Cùng Quân Duyên

Chương 15


trước sau

Advertisement

Con đường kia chính là đi vào Chính Sự Đường.

Chính Sự Đường ở phía nam Kiến Chương Cung, là một chỗ cung điện rộng lớn cải biến mà thành. Là vị trí của phụ thần làm công. Chế độ phụ thần vô cùng hoàn thiện, trong ngoài đối ứng với nhau chia làm sáu bộ, mỗi bộ thiết một học sĩ, lĩnh năm tên tham chính, học sĩ thêm thị bên trong hàm, có thể gặp mặt thánh thượng bất cứ lúc nào, sáu học sĩ hướng lên chính là thượng khanh. Bây giờ vị trí thượng khanh trống, không ít thế tộc nhà giàu đều bồi dưỡng con gái mình, mong có thể vào được mắt bệ hạ, nhảy lên thượng khanh.

Mộ Sanh tự biết nếu vào Chính Sự Đường, lấy tư lịch của nàng, tất nhiên là làm từ tham chính thấp nhất làm lên. Vậy cũng rất tốt, người sống cả đời, chung quy phải lưu lại một chút gì đó, chứng minh mình đã từng tới. Mộ Sanh không sợ không có địa vị cao, chỉ sợ không có cơ hội.

Chính Sự Đường chính là vị trí nghiêm mật nhất ở trong toàn bộ triều đình, cơ mật không thể tiết lộ ra ngoài tất nhiên là không cần nhiều lời, nhân viên cũng là có hạn, không nhiều một người không ít một người.

Tình huống như thế, nàng phải đi vào như thế nào?

Còn có chức vụ Y Chính này, nếu như tham chính, có bị dỡ xuống chức vụ nguyên tác hay không? Tham chính chỉ vì bệ hạ bày mưu tính kế, Y Chính chỉ vì bệ hạ xem bệnh, hai người này tựa hồ có chỗ tương đồng, đều là một người vì bệ hạ, nếu là như vậy, có thể bảo lưu chức vụ Y Chính của nàng không?

Mộ Sanh cảm thấy mình muốn hơi nhiều. Cũng không nguyện để nỗ lực nhiều năm của Bạc Mộ Sanh như nước chảy về biển Đông, cũng không muốn vứt bỏ con đường của chính mình. Trên đời làm sao có phương pháp vẹn tròn đôi bên? Tất nhiên là phải có mất mới có thể đoạt được.

Mộ Sanh trầm tư, bên cạnh bỗng nhiên vang lên giọng bé gái thanh thúy: "Ngươi là người phương nào? Tại sao lại ở đây?"

Mộ Sanh quay đầu lại, chỉ thấy có một tiểu cô nương thanh tú khả ái đứng ở sau lưng nàng. Tiểu cô nương mím lại miệng nhỏ, thân thể là sườn lập, đem nửa lỗ tai quay về phía Mộ Sanh. Trong tay nàng cây gậy trúc chắc chắn, một mặt ngọc trúc chạm mặt đất. Tư thế này, còn có cây gậy trúc chạm đất, Mộ Sanh hơi nhíu mày, nâng mắt lên, đối đầu với hai con mắt trong suốt nhưng vô thần của nàng, mới xác nhận tiểu cô nương này là một người mù, con mắt của nàng không nhìn thấy.

Thật sự là đáng tiếc.

Mộ Sanh thoáng đi lên trước hai bước, ôn hòa nói: "Ta là Y Chính ở Thái Y Thự. Ở đây xem xét quá dịch. Không biết cô nương là người phương nào?"

Mạnh Ấu Lâm nhất thời trợn to hai mắt, nàng hiếu kì nói: "Ngươi chính là Bạc tiểu Y Chính kia? Sao ngươi ở đây? Bệ hạ để ngươi đi ra sao?"

Mộ Sanh nhất thời như bị vật gì nghẹn ở yết hầu vậy, không nói ra được nửa chữ. Mặc dù tiểu cô nương này  không trả lời nàng, nàng cũng biết, vị này chắc là thân muội của Hoài An Quân. Nàng từng sớm nghe qua bệ hạ đề cập tới, Hoài An Quân có một tình yêu vượt qua cả tính mạng với thân muội cùng mẹ này, lúc năm tuổi vì bị người xấu làm hại, hỏng hai mắt.

Nghĩ đến chuyện tiểu cô nương bất hạnh phải gặp, lại so sánh với khuôn mặt điềm tĩnh không nhìn ra chút bóng tối nào của nàng lúc này, cũng không đành lòng tính toán vấn đề nàng khiến nhiều người lúng túng, ngữ khí nhuyễn xuống, kiên nhẫn nói rằng: "Ta chỉ là Y Chính của bệ hạ, xem qua mạch bình an, dĩ nhiên là đi rồi."

Mạnh Ấu Lâm vô cùng tán thành gật đầu nói: "Ừm, ngươi là Y Chính của bệ hạ."

Mộ Sanh: "..." Lời tuy không  sai, nhưng từ trong miệng nàng nói ra, tại sao có chỗ quái quái. Không thể để cho nàng tự mình đi xuống, Mộ Sanh nhìn phía sau nàng một chút, hỏi: "Tỳ nữ của ngươi đâu?" Lãnh Phong Đài cao hơn mười trượng, muốn lên đến tất nhiên phải đi một lượt hơn trăm giai gạch xanh mạn pha, nàng là làm sao tới?

"Các nàng ở phía dưới." Mạnh Ấu Lâm vô cùng thông minh, vừa nghe liền biết Mộ Sanh bóng gió, nàng khá là đắc ý nói: "Ta vuốt tường, tự mình tới."

Thật là một tiểu cô nương cố chấp tùy hứng, Mộ Sanh khẽ mỉm cười, cùng nàng nói: "Ta phải đi về. Ngươi một mình ở đây chung quy không tốt, lúc ta xuống, giúp ngươi gọi tỳ nữ tới được không?"

Mạnh Ấu Lâm lắc lắc đầu, hai con mắt làm người cực kỳ tiếc hận kia bình tĩnh quay về Mộ Sanh, khá là khéo léo lễ phép cự tuyệt nói: "Không cần, ta không đi loạn, ở đây hóng gió một chút, chờ một lúc A Thư sẽ đến đón ta về nhà."

Nàng nói đến A Thư thì, khóe môi hơi vung lên, hiện ra ý cười càng chói mắt, liền như một đứa bé nói về đồ vật bản thân quý trọng nhất. A Thư nói không chừng chính là Hoài An Quân, nàng ấy lúc này đang ở Hàm Phong Điện tấu bẩm về bất tiện ở thời gian lâm triều nói bí sự trước mặt quần thần.

Hai tỷ muội này tình cảm nhất định rất tốt? Hồi tưởng lại một đống chuyện bát nháo ở Bình Lâm Quận Vương phủ mười mấy năm trước, Mộ Sanh thở dài trong lòng, hai người sống nương tựa lẫn nhau sao lại không tốt?

Sau khi cẩn thận dặn dò một phen không thể tới quá gần lan can, Mộ Sanh cũng không yên lòng, liền bồi nàng cùng nhau chờ.

Ước chừng qua ba chén trà nhỏ công phu, Hoài An Quân vội vàng chạy tới, nàng chưa kịp lên đài, Mạnh Ấu Lâm liền hân hoan nhạy bén mà nghe thấy tiếng nàng đi lại, vui vẻ nói: "A Thư đến rồi."

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, Mạnh Ấu Thư liền nhẹ thở hổn hển xuất hiện ở trước mặt các nàng.

Mạnh Ấu Lâm cười híp mắt đưa tay: "A Thư."

Mộ Sanh liền trơ mắt mà nhìn lời răng dạy vốn muốn mở miệng nói ra của Mạnh Ấu Thư, bất đắc dĩ nở nụ cười, nắm chặt tay nhỏ của nàng, thuận thế đáp đến bên hông chính mình, sau đó dịu dàng phủ lên sờ má nàng nói: "Lại tới một mình, ngươi thật là không nghe lời."

Trong lúc đó Mạnh Ấu Lâm tựa ở eo nàng, nhẹ nhàng sờ sờ, ngửa đầu nói: "Tiểu Bạc cũng ở."

Mạnh Ấu Thư nghiên đầu trông lại, giống như lúc này mới nhìn thấy nàng, khóe môi thanh tú khẽ nhếch, nói: "Đa tạ tiểu Y Chính trông nom xá muội."

Trong mắt của nàng ấy mang theo một vệt tiếc hận kì quái, bất quá chốc lát, lại chuyển thành thoải mái. Mộ Sanh bị nàng làm cho kỳ quái, thái độ có khác biệt, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ cười nhạt, đáp lễ nói: "Quân thượng khách khí."

Mạnh Ấu Thư nhìn nụ cười thanh nhã xinh đẹp như nước

Advertisement
chảy như hoa sen trong nước, không khỏi càng đáng tiếc. Thân phận thuần túy như vậy, phía sau không thế lực người rắc rối phức tạp, kỳ thực rất thích hợp, so với Bùi Chiều đều thích hợp hơn. Đáng tiếc, bệ hạ vẫn chưa động tâm, mặc dù, nàng cùng Bùi Chiêu giống nhau như vậy, bệ hạ đều chưa từng đối với nàng có chút mong đợi khác.

Mạnh Ấu Thư nghĩ lại nghĩ, có lẽ, chính là bởi vì một phần giống nhau này, mới càng khiến bệ hạ không muốn tới gần.

Quân nơi chín suối cùng cát bụi, ta tại nhân gian tuyết trắng đầu.*

*Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt, ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu: Đây là hai câu thơ trong bài Mộng Vi Chi của Bạch Cư Dị thời Đường.

Nỗi đau âm dương xa cách, ai có thể dễ dàng tiêu tan?

Mạnh Ấu Thư cũng không phải người quản việc không đâu, cùng lắm là gặp gỡ, nàng trùng hợp biết được một đoạn tình yêu kia của bệ hạ cùng Bùi Chiêu, lại trùng hợp bệ hạ đem việc điều tra Mộ Sanh giao cho nàng, hai lần đụng vào một chỗ, nàng liền nhìn với con mắt khác.

Lúc đầu, nàng chỉ cho rằng, khi Bùi Chiêu chết, bệ hạ đau đến không muốn sống như vậy cho thấy nàng ấy yêu rất đậm sâu, hiện tại một người cùng người nàng ấy yêu tương tự đến cực điểm, vị quân vương giàu có vô cùng chỉ thiếu một Bùi Chiêu phải lưu nàng ở bên người tán gẫu giải tương tư mới đúng.

Bất quá hiển nhiên, là nàng cả nghĩ quá rồi, bệ hạ hiểu rõ Bạc Mộ Sanh cùng lắm là một người giống Bùi Chiêu, ngoài ra, lại không thể nghi, nàng ấy liền không để ý Bạc Mộ Sanh nữa.

Cũng tốt, ai biết tâm đế vương đây? Sau khi bệ hạ lên ngôi, nàng liền cẩn thận mà duy trì bổn phận chính mình, e sợ không có lạm quyền, mà bệ hạ, cũng dần dần trở nên rắp tâm thâm trầm, ai cũng không biết nàng ấy tột cùng đang suy nghĩ gì. Loại nhìn không thấu này, buồn vui khó phân biệt, Bùi Chiêu chết rồi càng nhiều thêm. Mạnh Ấu Thư hầu như không thể nhận biết, vị Ngũ điện hạ cùng nhau đi học kia cùng thánh thượng đang ở chín tầng cung điện nay có phải là một người hay không. Mà nàng cũng không còn là nàng thời niên thiếu dễ dàng suy đoán. Nàng hiện nay chỉ là phụng dưỡng Hoàng Đế bên cạnh bệ hạ.

Không nghĩ nhiều nữa, Mạnh Ấu Thư khom người ôm lấy Mạnh Ấu Lâm, Mạnh Ấu Lâm rúc ở trong ngực ấm áp, cười cùng Mộ Sanh nói: "Tiểu Bạc cùng chúng ta đi chung đi."

Mộ Sanh trừng mắt nhìn, vui vẻ đáp ứng, lông mi như cánh bướm linh động nhẹ nhàng vẫy, mang theo rung động cùng đẹp đẽ, trêu đến Mạnh Ấu Thư lại một trận than tiếc.

Sau khi chia tay, Mộ Sanh liền trở về Thái Y Thự.

Bốn Y Chính, chỉ vì phụng dưỡng cái thân thể ngàn vàn kia, mà thân thể người ta còn rất tốt. Tháng ngày làm Y Chính thật là thanh nhàn. Toàn bộ Thái Y Thự đều vô cùng cung kính mà phục vụ bốn người, chỉ vì một thân y thuật người khác khó có thể với tới kia của bọn họ.

Mộ Sanh ngồi tẻ nhạt, trùng hợp, ba ông lão râu tóc bạc trắng Thẩm Y Chính, Triệu Y Chính, Lưu Y Chính này đến tìm nàng biện dược. Rất tốt, cũng coi như là một thú tiêu khiển.

Bốn người đều là người y đạo cao thâm, luận bàn lên cũng tràn đầy tư vị.

Phòng cửa đóng chặt, bốn người ngồi trên mặt đất, ở giữa có một lư hương khói bay lượn lờ, quả thực là lúc thong dong vừa ý để đàm kinh luận đạo.

Mộ Sanh khoác lên một cái áo bào lưu ly trắng rộng, mái tóc kéo cao, dung mạo tú lệ, nói đến chỗ hứng khởi, chân thành mà nói, phảng phất dược lý nói mãi không hết, ba vị Y Chính, hỏi, nàng cũng không giữ lại một chút, hoàn toàn không sợ tuyệt kỹ bị người ăn trộm, cực kỳ hào phóng thành khẩn.

"Trò giỏi hơn thầy. Lúc trước, lão hủ cũng từng cùng gia phụ luận bàn, nhưng kém xa cùng bạn nhỏ vui sướng lúc này." Lưu thái y cầm râu bạc trắng, gọi Mộ Sanh là bạn nhỏ.

Mộ Sanh tự nhiên khiêm tốn: "Một thân sở học, đều học từ gia phụ, không dám cùng lão nhân gia người so sánh với nhau. 

Triệu Y Chính lắc lắc đầu, giống như nàng rất hết thuốc chữa: "Y thuật là tốt, chỉ là người khô khan một chút."

Mộ Sanh: "..."

Nói đến, Bạc Mộ Sanh với y đạo rất có năng khiếu. Sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân*, Đại Tấn ngang dọc có 360 châu, ai biết trên ngọn núi nào ẩn cư một thế ngoại cao nhân đây? Nhưng ở bên trong Thái Y Thự này, y thuật Mộ Sanh đã là số một, không có người nào có thể cùng. Vì vậy ba vị lão Y Chính kia mới sẽ miệng đầy tán thưởng. Bọn họ già đầu, cũng đã đạt đến Y giả vinh quang cao nhất cõi đời này, Mộ Sanh so với bọn họ lợi hại, bọn họ cũng không đối kị, cùng lắm cười cười mà thôi, giang sơn đời nào cũng có tài tử, chỉ có một đời so với một đời càng mạnh, mới là đạo lý hưng thịnh.

*Sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân: Ý nghĩa là người này giỏi sẽ còn có người giỏi hơn, câu này tương đương với "vỏ quýt dày có móng tay nhọn".

Người một khi đã có tuổi, lòng dạ sẽ rộng rãi lên nhiều, đặc biệt là một ít chấp niệm từ trước không bỏ xuống được, một cách tự nhiên liền không mong nhớ nữa.

Ba vị Y Chính tận hứng mà về. Mộ Sanh cũng thật là cao hứng.

Bởi vì, nàng tìm ra một biện pháp, biện pháp có thể không phụ sở học trời sinh của Bạc Mộ Sanh, không phụ kì vọng tiên phụ, lại không phụ chính mình đối với triển vọng tương lai.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện