Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 482


trước sau

Advertisement

Chương 482

“Đi đâu với ngươi? Đào hôn à?”

“Có đi không?”, vẻ chờ mong lộ ra trong mắt Tiêu Vũ Hiên.

Hắn ta không muốn nha đầu xấu xí lấy chiến thần.

“Nếu ta đào hôn, Dạ Mặc Uyên sẽ truy sát ta đến chân trời góc bể thì sao? Bỏ đi, phủ Dạ Vương cũng tốt lắm”, Cố Thanh Hy từ chối không chút nghĩ ngợi.

Cửa đột nhiên mở ra, Thu Nhi cầm khăn đỏ đội đầu vội vàng bước vào, vừa nhìn thấy trong hỉ phòng còn có hoa hoa công tử Tiêu Vũ Hiên, nàng ta sợ tới mức há mồm định hét lên.

May mà Tiêu Vũ Hiên nhanh tay lẹ mắt bịt miệng nàng ta lại.

Thu Nhi trợn to mắt, không ngừng vùng vẫy.

“Thu Nhi, ta không có ác ý, chỉ cần ngươi không la hét lung tung, ta sẽ thả ngươi ra”.

Cố Thanh Hy vỗ trán.

Tiêu Vũ Hiên đang làm gì thế?

Muốn Thu Nhi câm miệng thì làm như vậy sao được?

Cố Thanh Hy đành lên tiếng: “Thu Nhi, nếu ngươi la lên, tiểu thư nhà ngươi sẽ hoàn toàn mất hết danh dự. Nếu ngươi tàn nhẫn thì cứ la đi”.

Quả nhiên Thu Nhi không vùng vẫy nữa, sợ hãi gật đầu.

Tiêu Vũ Hiên thả nàng ta ra.

Thu Nhi không la lên, chỉ há miệng định tiếp tục lảm nhảm.

Cố Thanh Hy ngăn cản nàng ta kịp thời: “Ta biết ngươi muốn nói gì. Yên tâm đi, Tiêu Vũ Hiên sẽ đi ngay, ta cũng không đi đâu cả. Khăn đội đầu này là cho ta đúng không, cảm ơn, lát nữa ta sẽ tự đội lên”.

“Tiểu thư…”

“Ngoài đó đánh xong chưa?”

“Vẫn… Vẫn chưa xong ạ, tiểu thư,

Advertisement
hôm nay là ngày đại hôn của người…”

“Ta tự có chừng mực, có điều ma vương võ công cao cường, ngươi đi xem xem, nếu Dạ Mặc Uyên bị thương thì nhớ bảo hắn về tìm ta chữa thương”.

Thu Nhi định nói câu nào cũng bị Cố Thanh Hy chặn họng, nàng ta đành phải bĩu môi rời đi.

Cố Thanh Hy thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đuổi bà quản gia này ra ngoài được.

Bỗng nhiên Cố Thanh Hy nhìn thấy chiếc chuông nàng ta đeo bên hông, không kìm được run lên: “Thu Nhi, ngươi quay lại đây”.

“Tiểu thư, người có gì cần dặn dò ạ?”

“Ngươi đang đeo thứ gì bên hông đấy?”

“Hả… Tiểu thư nói chiếc chuông này ạ? Lúc đi nhặt khăn đội đầu, Thu Nhi vô tình nhìn thấy nó nằm dưới đất. Nô tì thấy đẹp nên đã lấy đeo, nếu tiểu thư thích thì nô tì đưa cho tiểu thư”.

Cố Thanh Hy nhận lấy chiếc chuông, vuốt ve chất liệu của nó, sau đó nhìn chăm chú vào ký hiệu trên chuông, xác nhận đây chính là chuông Phá hồn.

Tiêu Vũ Hiên cũng nhận ra, hắn ta kinh ngạc: “Nha đầu xấu xí, đây không phải chuông Phá hồn sao? Sao nó lại ở trong tay nha hoàn của cô?”

Cố Thanh Hy bỏ đi dáng vẻ đùa cợt ngày xưa, nghiêm túc hỏi: “Ngươi nhặt được chiếc chuông Phá hồn này ở đâu?”

“Ở trong chính đường ạ, không biết là ai bất cẩn làm rơi”.

“Cụ thể là ở đâu trong chính đường?”, Cố Thanh Hy cầm chặt chuông Phá hồn.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện