Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Bộ đồ Câu hồn đoạt phách


trước sau

Advertisement

Lúc này trên tay cô ta vẫn đang xách một chiếc túi xách vô cùng tinh xảo.

Anh chàng Thẩm Tư Huy này đã quen với việc ngẩn ngơ ở nơi phong nguyệt.

Chỉ cần nhìn biểu hiện của Nguyễn Bảo.

Lan là biết rằng cô ta có ý với Lệ Hữu Tuấn.

Anh ta giật giật khóe miệng, lười biếng nghiêng người sang một bên, chờ xem kịch hay.

Nguyễn Bảo Lan có chút căng thẳng, cô ta vội vàng bước tới: “Anh, anh Lệ, cảm ơn anh lần trước đã cứu tôi, còn bộ quần này nữa”

Vẻ mặt của Lệ Hữu Tuấn rất lạnh lùng, có một nét thiếu kiên nhãn trong đôi mắt sắc như ưng ấy.

Trái lại Thẩm Tư Huy, anh ta nhướng mày, tiến lên một bước trực tiếp cầm lấy túi xách.

Anh liếc mắt nhìn: “Đây là bộ mới à?”

Nguyễn Bảo Lan gật gật đầu: “Nửa tháng trước, khi tôi định trả quần áo cho anh Lệ, hình như đã bị cô Lệ hiểu lầm, cô ấy đã cầm quần áo vứt đi rồi: Chiếc váy này được coi là rẻ, cũng không phải có tiền là có thể mua được.

Vì vậy, Nguyễn Bảo Lan đã phải mất thời gian hơn nửa tháng, mới tìm được một chiếc khác giống y hệt.

“Thì ra là như vậy à?”

Thẩm Tư Huy mim cười, quay đầu lại nhìn Lệ Hữu Tuấn một cách khó hiểu: “Anh trai, bộ quần áo này rất khó mua đó. Người đẹp này chắc phải tốn nhiều công sức, nếu anh không nhận, chẳng phải là không tốt lắm hay sao?”

Lúc này Lệ Hữu Tuấn một tay đút trong túi quần, đi thẳng tới đây.

Đưa tay ra, lấy lại chiếc túi từ tay Thẩm Tư Huy.

Tim Nguyễn Bảo Lan đập thình thịch.

Đôi mắt to tròn đó, nhìn Lệ Hữu Tuấn đầy mong đợi.

Anh… anh đây là nhận rồi phải không?

Lệ Hữu Tuấn cụp mắt xuống, nhìn Nguyễn Bảo Lan: “Cô vừa mới nói, vợ tôi đem quần áo cô đưa đến vứt đi rồi?”

Nguyễn Bảo Lan gật gật đầu: “Có ấy đã hiểu lâm điều gì đó, cho nên cô ất không vui”

“Vậy sao?”

Lệ Hữu Tuấn xoay người đi đến bên cạnh thang máy, trực tiếp ném thẳng chiếc túi xách vào thùng rác gần đó.

“Anh Lệ!”

Nguyễn Bảo Lan trực tiếp chết lặng.

Lệ Hữu Tuấn chỉ nói một cách thờ ơ: “Đã biết vợ của tôi sẽ hiểu lầm, sẽ không vui mà cô còn đưa quần áo cho tôi, đây là định khiến tôi trở về tiếp tục làm cho cô ấy không vui sao?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyễn Bảo Lan lập tức tái mét, thậm chí cả người cô ta cũng không khỏi run lên.

Lệ Hữu Tuấn quay người, nói với thư ký ở cửa văn phòng một cách thờ ơ: “Lần sau người nào đặt thứ gì vào trong đó, cô liền vào dọn dẹp rồi đến phòng tài chính nhận lương đi.”

Thư ký Vương sợ hãi nhanh chóng đứng lên: “Xin, xin lỗi Chủ tịch, lần sau tôi không dám tái phạm nữa”

Lệ Hữu Tuấn vẻ mặt u ám, tức giận đi về phía thang máy VIP.

Nguyễn Bảo Lan toàn thân run rẩy, đôi mắt ngấn lệ.

Cô ta gắng gượng không để nước mắt rơi xuống.

Thẩm Tư Huy nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô ta, không khỏi cảm thấy có chút thương hại.

Anh ta bước tới, đưa ra một tờ khăn giấy: “Đừng khóc nữa, hôm nay coi như là cô xui xẻo, anh ấy vừa mới cãi nhau với vợ, tâm tình không tốt lắm”

Nguyễn Bảo Lan không trả lời, chỉ là cố chấp cắn môi đứng yên tại chỗ.

Thẩm Tư Huy đang định quay người rời đi, Nguyễn Bảo Lan đột nhiên nói: “Anh Lệ, anh ấy thật sự kết hôn rồi sao?”

Thẩm Tư Huy hơi dừng lại, anh ta cười nhạt: “Cô gái nhỏ, có một số việc, có thể gặp nhưng không thể muốn được. Anh ấy từ chối cô như vậy, là vì tốt cho cô mà thôi.”

Nguyễn Bảo Lan hoàn toàn tuyệt vọng.

Cô ta đang định quay người rời đi thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một tấm danh thiếp.

“Tôi tên là Thẩm Tư Huy, chúng †a hãy kết bạn đi”

Khoảng sáu, bảy giờ tối.

Tô Kim Thư đi chân trần, ngồi ôm gối trên chiếc ghế đan ngoài ban

Advertisement
công, ngây người nhìn chằm chằm.

“Mẹ, mẹ vẫn chưa đọc xong câu chuyện úa Bạch Tuyết, sao mẹ lại bắt đầu Tô Mỹ Chỉ chỉ cau mày, không vui bước tới.

Tô Duy Hưng ngồi xuống một bên: “Tô Mỹ Chỉ, em thật là ngu ngốc. Tô Kim Thư rõ ràng đã cãi nhau với cha, em không có việc gì thì ra kia đi”. 

“Cãi nhau? Mẹ, mẹ đừng cãi nhau với cha được không? Cha tốt như vậy, sao mẹ lại cãi nhau với cha?”

Bị lời nói con trai chọc vào tim, gương mặt của Tô Kim Thư càng trở nên khó coi. Cô ôm con gái một cách đáng thương: “Lần này không phải mẹ cãi nhau với cha, mà là mẹ đơn phương giận cha”

Tô Duy Hưng chỉ lạnh nhạt chế giễu ở bên cạnh: “Lần này? Tô Kim Thư, lẽ nào số lần mẹ chọc giận cha còn ít sao? Con đều đã quen rồit”

“Tô Duy Hưng con có còn là con trai mẹ nữa hay không vậy?”

“Con vốn muốn nghĩ là không phải, nhưng hoàn cảnh không cho phép.”

“Thằng nhóc thối này!”

Tô Kim Thư suýt bị con trai làm cho tức hộc máu.

Lúc này Tô Mỹ Chỉ mới đi tới, đưa tay chạm vào mặt cô.

Tô Kim Thư đang định thở dài, khi nghĩ vẫn là con gái dễ thương, thì khuôn mặt cô đột nhiên đau đớn.

Chỉ thấy Tô Mỹ Chỉ dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình véo hai má cô.

Khuôn hung thần tà ác: “Mẹ, cho mẹ thời gian một đêm, nếu như không dỗ cha cho tốt, thì Mỹ Chỉ sẽ không quan tâm tới mẹ nữa, hứ!”

Sát thủ sữa dứt lời, Tô Mỹ Chỉ trực tiếp nhảy ra khỏi vòng tay Tô Kim Thư.

Sau đó, nắm tay anh trai, ngạo nghễ bước đi.

Tô Kim Thư thất thần.

Tất cả đều nói rằng con gái là chiếc áo bông nhỏ thân mật.

Đây là bông đen nhà cô thì có!

“Mợ chủ, vừa rồi có một người chuyển phát nhanh đã giao hàng đến, nói rằng nó là của cô ạ”

Ngay sau khi hai bạn nhỏ rời đi, bảo mẫu cầm theo một chiếc hộp nhỏ với bao bì tinh xảo, bước đến bên cạnh Tô Kim Thư.

Tô Kim Thư sững sờ một lúc, đột nhiên tròn mắt.

Trực tiếp nhảy lên và ôm chiếc hộp nhỏ trong tay: “Đúng đúng đúng, là của tôi, là của tôi!”

Tô Kim Thư xách chiếc hộp nhỏ tinh xảo, t xinh đẹp cũng là dáng vẻ nhanh chóng chạy về phòng ngủ.

Sau đó, còn cẩn thận khóa cửa lại.

Khi chiếc hộp được mở ra, quả nhiên là một bộ gồm năm phần khí chất nhiệt tình bằng ren đen gần như trong suốt.

Không chỉ vậy, trong hộp còn có tất tay, quần dài, thậm chí cả còng tay và roi. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Tô Kim Thư nhanh chóng bấm nút trả lời: “Lâm Thúy Vân, cái cậu này”

Lâm Thúy Vân ở đầu dây bên kia cười tươi kia khiến cô run lên: “Kim Thư, thứ này là do mình dày công lựa chọn. Nhiệt huyết dâng trào trong truyền thuyết, bộ đồ năm mảnh gọi hồn cướp phách! Mình bảo đảm chỉ cần cậu mặc thứ này, nam thần sẽ ngay lập tức quỳ gối dưới váy màu hạt lựu của cậu”

“Lâm Thúy Vân!”

“Được rồi được rồi, mình chỉ có thể giúp cậu được đến đây thôi”

Sau khi Lâm Thúy Vân cúp điện thoại, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Kim Thư đỏ bừng.

Cô nhìn vào bên trong chiếc hộp nhỏ.

Những đầu ngón tay thon và trắng ngần cẩn thận lấy ra một chiếc quần lót.

“Bụp!”

Mặt cô lập tức đỏ bừng Cô ném chiếc quần lót ra như thể bị bỏng tay, tồi nhanh chóng đóng hộp lại Đúng như Lâm Thúy Vân đã nói, khoác lên mình bộ đồ năm mảnh nhiệt huyết dâng trào, cầu xin Lệ Hữu Tuấn tha thứ.

Tô Kim Thư biểu hiện Thần thiếp không làm được.

Như thiêu như đốt đặt chiếc hộp dưới đáy tủ quần áo, lòng Tô Kim Thư lúc này mới bình tĩnh trở lại.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện