Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Xử lý con mèo hoang này


trước sau

Advertisement

Sau một tiếng chuông dài, cuộc gọi cuối cùng đã được kết nối.

“Alo”

Giọng của Lệ Hữu Tuấn trầm, gợi cảm, và có phần vui vẻ bên trong, thậm chí còn có một chút nuông chiều.

Vừa rồi chuẩn bị một bụng những điều cần nói nhất thời đều nghẹn lại cổ họng: “Gọi cho tôi mà lại không nói gì. Hửm?”

Tô Kim Thư đột nhiên tỉnh dậy: “Cảm ơn vì những chuyện vừa rồi.”

Lệ Hữu Tuấn quét một cái nhìn về phía Lục Anh Khoa đang cùng với hai đứa trẻ đi mua kem: “Chồng giúp vợ là chuyện nên làm”

Tô Kim Thư cứng rắn một chút và nói: “Anh Lệ, tôi biết lúc nãy anh giúp tôi là vì tình huống bắt buộc, và tôi rất biết ơn những gì anh đã làm cho hai đứa trẻ. Tôi không muốn nó ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, do đó, khi anh có thời gian, chúng ta liền đi đến văn phòng dân sự để nộp giấy ly hôn nhé…”

“Em nói gì?” Giọng đàn ông bỗng trở nên lạnh lẽo.

Tô Kim Thư ngạc nhiên.

Anh ta giận à?

Cô nhanh chóng thay đổi giọng nói của mình. “Anh Lệ, xin đừng giận. Nếu anh không thể đợi được, sau khi tôi hoàn thành công việc trong bệnh viện, ngay lập tức đến … Tút tút..

Tô Kim Thư nghe thấy tiếng tút hút bên tai liền nhìn vào điện thoại.

Người đàn ông này…

Anh ta cúp máy à?

Người ta nói rằng phụ nữ thật khó hiểu, nhưng cô cảm thấy rằng Lệ Hữu Tuấn mới thật sự khó hiểu!

Một giây trước thì trời trong mây trắng, một giây sau thì mưa to gió lớn.

Thật kỳ lạ Vào lúc đó, cửa khu vui chơi.

Trên cổ Lục Anh Khoa một đứa, một đứa trên tay, đi về phía Lệ Hữu Tuấn.

Một chiến binh xuất thân từ lực lượng đặc biệt … lại trở thành một người trông trẻ.

Cảm giác thật là…

“Cậu chủ, vé đã mua xong rồi.”

Nhìn vào chiếc điện thoại di động bị đập nát trên mặt đất, ánh mắt nổi lên sự nghỉ ngờ.

Là ai đã gây sự với cậu chủ của mình?

“Hmm”’ Sắc mặt Lệ Hữu Tuấn vẫn không tốt lắm.

Tô Mỹ Chỉ nháy mắt một cái, chạy tt trước mặt anh, vươn tay ôm: “Cha, có phải có người làm cha bực mình không?”

Chân mày của Lệ Hữu Tuấn thả lỏng ra, cúi xuống ôm cô bé trong tay: “Chỉ là một con mèo hoang không chịu nghe lời thôi.”

“Mèo hoang?” Tô Mỹ Chỉ quay đầu lại và nhìn xung quanh: “Con không thấy có con mèo nào..”

“Con mèo hoang này sẽ không còn được.

chạy nhảy lâu nữa đâu.”

* “Giám đốc Lưu, ông tìm tôi?”

Sau hai mươi phút, Tô Kim Thư vội vã đến văn phòng giám đốc.

Cô đẩy cửa vào.

©ó hai người đang đứng ngoài ban công, giám đốc Lưu hình như đang nói chuyện với ai đó.

Sau khi nghe thấy giọng nói của Tô Kim Thư, ông ấy quay lại với một nụ cười rạng rỡ: “Bác sĩ Tô tới rồi đó à!”

Không phải nói là liên quan tới mạng người ư?

Tại sao giám đốc Lưu vẫn cười vui vẻ như vậy?

“Giám đốc Lưu… ông không phải nói là Tô Kim Thư vẫn chưa nói xong, giám đốc Lưu đã vẫy vấy tay: “Cũng đã nhiều năm rồi, chắc cha con hai người chắc rất nhiều chuyện muốn nói? Tôi sẽ không làm phiền nữa”

Cha và con gái?

Ngay lập tức Tô Kim Thư cứng đờ.

Nhưng khi cô sực tỉnh lại, giám đốc Lưu đã đi rồi.

Từ ban công đi lại, là một người đàn ông.

Không phải là Tô Văn Tâm thì còn là ai?

Sắc mặt Tô Kim Thư lạnh lùng, quay người đi ra ngoài.

“Kim Thư, đây là thái độ của con khi gặp cha mình sao?” Tô Văn Tâm không hài lòng.

Tô Kim Thư cười nhạo và quay lại: “Ông này, ông nhận nhầm

Advertisement
rồi, tôi không có cha.”

“Cô..” Tô Văn Tâm bị chọc tức. Giơ tay định động thủ.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến mục đích của cuộc gặp mặt này, ông ta đã nhịn lại: “Kim Thư! Cha con với nhau nào có cái gì hận với thù chứ. Thời gian cũng đã trôi qua lâu như vậy, bây giờ con muốn quay trở lại thành phố Ninh Lâm, có nghĩa là con đã bỏ qua quá khứ. Cha cũng đã hạ mình tới đây tìm con, con như vậy bắt ép người khác có phải là có phần quá đáng không?”

“Tôi quá đáng?” Tô Kim Thư suýt chết cười: “Các người có cảm thấy mình quá đáng khi bỏ thuốc vào nước ép trái cây của tôi và đưa tôi lên giường của một người đàn ông khác hay thậm chí rút máy thở của anh trai tôi không? Tôi nói cho ông biết, tôi quay về thành phố Ninh Lâm chỉ vì đây là quê hương của tôi, không có nghĩa là tôi muốn cùng loại rắn rết như các người có bất cứ mối liên hệ gì. Muốn tìm thấy sự tồn tại ở chỗ tôi? Xin lỗi, có lẽ ông phải thất vọng rồi!”

Bỏ câu này lại một cách lạnh lùng, Tô Kim Thư quay người lại định rời đi.

Chỉ mới chạm tay vào tay nằm cửa, Tô Văn Tâm liền nổi giận và gầm lên: “Tô Kim Thư, cô đã vô tình như vậy, tôi cũng không cần phải nói vòng vo nữa. Thời gian này tôi đến tìm cô, chỉ có một chuyện. Vị trí bà tổng giám đốc Lệ Thiên chỉ có thể là của Tô Bích Xuân, cô thì ngoan ngoan nghe lời, ít dây dưa với Lệ Hữu Tuấn đi!”

Lại là Tô Bích Xuân!

Tay nắm chặt lại, Tô Kim Thư quay người: “Xin lỗi ông, những lời này có thể có ích nếu ông nói với tôi sớm hơn. Bây giờ … thì muộn rồi”

“Ý cô là sao?”

“Ý tôi là..” Tô Kim Thư lấy giấy chứng nhận kết hôn ra khỏi túi xách: “Thấy chưa? Vị trí bà chủ nhà họ Lê mà cô ta hằng mơ ước, giờ là của tôi.”

Tô Văn Tâm giật lấy tờ giấy chứng nhận kết hôn.

Khi ông ta nhìn thấy bức ảnh, tên tuổi và dấu ấn thép, toàn bộ người ông ta như bị sét đánh: “Cái này, không thể nào…”

Tô Kim Thư cười lạnh, lấy lại giấy đăng ký kết hôn: “Như thế nào? Thứ mà các người mong muốn mà không có được trong nhiều năm, tôi vừa trở về mới có một tháng mà đã dễ dàng có được rồi. Rất tức giận, rất buồn?

Xin đừng quá đau buồn, tốt nhất là nên cố gắng vực tinh thần dậy, vì đây chỉ là sự khởi đầu thôi. Thứ các người nợ tôi, nợ anh trai của tôi, tôi sẽ từ từ, từng thứ một đòi lại tất cả. Vì vậy, hãy tận hưởng đi, các người sẽ không còn nhiều thời gian nữa đâu!”

Nhìn thấy Tô Kim Thư từ chối quay đi, chuẩn bị lập tức biến mất trong tầm mắt của mình, Tô Văn Tâm cản răng, đột nhiên nói: “Tô Kim Thư, có phải vì vị trí bà chủ nhà họ Lệ, cô thậm chí có thể không quan tâm đến mạng sống của Tô Duy Nam đúng không!”

Tô Duy Nam, là anh trai cô.

Tô Kim Thư quay lại, giọng nói run rẩy: “Ông nói gì?”

Khi Tô Văn Tâm thấy phản ứng đó, ông ta biết mình đã nằm được thóp của cô, liền nói: “Tôi nói, ba năm trước, tôi nói rằng đã rút máy thở của nó ra chỉ là một cái cớ để đuổi cô đi thôi.”

“Anh trai tôi đâu?”

Tô Kim Thư đã vội vã vì xúc động.

“Anh trai cô đang ở nước ngoài để hồi phục, vẫn chưa chết”

“Tôi muốn gặp anh ấy!”

Tô Văn Tâm nhìn chằm chằm cô: “Cô muốn gặp cũng không phải không được, nhưng tôi có một điều kiện.”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện