Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 495


trước sau

Advertisement

Chương 495

Cố Thanh Hy ngước khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành lên, chớp chớp đôi mắt đáng thương: “Biết rồi, dù chúng ta chỉ là phu thê hữu danh vô thực, ta cũng sẽ diễn cho tròn vai, nhất định sẽ không dây dưa với nam nhân khác”.

Nắm đấm Dạ Mặc Uyên siết lại thật chặt.

“Hữu danh vô thực? Thứ nhất, chúng ta hữu danh, hữu thực. Thứ hai, trong bụng cô có hài tử của bổn vương, từ này về sau cô sẽ là chính phi của bổn vương, hiểu chưa?”

Cố Thanh Hy lắc đầu.

Không phải nói chỉ là diễn thôi ư, nói là phu thê hữu danh vô thực mà?

Dạ Mặc Uyên điên mất.

Rốt cuộc tại sao hắn lại chọn nữ nhân này?

Nếu là nữ nhân khác, chắc đã vội vã nịnh bợ lấy lòng hắn từ lâu rồi.

Cố Thanh Hy bỗng nhiên cười hà hà: “Vương gia, đừng có nói là vương gia yêu ta rồi nha”.

“Nực cười, với cái tính nết đó của cô, bổn vương yêu được chắc, bổn vương chỉ lo lắng cho đứa nhỏ mà thôi”.

“Rồi rồi rồi, là đức hạnh của ta không đủ. Nhưng mà vương gia này, chúng ta có thể thương lượng một chuyện không, ta muốn trở về học viện Hoàng gia đọc sách”.

“Không được”, Dạ Mặc Uyên từ chối ngay không hề do dự: “Học viện đông người loạn lạc, không thích hợp để dưỡng thai”.

“Ngươi sai rồi, học viện Hoàng giá quý ở chỗ nó là học viện hàng đầu Dạ Quốc, ở đó có được sự giáo dục tốt nhất, học tập ở đó chẳng những có thể rèn luyện tính cách, học thêm kiến thức mà còn hun đúc cho hài tử, cái đó gọi là giáo dục từ thuở còn thơ.

Advertisement
Hài tử của chúng ta, sau này nhất định phải đứng đầu, thế nên chúng ta phải giáo dục dạy dỗ từ rất sớm”.

“…”

“Còn nữa, tính tình của ta không được tốt, cũng nên đến đó để rèn dũa thêm, để sau này hài tử không học theo ta, vương gia nói xem có đúng không?”

“…”

Không chỉ mình Dạ Mặc Uyên cạn lời.

Mà Thanh Phong, Giáng Tuyết bên ngoài cũng câm nín.

Rõ ràng vương phi đang cố gây rối, nhưng vẫn có thể nói rõ ràng mạch lạc lại hợp lý như thế.

Thấy Dạ Mặc Uyên đã bắt đầu xuôi theo, Cố Thanh Hy rèn sắt khi còn nóng, tay nhỏ nắm lấy tay hắn quơ quơ làm nũng: “Vương gia, đồng ý đi mà, từ nhỏ ta đã mất đi mẫu thân, phụ thân lại không thương, ta không muốn sau này hài tử của mình cũng giống như ta, chẳng có ai dạy dỗ, ngu ngốc chẳng biết gì”.

Tay Dạ Mặc Uyên chợt run lên, muốn hất ra.

Lại nhìn tới gương mặt uất ức của nàng, cùng với đôi mắt ngập nước đáng thương kia thì tay hắn cứng đờ, mặc cho nàng nũng nịu, thậm chí còn có chút đau lòng thay cho nàng.

Chuyện của Cố Thanh Hy hắn cũng biết.

Từ nhỏ nàng đã mất đi mẫu thân, Cố Thừa tướng chán ghét mẫu thân nàng, nên sau đó cũng ghét nàng, vì thế nàng đã phải sống những ngày tháng cơ cực khó khăn ở phủ Thừa tướng, cuộc sống còn chẳng bằng một nha hoàn.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện