Đại Tấn Đẹp Đến Như Vậy (Đổi Nữ Thành Phượng)

Vương Duyệt, Tâm Ta Duyệt Ngươi!


trước sau

Advertisement
Editor: Meoxauxi

Quyển 1: Hạc giữa bầy gà

Chương 1.1:

"Khụ khụ, Vương Duyệt, "Thanh thanh tử bội, du du ngã tâm" (Xanh xanh tua ngọc của chàng, nhớ ai em nghĩ xốn xang xa vời - Khổng tử, bản dịch của Tạ Quang Phát), mấy ngày nay, trong đầu ta đều là hình bóng ngươi."

"Vương Duyệt, "chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão" (nắm lấy tay người, cùng nhau già đi - Khổng tử), ngươi làm phò mã của ta được không?"

"Vương Duyệt, ta...... Tâm ta duyệt ngươi." (Ý là chị chấm anh rồi đó, chỗ này tác giả chơi chữ "duyệt" giống trong tên nam chính nên tớ muốn để nguyên)

"Ân, liền câu này, đơn giản trực tiếp. Vương Duyệt, ta thích ngươi."

Rừng trúc, hồ nước, mặt hồ phẳng lặng như gương, ngẫu nhiên có từng đợt lá phong đỏ rơi xuống, không tiếng động nổi lên từng vòng gợn sóng.

Một thiếu nữ ước chừng mười một, mười hai tuổi đứng ở trên cầu nhỏ dựa vào lan can nhìn xuống, đối với cái bóng của mình trong hồ lầm bầm lầu bầu, lấy hồ làm gương, chọn ra biểu cảm tự cho là đẹp nhất, lời nói êm tai nhất.

Hôm nay, nàng phải hướng Vương Duyệt thổ lộ.

Chọn xong lời định nói, nàng đi xuống cầu, đi vào rừng trúc.

Đã vào thu, trong rừng trúc phủ kín lá khô vàng, giống như một tấm thảm dày, dưới chân mềm như bông, cảm giác khó đứng vững, phảng phất như đi vào đám mây.

Nàng hơi hơi xách lên làn váy, để tránh lá rụng lên, làm bẩn góc váy, một thân hồng y, xuyên qua không gian đầy lá vàng và trúc xanh, uyển chuyển nhẹ nhàng tựa như một con phượng hoàng trong lửa đỏ.

Keng! Keng! Keng!

Từng tiếng kim loại va chạm liên tiếp, thanh âm càng lúc càng lớn, cách chỗ Vương Duyệt càng ngày càng gần, nàng tim đập cũng càng lúc càng nhanh.

Chỗ sâu trong rừng trúc, có gian nhà tranh, bên ngoài nhà có lò rèn, trong lò lửa cháy bập bùng, Vương Duyệt nâng vai phải, múa may cây búa. Hắn đang để vai trần đúc kiếm.

Cơ bắp trên tay rắn chắc nổi lên tựa như 2 con chuột lớn, động tác giơ thiết chùy lên xuống phập phồng, từng cái từng cái dừng ở trên tấm sắt nóng đỏ.

Vương Duyệt xuất thân từ gia tộc hiển hách nhất Đại Tấn —— Lang Gia Vương thị, tuổi cùng nàng xấp xỉ, được xưng tụng thần đồng, ba tuổi vỡ lòng, năm tuổi có thể làm thơ, 6 tuổi liền dùng giọng nói non nớt cùng danh sĩ đàm luận huyền học, ngày thường đọc sách mệt mỏi, hắn sẽ đúc kiếm làm thú tiêu khiển.

Thật là văn có thể đọc sách, võ có thể rèn kiếm, văn võ toàn tài, được gọi là kỳ lân của Lang Gia Vương thị, là thiếu niên xuất chúng nhất trong những người cùng lứa.

Tấm sắt càng gõ càng mỏng, lộ ra mũi nhọn, cây búa cũng càng ngày càng dồn dập, Vương Duyệt tựa như sắp đúc thành thanh kiếm, tiếng gõ búa khiến tâm nàng loạn như ma.

Nàng một mảnh tâm thiếu nữ, bị hắn từng búa gõ đến xiêu lòng.

Nàng chỉ cảm thấy tim đập nhanh như tiếng cây búa gõ trên miếng sắt, muốn từ ngực nhảy ra, đôi tay không tự chủ bưng kín ngực, mạnh mẽ đem trái tim ấn trở về.

Vương Duyệt rốt cuộc ngừng gõ búa, cầm lấy khăn mặt lau mồ hôi, hỏi, "Ngươi tìm ta làm gì?"

Nhìn khăn mặt lau trên khuôn mặt như mỹ ngọc của hắn, cánh tay cơ bắp rắn chắc...... Còn có lông nách, đúng vậy, người nếu lớn lên đẹp, liền lông nách đều đẹp (ta sặc =))))), tựa như cỏ dưới đáy hồ lay động.

Nàng thấy sắc nảy lòng tham, thèm muốn cơ thể hắn, che lại ngực, ngăn chặn trái tim đang kinh hoảng, tiếp tục ngây người.

Vương Duyệt lại hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"

Đương nhiên là muốn làm khăn mặt của ngươi a...... Nàng nuốt nuốt nước miếng, nói ra lời đã luyện tập vô số lần, "Vương Duyệt, ta thích ngươi."

Vương Duyệt đem miếng sắt nung đỏ ném vào nước lạnh, mặt nước bốc khói trắng cuồn cuộn như 1 con bạch long, ngăn cách giữa Vương Duyệt cùng nàng, cắt đứt tầm mắt nàng.

Nàng không thấy rõ khuôn mặt như ngọc của Vương Duyệt sau làn khói trắng, chỉ nghe thấy hắn nói: "Công chúa, ngươi thanh tỉnh một chút."

"Vương Duyệt, ta thích ngươi." Nàng nói: "Ta biết thân là công chúa, không thể quyết định chính mình gả cho ai, nhưng ta biết chính mình thích ai. Điểm này, ta thực thanh tỉnh."

Nàng lần thứ ba nói: "Vương Duyệt, ta chính là tâm duyệt ngươi."

Khói trắng vẫn luôn bốc hơi không tiêu tan, Vương Duyệt khuôn mặt tiếp tục mơ hồ, ở sau làn khói trắng như ẩn như hiện, "Công chúa, ngươi tỉnh tỉnh."

Nàng vẫy tay áo, ý đồ xua tan khói trắng, hỏi, "Vương Duyệt, ngươi cũng tâm duyệt ta sao?"

Vương Duyệt lại nói: "Mau tỉnh lại, công chúa."

Nàng vừa tức vừa gấp, dứt khoát tiến lên bắt lấy hắn tay, "Uy, ngươi trả lời ta a!"

"Công chúa? Công chúa! Mau tỉnh lại!"

Làn khói trắng đáng chết rốt cuộc lui tan, trước mắt lại là một khuôn mặt nữ nhân, là nữ quan Phan mỹ nhân trong cung nàng.

Nàng nắm trong tay, không phải là tay Vương Duyệt mà là tay Phan mỹ nhân.

Mỹ nhân là chức nữ quan nhị phẩm trong cung đình Đại Tấn, không phải là phi tần của hoàng đế.

Mỹ nhân thông thường là nữ quan tâm phúc bên người hoàng hậu, tỷ như vú em của tiên hoàng hậu Giả Nam Phong cũng được phong làm Từ mỹ nhân.

Nguyên lai là giấc mộng.

Ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó. Khó trách dưới chân mềm như vậy, khói trắng tràn ngập, Vương Duyệt luôn là thúc giục nàng thanh tỉnh một chút.

Hai tháng trước, nàng lấy hết can đảm, tính toán hướng Vương Duyệt thổ lộ, chính là Vương Duyệt đột nhiên rời khỏi kinh thành, nói là trở về quê quán ở núi đông Lang Gia quận hiến tế.

Hiện thực cùng cảnh trong mơ đều thổ lộ chưa thành, aiii.

Nàng ảo não vô cùng, nhắm mắt lại, hai chân kẹp lấy chăn, đem chính mình bọc thành một con nhộng, lăn đến bên trong giường, "Phan mỹ nhân, ta còn chưa ngủ đủ."

Nàng nhắm mắt lại, nỗ lực mơ lại mộng đẹp, hy vọng có thể kéo dài cảnh trong mơ, nghe được Vương Duyệt trả lời —— chẳng sợ chỉ là nằm mơ.

Chính là Phan mỹ nhân mạnh mẽ vạch chăn, đem nàng kéo tỉnh, "Công chúa mau đứng lên, có việc gấp."

Nàng đoạt lấy chăn, "Trừ phi trời sập xuống, không có gì có thể quấy nhiễu giấc mộng của ta."

Để ta ngủ! Để ta ngủ! Ta muốn tiếp tục mơ thấy Vương Duyệt.

Phan mỹ nhân lại nói: "Công chúa, trời sập xuống rồi —— hôm nay lâm triều, Triệu Vương Tư Mã Luân bức hoàng thượng nhường ngôi, hắn làm hoàng đế, phế đi hoàng thượng hoàng hậu, sửa phong thái thượng hoàng cùng thái hậu, hiện giờ thái thượng hoàng cùng thái hậu bị tân hoàng đuổi khỏi hoàng cung, nhốt ở Kim Dung thành!"

"Cái gì?"

Nàng lập tức thanh
Advertisement
tỉnh, từ trên giường bật dậy, "Nhanh nhanh giúp ta thay quần áo."

Nàng là Thanh Hà công chúa của Đại Tấn, là nữ nhi của hoàng đế Tư Mã Trung cùng hoàng hậu Dương Hiến Dung, hiện giờ Đế hậu đều bị phế, nhốt ở Kim Dung thành, tổ lật nào còn trứng lành? Đối với Thanh Hà mà nói, còn không phải là trời sập xuống sao?

Kim Dung thành là một toà thành nằm phía tây bắc đô thành Lạc Dương của Đại Tấn, kỳ thật là một tòa ngục giam hoa lệ, phàm là người bị đưa đến Kim Dung thành, không ai có thể tồn tại đi ra.

Hán triều những năm cuối cùng, thiên hạ đại loạn, Ngụy Thục Ngô Tam quốc thế chân vạc, chinh phạt lẫn nhau.

Cuối cùng, Tư Mã gia nhất thống thiên hạ, quy về Đại Tấn.

Tù nhân đầu tiên bị nhốt trong Kim Dung thành là Tào Phương, hoàng đế thứ ba của Ngụy Quốc.

Tù nhân thứ hai là Tào Hoán, hoàng đế cuối cùng của Ngụy Quốc.

Tù nhân thứ ba là Tấn Quốc thái hậu Dương Chỉ, bị con dâu của mình là Tấn Quốc hoàng hậu Giả Nam Phong đưa vào. Giả Nam Phong thề sẽ không giết bà bà Dương thái hậu, nàng xác thật không có nuốt lời —— Kim Dung thành không cung cấp đồ ăn, Dương thái hậu bị chết đói.

Mười năm lúc sau, Kim Dung thành nghênh đón tù nhân thứ tư, Hoàng Hậu Giả Nam Phong. So với bà bà mình sống sờ sờ đói chết, nàng chết tương đối sảng khoái, bị Triệu Vương đưa một ly rượu độc.

Cho nên, chuyện xưa ở Kim Dung thành có thể viết một bộ tiểu thuyết gọi là 《 Không còn người sống 》.

Bị biến thành tù nhân nơi này đều là đại nhân vật oai phong một cõi, cuối cùng chỉ có một khối thi thể lạnh băng được đưa ra.

Hiện giờ, Kim Dung thành muốn nghênh đón tù nhân tiếp theo là một đôi phu thê, thái thượng hoàng Tư Mã Trung cùng thái hậu Dương Hiến Dung.

Vui quá hóa buồn, Thanh Hà công chúa lập tức thoát khỏi mộng đẹp thiếu nữ, vội vàng rời giường, chạy tới Vị Ương Cung đưa tiễn cha mẹ, dựa theo ghi chép về Kim Dung thành không người còn sống, lúc này đây đó là vĩnh biệt.

Tân đế Tư Mã Luân đăng cơ, sửa niên hiệu, đại xá thiên hạ, vì lung lạc nhân tâm, Tư Mã Luân ban thưởng cho toàn bộ triều thần của Đại Tấn, cho nên mọi người đều hoan hô, nghênh đón tân đế vinh đăng đại bảo.

Cuối mùa thu, vạn vật điêu tàn, hoa cúc héo úa.

Vì xây dựng khung cảnh vui mừng tân đế đăng cơ, cung nhân treo lụa màu xếp thành đóa hoa trên các nhành cây trơ trụi lá, thấy Thanh Hà công chúa đi đến, một bộ phận cung nhân dựa vào thói quen dừng việc trong tay, hành lễ với nàng.

Nhưng là đại bộ phận cung nhân không để ý đến, tiếp tục hướng nhánh cây treo các đóa hoa màu, thái thượng hoàng cùng thái hậu sắp bị đưa đi Kim Dung thành, tiểu công chúa tự thân khó bảo toàn, hành cái gì lễ đâu, vẫn là nịnh hót hậu cung tân đế mới quan trọng.

Nhìn cảnh tượng trăm hoa đua nở náo nhiệt, Thanh Hà trong lòng gió thu hiu quạnh, không có cha mẹ che chở, đến cung nhân bình thường đều lộ liễu coi khinh nàng, về sau nàng sẽ sống như thế nào ở trong cung Đại Tấn?

Thanh Hà dừng lại bước chân.

Phan mỹ nhân thúc giục nói: "Công chúa, mau một chút, đi chậm chỉ sợ không thấy được thái thượng hoàng cùng thái hậu."

Thanh Hà lắc đầu, "Ta đi Vị Ương Cung có thể làm cái gì? Đơn giản là một nhà ba người ôm cùng nhau khóc thôi, khóc lại không thể ngăn cản cha mẹ ta bị giải đến Kim Dung thành."

Phan mỹ nhân thở dài, "Công chúa nếu không đi, đến lần gặp cuối cùng cũng không có, công chúa sẽ hối hận."

Tân đế hiện nay còn nhiều loại áp lực, chưa thể xử tử Thái Thượng Hoàng cùng Thái Hậu, nhưng Kim Dung thành không người còn sống là một luật lệ bất thành văn, chỉ cần đi vào, cũng đừng muốn sống ra tới.

"Ai nói là lần gặp cuối?" Thanh Hà ánh mắt kiên định, "Chuẩn bị xe, đi Tể tướng phủ."

Phan mỹ nhân chần chờ nói: "Công chúa muốn đi tìm Tôn thừa tướng cầu viện? Vô dụng, bức Thái Thượng Hoàng nhường ngôi, hoàng đế chiếu thư cũng là Tôn thừa tướng tự tay soạn."

Thanh Hà cưỡng bách chính mình nở một nụ cười, ra vẻ nhẹ nhàng, "Tôn thừa tướng là tằng ngoại tổ phụ (ông cố ngoại) của ta, ta thăm người thân mà thôi, không nói chuyện quốc sự."

Thừa tướng Đại Tấn Tôn Tú, là ngoại tổ phụ của thái hậu Dương Hiến Dung, cũng chính là tằng ngoại tổ phụ của Thanh Hà.

Vì cái gì ngoại tổ phụ muốn giúp đỡ người ngoài phế đế vị, hậu vị của ngoại tôn nữ tế cùng ngoại tôn nữ?

Nói ra thì rất dài.

Năm đó tiên hoàng hậu Giả Nam Phong cùng thái tử tranh quyền, Tôn Tú là phụ tá của Triệu vương Tư Mã Luân, Tôn Tú dâng lên Triệu vương kế sách "Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi".

Triệu vương dựa theo kế của Tôn Tú, trước xúi giục Giả Nam Phong giết thái tử, chơi trò mượn đao giết người, sau đó lấy danh nghĩa vì thái tử báo thù, khởi xướng cung biến, đem hoàng hậu Giả Nam Phong đưa đến Kim Dung thành độc chết, từ đây quyền khuynh triều dã, trở thành nhiếp chính phiên vương.

Đệ nhất phụ tá Tôn Tú là đại công thần của Triệu vương, giữ chức trung thư lệnh, tục xưng tể tướng.

Truyện convert hay : Chiến Thần Vô Song Cửu Trọng Thiên Trần Cuồng
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện