Đau Thương Nhưng Vẫn Muốn Yêu Anh

24: Dáng Vẻ Của Cô Nhìn Vào Thật Là Câu Dẫn


trước sau

Advertisement


Tần Hạo Thiên cảm thấy hả dạ lắm, hôm nay đưa cô theo, chính là vì để cô nếm mùi.
Vì dám chơi anh.


Cứ Như vậy, hết người này đến người khác, đều đến mời rượu anh, không chỉ vì muốn tạo quan hệ.
Mà còn vì Trợ lý Tần Tổng đưa đến hôm nay thật sự quá hút mắt.


Cái dáng vẻ xinh đẹp mà non nớt của cô, thật khiến bọn đàn ông muốn nuốt chửng.


Lúc đầu Tần Hạo Thiên thấy bọn họ mời rượu, muốn tạo quan hệ với anh, anh không lấy gì làm lạ.
Anh có thể từ chối, nhưng anh bắt cô uống thay, là để hành cô, cho cô nếm mùi khi dám đắc tội anh.


Nhưng về sau lại cảm thấy bọn họ, không chỉ muốn nịnh nọt, mà ánh mắt xấu xa còn rơi lên người Như Ngọc.


Không hiểu sao anh bắt đầu thấy khó chịu.
Tay đột nhiên bưng ly rượu lên uống cạn.


Uống xong ly rượu anh bất giác tự hỏi mình đang làm gì? Anh có chút không hiểu, hành động của bản thân là vì sao?


Đằng Chính Hùng thì tiếp đãi các quý ông.
Còn vợ ông ta thì tạo quan hệ với bà xã của bọn họ.


Còn bên này, một đám người cứ thay nhau mời rượu Như Ngọc.


Như Ngọc nãy giờ đã uống mấy ly rồi, cô thật sự đã say, không còn biết gì nữa.
Ai mời cũng cầm ly lên uống sạch.


Cái dáng vẻ say rượu của cô, nhìn vào thật là câu dẫn.


Hai má đã ửng hồng hết cả lên, đôi mắt đen to tròn giờ đã mơ hồ, cứ nhắm mở liên hồi, làn môi mọng cong lên như đang quyến rũ người đối diện.


Mà đám đàn ông ở đây toàn giới thượng lưu, có mấy ai không đam mê tửu sắc.


Ngoài trừ những ông lớn thì có vài phần giữ tiếng, hoặc những người có bà xã đi cùng, số còn lại đa số đều dắt theo mỹ nữ.


Mà Tống Như Ngọc lại không giống những mỹ nữ đó, cả thân ảnh cô như phát sáng dưới ánh đèn trong bữa tiệc.


Những nhan sắc xung quanh cũng lưu mờ trước cô.


Một người đàn ông có vẻ ngoài ba mươi, chắc là lãnh đạo cấp cao của công ty nào đó, trên người anh ta là bộ âu phục màu xanh lam.


Anh ta nãy giờ cứ nhìn chằm chằm Như Ngọc, tay thì cầm ly rượu nhấp nháp, ánh mắt thì như muốn xiên qua người cô.


Mà hành động của anh ta, toàn bộ Tần Hạo Thiên đều thu vào mắt.


Như Ngọc nãy giờ đã đứng khỏi ghế, liên tục uống rượu, rồi cười nói với bọn họ, dường như cơn say đã làm cô không còn biết mình là ai,đang làm gì?

Người đàn ông mặc âu phục màu xanh lam đó, nãy giờ vẫn nhìn cô, bây giờ anh ta mới bước đến.


Một tay anh ta cầm ly rượu, một tay đút túi quần, nhàn nhã bước đến gần Như Ngọc.



" Chào cô.! Tôi có vinh hạnh mời cô một ly không?"

Anh ta ánh mắt

Advertisement
háo sắc nhìn Như Ngọc.


Tống Như Ngọc bây giờ cứ như đang đứng trên mây vậy, dáng người cứ xiêu qua xiêu lại.
Giọng nói cũng không còn như bình thường.


Cô đưa ngón tay chỉ về phía anh ta, rồi chỉ về phía mình, " Anh mời tôi?"

"Đúng vậy, không biết người đẹp có nể mặt không?"

" Nể mặt, tất nhiên nể mặt.
Nào, cạn ly."

Cô đưa ly cụng ly với anh ta, đang định đưa ly rượu lên miệng thì người cô lại liêu xiêu, chân đứng không vững như sắp té.


Tần Hạo Thiên khẩn trương đứng lên nhưng chưa kịp bước tới, thì người đàn ông đó đã đưa tay ra, bắt lấy eo cô, anh ta thuận thế đỡ cô mà cố tình ôm cô kéo vào người anh ta.


Ly rượu cũng vì vậy mà chạt hết lên người Như Ngọc, rượu chạt lên cổ, rồi chảy dài xuống ngực, làm ướt cả một vùng trước ngực cô.


Gã đàn ông lại được dịp, " Cô bị ướt rồi, để tôi lau giúp cô." Anh ta lấy khăn tay ra, vừa định chạm vào cổ Như Ngọc, bên cạnh liền triền tới giọng nói âm trầm, lạnh ngắt.
Truyện Teen Hay

" Bỏ tay ra."


Chỉ có ba từ đơn giản, nhưng thốt ra từ miệng Tần Hạo Thiên lại đem đến cảm giác uy hiếp, đáng sợ.


Người đàn ông bấy giờ ngừng động tác, nhưng một tay vẫn đang ôm eo Như Ngọc, mà Tống Như Ngọc thì không hề hay biết chuyện gì đang diễn ra.
Cô cũng quay ra nhìn Tần Hạo Thiên.


Anh ta nhìn thấy Tần Hạo Thiên thì có hơi rợn người, chưa kịp phản ứng, Tần Hạo Thiên đã túm lấy cánh tay đang ôm lấy eo Như Ngọc.
Một tay Tần Hạo Thiên đỡ lấy cô, một tay thuận chiều gỡ tay người đàn ông kia ra, dùng lực vặn ngược về phía sau.


Cánh tay bị vặn mạnh ra sau, khiến người đàn ông đau đớn,nhưng không dám kêu lên.


Anh ta giọng nói cẩu thả cất lên." Tần Tổng! Tôi không biết cô ấy là người của anh."

Lời này vừa nói ra, làm Tần Hạo Thiên càng sôi máu, anh lại dùng sức vặn thật mạnh.
Người đàn ông đó đau đớn quá, mới kêu lên một tiếng, làm mọi người chú ý.



.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện