Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 501


trước sau

Advertisement

Chương 501

“Nếu hôm nay cô chịu cúi đầu xin lỗi Thẩm công tử, hầu hạ Thẩm công tử vài năm, có lẽ Thẩm công tử sẽ tha cho cô, nếu không cả nhà cô đều sẽ gặp tai vạ”.

Thẩm Vân Lực rất thích những lời đó, nhưng ngoài mặt vẫn cố tình tỏ ra tức giận nói: “Nói hươu nói vượn cái gì thế, vị cô nương này đánh ta có lẽ vì ta đã làm gì đó không hay, ta nên sửa lại mới đúng”.

Dừng lại một lát, Thẩm Vân Lực lại nói: “Cô nương, có phải cô đang trách ta không dạy dỗ tên tàn phế chết tiệt này đàng hoàng, nên mới…”

“Bốp…”

Còn chưa nói xong thì mặt hắn ta lại trúng thêm một cái tát.

Thẩm Vân Lực trợn tròn mắt.

“Cô nương, tại sao cô lại đánh ta?”

“Hắn không phải người tàn phế”, Cố Thanh Hy nghiêm mặt nói.

Thứ nhất, nàng có thể bắt nạt Dạ Mặc Uyên, có thể mắng hắn là tên tàn phế chết tiệt, nhưng lại không thích người ngoài sỉ nhục hắn, bắt nạt hắn.

Thứ hai, nàng đang cứu hắn ta đấy, một tiếng tên tàn phế chết tiệt đó là đủ để đặt một chân vào quỷ môn quan rồi, Dạ Mặc Uyên vung tay một cái là đủ để khiến cả nhà họ biến mất ở đế đô, thậm chí là biến mất khỏi cõi đời này.

“Cô… Rốt cuộc cô với hắn có quan hệ gì?”, Thẩm Vân Lực có ngốc đến mấy cũng biết quan hệ của họ có gì đó là lạ.

Hắn ta là kẻ được cưng chiều nhất trong nhà, chỉ cần hắn muốn, phụ thân mẫu thân đều sẽ vắt hết óc, chắp tay đưa tới trước mặt hắn ta.

Từ nhỏ đến lớn, hắn ta chưa bao giờ bị ai đánh như thế, bây giờ lại bị một nữ

Advertisement
nhân xa lạ đánh.

Thẩm Vân Lực phun ngụm máu, đổi cái vẻ lấy lòng lúc nãy thành nghiêm túc cảnh cáo: “Cô có biết đây là đâu không?”

“Biết chứ, tửu lâu”.

“Đây là địa bàn của ta, tất cả những con phố trong đế đô này đều là địa bàn của ta, chỉ cần ta muốn cô chết, dù chiến thần có ở đây thì cũng phải nể mặt ta ba phần”.

Cố Thanh Hy bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười đó ấm áp như nắng, có thể hòa tan hết tất cả trong nháy mắt, kết hợp với gương mặt xinh đẹp của nàng, rất nhiều người trong tửu lâu đều bị nàng mê hoặc.

Cố Thanh Hy bĩu môi với Dạ Mặc Uyên, ánh mắt mang vẻ chế nhạo.

Dường như đang muốn hỏi Dạ Mặc Uyên, rằng hắn có phải nể mặt người ta thật không.

Dạ Mặc Uyên bỏ qua sự chế nhạo trong mắt nàng, như một người ngoài, đặt mình ở vị trí khác, không liên quan gì tới hắn.

“Ta cho cô cơ hội cuối cùng, chỉ cần cô quỳ xuống dập đầu ba cái, đồng ý làm thiếp của ta thì ta sẽ tha cho cô lần này?”

“Thiếp?”, ha, vương phi nàng không làm, lại đi làm thiếp hả?

“Đúng vậy, nếu cô hầu hạ bổn công tử thật tốt, bổn công tử có thể cân nhắc nâng cô lên”.

“Ngươi lắm mồm nhiều chuyện quá”.

Cố Thanh Hy nói xong thì bị quật ngã, ném hắn ta ra ngoài cửa sổ.

“Ai da, đau chết mất, nữ nhân đê tiện này, bổn thiếu gia coi trọng cô là phước ba đời rồi, cô lại còn dám đánh ta, ta…”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện