Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 484


trước sau

Advertisement

Chương 484

Là những đoạn ngắn có liên quan đến chuông Phá hồn cùng long châu, nàng luôn cảm thấy rằng không phải ngẫu nhiên mà bản thân xuyên không vào trong một cơ thể cùng tên cùng họ với mình là Cố Thanh Hy này.

Tu La Môn càng không vô duyên vô cớ cứu giúp nàng, thậm chí còn cử ám vệ sát bên người bảo vệ nàng.

Nàng cảm thấy mình đã quên đi rất nhiều ký ức.

Muốn tìm lại những hồi ức đó, đồng thời làm rõ nguyên nhân xuyên việt chỉ có thể mở ra chuông Phá hồn, tìm được long châu.

Hơn nữa nàng cần phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Cá lớn nuốt cá bé, tại thế giới này không có võ công tương đương với việc không có vốn để kiêu ngạo.

Nàng nhất định phải giết chết Lan kỳ chủ, nhưng nàng không muốn gửi gắm tất cả hy vọng lên một mình Dạ Mặc Uyên.

Cố Thanh Hy mỉm cười đáp: “Có lẽ chính vẻ ngoài điển trai của ngươi đã hấp dẫn ta chăng”.

Nghe được lời này cả người Tiêu Vũ Hiên khựng lại, trong lòng hắn bất giác dâng lên niềm vui sướng: “Nhưng tướng mạo của Dạ Mặc Uyên cũng không tồi”.

Cố Thanh Hy xoa cằm, làm như thật đáp: “Dạ Mặc Uyên quả thực rất đẹp trai, nhưng ta cũng rất thích loại hình như ngươi”.

Một câu thích này khiến trái tim Tiêu Vũ Hiên khơi gợi lên một tia hy vọng, ánh mắt hắn nhìn Cố Thanh Hy không khỏi càng thêm nóng rực.

“Đi thôi, mau chóng rời khỏi đây thôi”.

Cố Thanh Hy liếc nhìn khoảng sân bị bỏ hoang, cũng không biết Dạ Mặc Uyên có nổi điên hay không sau khi biết được nàng đã rời đi?

Cuộc hôn nhân của họ vốn dĩ là một vụ giao dịch, nàng cũng không quên việc chữa khỏi độc và chân

Advertisement
của hắn, đợi nàng giải được bí mật chuông Phá hồn ắt sẽ trở về.

‘Kẽo kẹt’ một tiếng.

Cố Thanh Hy đẩy cánh cửa đã bị phủ đầy bụi từ lâu, và thứ xuất hiện trong tầm mắt nàng là khuôn mặt ai oán của Ma chủ.

Ma chủ có khuôn mặt xinh đẹp vô song như yêu nghiệt, cùng một đôi con ngươi tuyệt đẹp dị sắc, chỉ là không biết có phải là bị đánh hay không mà đôi mắt của màu lam nhạt của hắn lúc này đã biến thành mắt gấu trúc.

Ngay cả đôi môi đỏ mọng gợi cảm cũng lệch sang một bên, thoạt nhìn có chút ‘đầu Ngô mình Sở’, là ảo giác pha trộn giữa thánh phẩm và thứ phẩm.

Ma chủ hờn tủi nói: “Tỷ tỷ, tỷ không cần A Mạc nữa sao?”

Tiêu Vũ Hiên giống như gặp phải đại địch mà siết chặt chiếc quạt trong tay, sẵn sàng cúng tế bất cứ lúc nào.

Cố Thanh Hy giật mình hỏi: “Là bị Dạ Mặc Uyên đánh sao?”

“Đau quá, tỷ tỷ cũng không thương tiếc A Mạc”.

Cố Thanh Hy tặc lưỡi: “Dạ Mặc Uyên ra tay quả thực rất hung tàn, một khuôn mặt xinh đẹp như vậy đến ta cũng không nỡ động tới”.

Vừa nói tầm mắt của nàng vừa hạ xuống phía dưới, cuối cùng dán chặt vào nửa mình dưới của hắn ta.

Tiêu Vũ Hiên choáng váng.

Người phụ nữ này lại bắt đầu rồi.

Rốt cuộc nàng ta thiếu thốn đàn ông đến mức nào.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện