửa phòng uống nghỉ uống nước thì nghe thấy một vài đồng nghiệp đang tán gẫu.

“Vừa rồi chủ biên Hứa đã gọi Nguyễn Hân vào văn phòng, có lẽ là thông báo cho cô ấy biết số đặc biệt cuối năm nay không cần cô ấy làm nữa.”

“Này, cậu nói xem cô ấy thế nào, cô ấy vào công ty chưa được bao lâu, đã được phân vào nhóm trọng điểm như vậy, còn trẻ như vậy, cũng rất xinh đẹp, tiền đồ rộng mở. Tại sao cứ phải vì cạnh tranh với Lý Thu Man mà đắc tội Nguyễn Thư Nhã.”

“đúng vậy, người trẻ tuổi, tính cách chính là rất quật cường, cô ấy đã thắng Lý Thu Man bao nhiêu lần rồi, thua một lần cũng không sao.”

“Vẫn còn quá trẻ, còn chưa vấp ngã bao giờ, cũng coi như là may mắn, vừa thực tập đã gặp một lãnh đạo tốt biết coi trọng năng lực như chủ biên Hứa, nếu không kiểu cứng đầu như cô ấy, lúc thực tập đã dám cứng với nhân viên cũ, giành lấy trang báo quan trọng, thì sớm đã bị ép ra khỏi công ty rồi ”.

“Này.”

Không biết ai đã phát hiện ra Nguyễn Hân, ho lên một tiếng, nhắc nhở những người vẫn đang buôn chuyện

Nguyễn Hân điềm nhiên bước vào, hơi nâng cằm nói với đồng nghiệp đứng bên cạnh máy lọc nước: “Làm ơn có thể nhường chỗ một chút không? Tôi muốn rót nước.”

Đứng trước máy lọc nước là một người làm hành chính của tạp chí, bình thường thấy Nguyễn Hân luôn thích khen cô ấy thông minh, xinh đẹp và năng lực, lúc này lại nói xấu sau lưng Nguyễn Hân lại bị chính người đó bắt được, ngại ngùng đối mặt với Nguyễn Hân, kéo khóe miệng, niềm nở nói: “Em muốn rót nước đúng không, để chị giúp em, em muốn nước nóng hay nước lạnh?”

Nguyễn Hân cười nói: “Cảm ơn, tôi có thể tự làm được.”

Đồng nghiệp bên cạnh đưa tay chạm vào người làm hành chính kia, cho cô ta một ánh mắt, bảo cô đừng nói nữa.

Nguyễn Hân rót một cốc nước, rời khỏi phòng nghỉ uống nước như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì, phái sau có tiếng thì thầm vang lên

“Doạ tôi sợ chết mất. Cô ấy đến khi nào vậy, không nghe thấy gì chứ?”

“Nghe thấy thì đã làm sao, chúng ta cũng chẳng nói gì.”

Nguyễn Hân trở lại chỗ ngồi của mình, Vương Lê nhìn chằm chằm cô ấy một lúc, rồi lấy một chiếc bánh nhỏ từ ngăn kéo đặt trước mặt cô.

“Chị Hân Hân, bánh phô mai anh đào, em đặc biệt mua cho chị.”

Nguyễn Hân nhận lấy nó, vừa hỏi vừa bóc, “Em cũng biết rồi?”

Thấy sắc mặt cô vẫn bình thường, Vương Lê nói: “Lúc sáng chị không đến em nghe Trương Linh nói, chiều hôm qua Lý Thu Man đi tìm Nguyễn Thư Nhã rồi. Sau đó quản lý của Nguyễn Thư Nhã gọi điện cho Lý tổng.”

Nguyễn Hân ồ một câu, chẳng trách ngày hôm qua còn nói rằng tuần sau sẽ chọn người,mà hôm nay đã định người rồi.

“Nhưng chị cũng không cần phải buồn, bây giờ quyết định rồi cũng là chuyện tốt, miễn cho chị vì chuyệ này mà dốc hết sức làm, cuối cùng lại thành vô ích.”

“Trông em vẫn khá vui nhỉ?”

Vương Lê cười mỉa mai, “Chỉ là em không nhẫn tâm nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp và tài năng của chị cuối cùng lại rơi vào tình trạng đi bán trà sữa với em.”

Nguyễn Hân liếc nhìn cô, “Công việc của em làm xog chưa? Bảo em tập hợp tất cả các bài báo chủ đề mùa xuân của Lệ Vi kể từ khi ra đời tới nay rồi in r, em đã tập hợp xong chưa? Nếu em đã hoàn thành rồi, thì ở đây chị còn có những việc khác để em cho làm đấy”

Vương Lực vội nói: “Không, chị Hân Hân, em còn chưa làm xong, em xin lỗi, em đi ngay đây.”

Không có Vương Lê lải nhải bên cạnh, cuối cùng lỗ tai cũng đã yên tĩnh trở lại, Nguyễn Hân bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về cách mời Hàn Nhậm Bân.

Cô cầm điện thoại lên, mặt dày lại gửi một tin nhắn cho Hàn Nhậm Bân.

Ngồi vào bàn làm việc đợi cả buổi chiều cũng không đợi được tin tức của Hàn Nhậm Bân.

Có vẻ như thân phận “chị dâu” này của mình không có tác dụng.

Tình anh em của Phó Tư Nghiên và Hàn Nhậm Bân rốt cuộc là làm từ chất liệu gì vậy? Một người thì thờ ơ không để ý đến tâm tình phiền muộn của người kia, người còn lại thì thờ ơ đến mức ngay cả tin nhắn của chị dâu cũng không trả lời

Nguyễn Hân vừa phàn nàn về tình bạn giả dối giữa Phó Tư Nghiên và Hàn Nhậm Bân, vừa nhấp vào WeChat của Phó Tư Nghiên, lật len trên nhìn thấy tin nhắn với ngưc khí rất tưc giận mà mình gửi cho Phó Tư Nghiên ngày hôm qua, bắt đầu gõ chữ.

[Hôm nay mấy giờ về nhà?】

Nếu đã không cho “chị dâu” một chút mặt mũ, vậy thì chỉ có thể để anh trai ra tay thôi.

Trong lúc chờ Phó Tư Nghiên trả lời, Nguyễn Hân gọi điện lần lượt cho tài xế và Hạ Y Đồng, yêu cầu tài xế đến nhà Hạ Y Đồng để lấy lại vali của cô.

Hạ Y Đồng nghe thấy cô định xách vali trở về, liền hỏi: “Cô lại không muốn bỏ nhà đi nữa à? Chồng cậu đã làm chuyện gì khiến cậu hồi tâm chuyển ý rồi sao?”

Nguyễn Hân: “Anh ta chẳng làm gì cả, là tự tớ nghĩ thông suốt thôi, tớ còn phải nhờ anh ta giúp đỡ chuyện của Hàn Nhậm Bân, không thể nóng nảy với anh ta vào lúc này. Được rồi, trước tiên đừng nói nữa, tớ phải đi xem anh ta có trả lời tin nhắn khôg đã, đợi chút nữa tài xế sẽ tới nhà cậu, cậu để ý chuông cửa nhé đừng để an ta phải đợi, tớ phải nhanh chóng chuyển vali về trước ki Phó Tư Nghiên phát hiện chuyện tớ muốn bỏ đi.”

Hạ Y Đồng : “…”

Sau khi cúp điện thoại, Nguyễn Hân đọc WeChat và nhận được tin nhắn từ Phó Tư Nghiên, cô nhanh chóng bấm vào.

Phó Tư Nghiên: [Tôi về đến nhà rồi 】

Khóe môi Nguyễn Hân đông cứng.

Anh ta đã về đến nhà?

Sao hôm nay anh ta về sớm vậy?

Chết rồi, chút nữa về nhà cô phải giải thích việc mình gói ghém hành lý như nào đây.

Vận khí của cô cũng quá là xấu đi mà.

Giờ chỉ biết cầu nguyện chốc nữa cô nhấc vali về nhà anh ta ở trong phòng làm việc không đi ra ngoài thôi, cô sẽ lặng lẽ sắp xếp lại đồ đạc trong vali về chỗ cũ, coi như tất cả đều chưa từng xảy ra.

Hoàn hảo.

Cô miễn cưỡng cười rồi gõ vào khung trò chuyện.

【em vừa tan làm, về nhà ngay đây. 】

Sau khi tin nhắn được gửi đi, cô cảm thấy câu này không thể hiện được sự dịu dàng và quan tâm của mình, vì vậy cô tiếp tục gõ.

“Anh ăn tối chưa? Chốc nữa chúng ta cùng nhau…”

Cô ấy vốn muốn nói rằng chúng tôi sẽ ăn tối cùng nhau, nhưng trước khi cô kịp gõ xong, một tin nhắn khác đã hiện lên trên màn hình điện thoại.

Phó Tư Nghiên: [Tối nay em có về nhà không? 】

Tim Nguyễn Hân nhảy một, có một dự cảm không lành.

Nguyễn Hân: [Câu này là có ý gì? 】

Phó Tư Nghiên: [Lúc sáng tài xế nói em chuyển vali đến nhà cô Hạ, không phải em định ở lại nhà cô Hạ vài ngày sao? Nếu em chưa mang hết đồ, có thể nới với tôi còn thiếu cái gì, tôi sẽ gửi tới cho em. 】

Tay Nguyễn Hân run lên: [Không phải như vậy đâu, anh nghe em nói. 】

Phó Tư Nghiên: [À, tôi quên mất, phòng ngủ thay kaosrooif tôi không vào được, quả thực cần em tự mình quay về một chuyến. 】

Nguyễn Hân: […]

Truyện convert hay : Thái Cổ Chân Long Quyết
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện