Đạo Quán Nhỏ Của Tôi Lại Lên Hot Search

Mấy người phải tin vào khoa học


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Thanh Mộc ngủ thẳng cẳng, cho tới giữa trưa ngày hôm sau bị tiếng cười đùa cách vách đánh thức.

Đệ tử Lăng Vân Quan không dám phá phách khi cậu ngủ, nếu có quét dọn thì sẽ cố gắng nhỏ tiếng, chỉ có một mình gã gian thương máu lạnh Tống Quyết kia phiền phức như vậy, quấy giấc mộng của người khác.

Hứa Thanh Mộc say ke rời giường rửa mặt, sau đó đi gõ cửa phòng bên tìm Tống Quyết cãi nhau.

Tống Quyết mở cửa nhanh chóng, còn có Bạch Mỹ Mỹ xuất hiện cùng anh.

Đã vài ngày không gặp, Bạch Mỹ Mỹ vừa thấy Hứa Thanh Mộc liền vui vẻ xông lên ôm lấy cánh tay cậu. Nhất thời lửa giận của Hứa Thanh Mộc khí tiêu một nửa, nhéo mặt Bạch Mỹ Mỹ nói: "Bác sĩ Thẩm đưa nhóc về hồi nào?"

Bạch Mỹ Mỹ ê ê a a, Tống Quyết dạy nó nói: "Nói chào buổi sáng."

Bạch Mỹ Mỹ mở cái miệng đầy răng nanh, gian nan phát âm.

"Cạc cạc cạc."

Hứa Thanh Mộc cười to, nói: "Giống vịt con."

Bạch Mỹ Mỹ tức khắc chu mỏ, vô cùng ủy khuất bay đến trên đùi Tống Quyết ngồi xuống, đưa lưng về phía Hứa Thanh Mộc.

Tống Quyết dịu dàng trấn an nhóc con này, nói: "Đừng nôn nóng, từ từ thôi."

Sau đó liền tránh sang bên cạnh, mời Hứa Thanh Mộc vào, nói: "Bác sĩ Thẩm đưa nhóc về lúc cậu còn đang ngủ, nên không có phiền tới cậu."

Hứa Thanh Mộc "Ừm" một tiếng, không hề khách khí mà rót trà như đang ở trong nhà mình, sau đó thoải mái ngồi xuống chiếc sofa bọc da của Tống Quyết thoải, cười nói: "Buổi sáng mấy người làm gì mà ồn ào vậy, anh dạy nhóc nói chuyện hả? Hiệu quả thế nào?"

"Cũng được." Tống Quyết nói, "Bây

giờ bé nó học hơi trễ, nhưng nhóc thông minh lắm nên học rất nhanh."

Hứa Thanh Mộc nhìn thoáng qua trên bàn sách của Tống Quyết, phát hiện trên bàn có không ít đồ chơi thông minh của trẻ em, chắc là lần này xuống núi mua lên.

Từ ngày đầu tiên Tống Quyết có thể nhìn thấy Bạch Mỹ Mỹ, anh chưa từng sợ nó, vẫn luôn đối xử nó như con nít, dạy nó nói chuyện, chơi với nó, cho nó ăn kẹo.

Chỉ là bé con này không xinh đẹp mà thôi.

Nhưng may sao, Tống Quyết cũng không trông mặt mà bắt hình dong.

Hứa Thanh Mộc híp mắt nhìn hai người đối xử với nhau như cha con, trong lòng nghĩ, kỳ thật Tống Quyết... Cũng không đáng ghét như vậy.

Vậy được rồi, thù hận kiếp trước giảm một phần ngàn (1/1000, giảm nhiều ghê huhu chúc mừng


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện