Đại Nhân, Phạm Nhân Lại Không Thấy Rồi

Ngươi Và Ta Cái Gì Chưa Từng Làm, Có Gì Không Dám?


trước sau

Chương 9: Ngươi và ta cái gì chưa từng làm, có gì không dám?

Tư Không Linh đè Úc Nhiễm xuống giường, dao găm nguy hiểm kia đã sớm không biết đánh rơi ở góc nào, Tư Không Linh ấn lấy hai tay của Úc Nhiễm, cúi đầu tinh tế ngửi tới ngửi lui ở trên người cô

Úc Nhiễm quả thực giận dữ và xấu hổ muốn chết, lại là không biết quái lực của nữ nhân này từ đâu tới, ép tới cô không thể động đậy, còn có sở thích quỷ dị này

"Ngươi là chó sao!" Cô tức giận cắn răng mắng, có cái gì mà ngửi!

Vốn là lời này không êm tai, Tư Không Linh nên tức giận mới đúng, nhưng mà nàng ngừng lại, giữa mi thậm chí không có một chút nào tức giận, "Nhiễm nhi làm sao biết, ta là thuộc chó?"

.... Quỷ mới biết!

"Mùi trên người Nhiễm nhi thật dễ ngửi, hận không thể khiến người ta cắn một cái mới tốt"

Tư Không Linh nói xong làm dáng liền muốn há mồm, Úc Nhiễm lúc này hoảng hốt, "Ngươi dám!"

Tư Không Linh trầm thấp nở nụ cười: "Ngươi và ta cái gì chưa từng làm, có gì không dám?"

Nhịn xuống! Nhịn xuống!

Úc Nhiễm căm giận nhắm mắt lại, hồi lâu Tư Không Linh cũng không có thật sự cắn xuống, cô lại hít sâu một lần nữa mở mắt, "Tư Không Linh" cô nói: "Ta tự nhận võ công không bằng ngươi, nhưng ngươi cũng không nên khinh người quá đáng!"

Tư Không Linh nhìn môi đỏ khẽ mở của Úc Nhiễm, thật lòng nghe

"Thả ta ra!" Cô lại nói

Tư Không Linh cũng không có hoạt động, lại đột nhiên cúi đầu, Úc Nhiễm phản xạ có điều kiện nghiêng đầu, Tư Không Linh hôn hụt. Nhưng mà cũng không ảnh hưởng toàn cực, nàng liền thuận thế ở trên cổ bóng mượt của Úc Nhiễm mạnh mẽ mút một cái

Loại ô mai trồng trọt thành công

Tư Không Linh chép miệng một cái, một lần nữa kéo dài khoảng cách, "Nhiễm nhi hiểu lầm rồi, ta khi nào muốn bắt nạt ngươi, chẳng qua là yêu thích thôi"

Úc Nhiễm sững sờ, tiếp đó lại phục hồi tinh thần lại, buồn cười hừ một tiếng, "Yêu thích? Tại hạ xin miễn thứ cho kẻ bất tài!"

Tư Không Linh không khỏi nhíu nhíu mày, nàng đem hai tay áp chế Úc Nhiễm gợp lại thành một tay, sau đó nhấc ra một tay nâng cằm của chính mình: "Ngươi có phải tức giận lần trước....."

"Ta nói rồi không cần nhắc lại chuyện kia!" Hai tay của mình bị một tay của đối phương áp chế đã rất khiến người ta khó chịu, tên gia hỏa đáng ghét này còn lải nhải không thôi, sỉ nhục cô thì thật sự thú vị như thế sao?

"Thẹn thùng?" Tư Không Linh sờ sờ mặt của cô, hình như thật sự có chút nóng

Đáng tiếc a, không ánh sáng cũng không thấy rõ biểu tình mặt đỏ xấu hổ của Úc Nhiễm

Úc Nhiễm quả thực muốn sụp đổ rồi, một buổi tối tốt lành, cô chỉ muốn an tĩnh ngủ ngon? cô còn tưởng rằng tên khốn kiếp này rời khỏi Lăng Xuyên, cô thực sự là suy nghĩ nhiều quá!

Nếu đã giãy dụa vô dụng, trái lại làm cho đối phương càng vui vẻ, vậy cô dứt khoác thì không động. Úc Nhiễm nghĩ như vậy, cũng không nói chuyện, cũng không giãy dụa, giống như xác chết nằm thẳng tắp ngay thẳng nhắm mắt lại

"......." Thoạt nhìn là thật sự tức giận rồi a. Tư Không Linh sờ sờ mũi, thầm nghĩ Úc Nhiễm quả nhiên không giống nữ nhân bình thường, những nữ nhân trước đây kia, đều thích dáng vẻ xấu xa của nàng. Nàng bắt nạt họ, họ đều sẽ càng hưng phấn. Nhưng Úc Nhiễm làm sao luôn một dáng vẻ lao tới pháp trường

Được rồi! Tư Không Linh ở đáy lòng thăm thẳm thở dài một hơi, vậy nàng thì vẫn giữ nguyên kế hoạch, từ từ đến được rồi

Cúi đầu ở trên đôi môi của Úc Nhiễm liếm nhẹ một cái, sau đó ở cùng lúc Úc Nhiễm trong nháy mắt trợn mắt lên, nhẹ nhàng ấn huyệt vị của cô một cái

Úc Nhiễm không thể động đậy, Tư Không Linh đứng dậy. Nàng dự định đi rồi, trước khi đi lại bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, "Nghe nói ngươi dẫn theo một người phụ nữ trở về, còn là một người mù, căm?"

Ngữ khí của Tư Không Linh có chút ý tứ xem thường và trào phúng, sau đó nàng lắc đầu một cái không đợi Úc Nhiễm nói chuyện, đẩy cửa rời đi

Tư Không Linh đi rồi, thần kinh căng thẳng của Úc Nhiễm rất lâu mới buông lỏng xuống, cô phun ra một hơi thật dài

Cô còn tưởng rằng Tư Không Linh điểm huyệt của cô là lại muốn làm chuyện gì, vẫn may vẫn may, cái gì cũng không có

Úc Nhiễm một lần nữa nhắm mắt lại, nghĩ đến Tư Không Linh trước khi đi hình như nhắc tới La Hương

Ha, xem thường người mù, xem thường người câm? Người ta cho dù bẩm sinh có chút thiếu hụt, nhưng cũng đơn thuần giản dị rất nhiều so với tên vô lại tay chân lành lặng
kia!

Nhờ lời của Tư Không Linh, Úc Nhiễm cảm thấy chính mình đối với La Hương tình cảm tốt, trong nháy mắt tăng lên một cấp độ

"Lão đại, cổ người đây làm sao vậy?"

".......! !" Tư Không Linh điểm huyệt đạo hai canh giờ thì giải rồi, nhưng mà Úc Nhiễm vốn là thời gian ngủ thì không dài, thân thể cứng lâu như vậy, sáng sớm tình trạng tự nhiên vô cùng không lý tưởng, vừa nhìn chính là ngủ không ngon. Cô đang vươn eo triển khai gân cốt, thì nghe bên tai Lô Nguyệt cả kinh nhìn chằm chằm cổ của cô

Đầu óc của Úc Nhiễm trong nháy mắt đình trệ, sau đó bỗng nhiên tỉnh táo lập tức giơ tay che cổ. Cô thật sâu nhớ tới, ngày hôm qua Tư Không Linh ở chỗ này mút một cái

Trong lòng Úc Nhiễm nhất thời vạn mã lao nhanh, Lô Nguyệt vẫn còn truy hỏi không thôi.

"Lão đại, tôi thấy đỏ hồng hồng, không có sao chứ?"

"Không, không có chuyện gì....." Úc Nhiễm xoải bước đi ra ngoài, nói chuyện cũng không trôi chảy, "Con muỗi, con muỗi cắn!"

"Lão đại người không có chuyện gì học Phúc Sinh ca nói chuyện làm gì?" Lô nguyệt buồn bực nói, lúc trước người khác luôn thích học Lưu cà lăm nói chuyện, lão đại cho tới bây giờ không như vậy

Úc Nhiễm thực sự là cuống lên, "Ta thật không có chuyện gì, là muỗi cắn"

Lô Nguyệt tựa hồ lại tìm được điểm ồn ào, "Bây giờ vào thu rồi....."

"Được rồi!" Úc Nhiễm đứng lại, "Ngươi làm sao rãnh rỗi như vậy, đi ra ngoài tuần phố đi!"

Úc Nhiễm hung dữ như thế, Lô Nguyệt coi là thật không dám nhiều lời hơn nữa. Cuối cùng vừa liếc nhìn Úc Nhiễm che lấy cổ, sau khi bị Úc Nhiễm mạnh mẽ trừng mắt, bĩu môi thì đi

Úc Nhiễm ngồi ở trước gương, một mặt khổ thù sâu

Vết nụ hôn này....chuyện phát sinh không ngờ tới vẫn có thể nổi bật một chút nữa không! Cũng may là Lô Nguyệt nhìn thấy

Cô đã ở trong lòng đã đem Tư Không Linh mắng đến thương tích đầy mình, thế là trong phòng khách cách đó không xa, Tư Không Linh mạnh mẽ hắt hơi một cái

Úc Nhiễm mở ra tủ quần áo trống rỗng, như đang suy tư nhìn chằm chằm một cái khăn cổ duy nhất bên trong đứng nữa ngày. Khăn cổ này là len sợi đan, rất chắc bền. Người tập võ họ từ trước đến giờ sức chịu đựng hơn người, không sợ lạnh, cho nên khăn cổ này cũng là ở tháng ngày cực hàn, Úc Nhiễm mới có thể mang

Nhưng bây giờ vừa mới vào thu

Úc Nhiễm vẫn cứ nhìn chằm chằm khăn quàng cổ màu nâu thẫm, có quá nổi bật hay không?

'Oành' một tiếng, cô hất tay lại đem cửa tủ đóng lại - cô thực sự là đầu óc bị lừa đá rồi, mới có thể nghĩ loại chủ ý giấu đầu lòi đuôi này

Úc Nhiễm trực tiếp xin nghỉ ốm với nha môn một ngày, cô thì trông chờ chấm đỏ đòi mạng này cách một ngày thì có thể tự mình mất đi

May mà mấy ngày này Tư Không Linh không có phạm án nữa, tháng ngày lại trở nên thanh nhàn xuống, nha môn không bận, cô mới có thể xin nghỉ

Úc Nhiễm ngồi ở trong phòng, đưa lưng về phía gương, vào lúc này chỉ cảm thấy càng ngốc càng buồn bực, cô thì đang chuẩn bị đứng dậy tìm việc làm một chút, thì nghe được người gõ cửa

Úc Nhiễm lòng không cam tình không nguyện đi qua mở cửa, khi thấy được là La Hương thở phào nhẹ nhõm, lấy xuống tay che cổ

Hết chương 9

Tác giả có lời muốn nói:

Ô mai bình thường mấy ngày mất đi a, tác giả quân không có kinh nghiệm, khẩn cầu muốn biết 2333333

Mặt khác ta đến tắm trắng tiểu tặc một chút a, người ta tuy hiện tại có chút cặn bã, thế nhưng người ta sẽ thay đổi mà, còn có còn có, tiểu tặc không có thượng qua rất nhiều người a, các ngươi tin ta, người ta cũng là lần đầu tiên khoe khoang chít chít chít chính là miệng lưỡi trơn tru một chút, háo sắc một chút thôi orz

Truyện convert hay : Thần Cấp Cuồng Tế

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện