Cuộc Sống Thường Ngày Của Bá Tổng Thích Diễn Sâu

Chương 3


trước sau

Edit: Cháo

Diệp Kính Hành rất muốn khuyên vợ về nhà, nhưng hắn thật sự không biết nói thế nào, chỉ có thể nói một câu về nhà tẻ ngắt.

Vương Dư Lâm ngẩng đầu, nghiêng một góc 45 độ nhìn lên trần nhà, bờ mi buông xuống một cung độ bi thương: “Lâm Bạch đã trở lại, anh đi tìm anh ta đi.”

Diệp Kính Hành: “… Giữa anh và anh ta đã kết thúc từ lâu rồi.”. ngôn tình hay

Đôi mắt Vương Dư Lâm lóe lên ánh lệ — là thuốc nhỏ mắt y vừa mới nhỏ vào: “Em biết anh vẫn luôn xem em là thế thân của Lâm Bạch.”

Diệp Kính Hành: “Anh không có, đừng nói bậy.”

Vương Dư Lâm nhìn thân thương phận: “Em và anh ta quá giống nhau mà.”

Diệp Kính Hành: “… Không hẳn là rất giống, chỉ có thể nói là chẳng có chút liên quan nào cả.”

Vương Dư Lâm cao một mét bảy lăm, Lâm Bạch một mét chín, Lâm Bạch là tráng hán với làn da màu lúa mạch, Vương Dư Lâm là tiểu thụ trắng như sữa bò. Hai người này cho dù là vẻ ngoài hay là phong thái tính cách thì cũng là hai kiểu hoàn toàn khác biệt, đậu mè nó chứ giống chỗ nào?

Vương Dư Lâm: “Em và Lâm Bạch đều có một cái mũi hai con mắt đúng không?”

Diệp Kính Hành gật đầu.

Vương Dư Lâm: “Em và anh ta đều là nam đúng không?”

Diệp Kính Hành tiếp tục gật đầu.

Vương Dư Lâm nói: “Anh còn nói bọn em không giống nhau, giống thế còn gì.”

Diệp Kính Hành: “… Ừ, hai người đều còn sống, hai người giống nhau như đúc.”

Vương Dư Lâm lau nước mắt không tồn tại: “Em cũng biết em là thế thân của anh ta.”

Diệp Kính Hành: “…”

Vương Dư Lâm tiếp tục: “Anh có biết vì sao sau khi chúng ta kết hôn rồi em luôn không vui không?”

Diệp Kính Hành tiếp tục cạn lời: “… Không biết.” Hắn cảm thấy Vương Dư Lâm diễn thích chí lắm rồi.

Vương Dư Lâm thất vọng nhìn Diệp Kính Hành: “Bởi vì em biết, khi em cười lên thì không giống anh ta nữa.”

Diệp Kính Hành: “…” Giờ phút này hắn rất muốn ném hết đống
tiểu thuyết bá tổng mà Vương Dư Lâm đang chứa ở nhà đi, vô cùng muốn siêu cấp muốn.

“Chính chủ đã về rồi, còn tới tìm thế thân làm gì chứ?” Vương Dư Lâm thở dài một hơi, đặt Vương Bát Chi Khí lên máy tính, nói lời thấm thía: “Con trai à, cố gắng học lập trình nhé, sau này con phải trở thành rùa hacker đứng đầu thế giới, cha con chúng ta phải dựa hết vào con đấy.”

Tốc độ bò của Vương Bát Chi Khí cũng khá là nhanh, bịch một tiếng rơi xuống đất, lại bị lật mai rồi.

Diệp Kính Hành đã quen với việc diễn trò của Vương Dư Lâm, yên lặng nhặt Vương Bát Chi Khí lên ném về bể nước.

Con trai bị ôm đi mất, mộng tưởng con trai trở thành hacker của Vương Dư Lâm tạm thời mắc cạn, sau đó y bị Diệp Kính Hành ôm lấy.

Bá đạo tổng tài toàn một đêm bảy lần, Diệp Kính Hành không phải là một bá tổng đạt tiêu chuẩn, không được một đêm bảy lần nhưng hắn vẫn thành công làm khóc vợ yêu thế thân.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Kính Hành đang chuẩn bị trao cho Vương Dư Lâm một nụ hôn buổi sáng dịu dàng thắm thiết. Vương Dư Lâm ngăn khuôn mặt tuấn tú đang sáp lại gần của hắn đòi chi phiếu: “Không cần nói gì cả, em biết, em chỉ là một công cụ làm ấm giường mà thôi.”

Diệp Kính Hành: “…”

Cuối cùng ví tiền của Diệp tổng bị nộp lên.

Truyện convert hay : Hoắc Gia, Phu Nhân Lại Đi Cầu Vượt Bày Quán

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện