Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Em Dám Bỏ Trốn

Chương 27: Lãnh Khinh gọi điện


trước sau

Đêm dần khuya, ánh trăng dịu dàng theo cửa sổ lẳng lặng đổ xuống, yên lặng mà an bình. Lạc Tích Tuyết ôm em trai vào lòng, đợi cho hắn ngủ thiếp đi cô mới khe khẽ đứng dậy đi ra khỏi phòng. Tối nay nhất định cô sẽ một đêm mất ngủ. Trở lại phòng mình, Lạc Tích Tuyết thở dài thật sâu, thật lâu không thể ngủ được.

Tối nay cô đã thấy được mặt yêu ớt của em trai cô, cô đột nhiên cũng liên tưởng đến khi còn bé cô khát khao tình thương của mẹ như thế nào, nhưng mẹ của hai bọn họ đều qua đời sớm nên bọn họ chỉ có thể che giấu cảm xúc của mình dù có đau khổ đến mấy cũng không cho ai biết.

Vậy mà tất cả lại thành như thế này, nếu không phải vì cha không chung tình sẽ không làm cho cô và hắn cùng lúc mất đi tình thương của một người mẹ.

Lạc Tích Tuyết vuốt khuôn mặt đau đớn, xem ra sau này cô phải đối xử với đứa em trai này tốt hơn một chút, em trai còn nhỏ tuổi như vậy nhưng lại bị cha giao trọng trách quá nặng nề, lại không có mẹ quan tâm hắn nhất định hắn sẽ cảm thấy áp lực, cô là chị phải quan tâm em trai mình nhiều hơn mới phải

Nghĩ đi nghĩ lại Lạc Tích Tuyết mơ màng ngủ.

Ngày thứ hai đến lớp. Lạc Tích Tuyết vì đêm qua ngủ muộn nên cả ngày hôm nay toàn thân đều mệt mỏi rã rời, cô ngáp một cái, nàng thấy Trần Tiểu Mạt cô bạn thân của cô đang nghiêm túc xem gì đó không khỏi tò mò một chút.

“Tiểu Mạt, đang xem gì đấy?” Cô nhẹ giọng hỏi, sợ giảng viên đang giảng nghe thấy.

“Lãnh Khinh hắn lại lên trang nhất rồi, đẹp trai quá đi” Mặt Trần Tiều Mạt kích động lạ thường, một đôi mắt si mê nhìn chằm chằm tờ báo giải trí trong tay.

Lạc Tích Tuyết cầm tờ bào lên nhìn bỗng ngạc nhiên:”Là hắn?” Người đàn ông trong bữa tiệc đã đùa giỡn nàng.

“Tích Tuyết, cậu biết hắn sao?” Tròng mắt Trần Tiểu Mạt đột nhiên sáng lên.

“Không biết” lạc Tích Tuyết lắc đầu một cái, bổ sung thêm một câu:”Chỉ là thấy qua một lần thôi”

“Hắn có đẹp trai không? Có giống như hình trên mấy tờ báo này không?” Trần Tiểu Mạt thành cây hoa si hỏi tới hỏi lui.

Lac Tích Tuyết hơi cau mày lại, không hiểu nhìn về phía bạn tốt:”Tiểu Mat, không phải cậu thích loại đàn ông này chứ? Cậu xem tin tức về hắn nhiều như vậy cũng biết hắn chắc chắn không phải là người đàn ông tốt”

“Ai nói vậy? không chừng đó chỉ là mặt bên ngoài của hắn thôi chứ trong nội tâm lại là chuyện khac đấy?” Trần Tiểu Mạt lập tức phát huy khả năng nâng cao thần tượng của mình lên.

Lạc Tích Tuyết im lặng liếc cô một cái, biết lúc này không thể cùng cô bạn tốt tranh chấp loai vấn đề vô vị này, đúng lúc tan lớp cô ôm một
đống sách vở ra khỏi phòng học

“Reng…” tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi, nàng cầm lên nhìn thì thấy một dãy số lạ

“Xin chào, tôi là Lạc Tích Tuyết, cho hỏi ai ở đầu dây vậy ạ?” Do dự một chút cô bấm xuống nút nghe.

“Người đẹp, còn nhớ tôi là ai không?” Điện thoại ở đầu dây nên kia truyền đến tiếng nói đùa giỡn của người đàn ông.

“Không biết” Lạc Tích Tuyết nhíu nhíu mày, giọng nói này có chút quen thuộc nhưng nàng không biết là của ai

“Em đoán một chút xem…” Tiếng cười nhẹ bay vào trong tai nàng.

“không muốn đoán, nếu không có việc gì thì tôi cúp máy đây” Lạc Tích Tuyết mất kiên nhẫn nói.

“Khoan đã, người đẹp tính khí vẫn còn nóng như vậy? Anh là Lãnh Khinh đây.” Khóe miệng hắn khé nang lên một chút, dám không để cho hắn chút mặt mũi như thế cũng chỉ có một mình cô.

“Tích Tuyết tối nay tại khách sạn Kim Lăng có bữa tốt nghiệp tiệc rượu, cậu đi với mình không?” Lúc này, Trần Tiểu Mạt từ phía sau chạy tới vỗ vai Lạc Tích Tuyết thấy cô đangg nói chuyện điện thoại không khỏi tăng âm lượng lời nói lên.

Lạc Tích Tuyết suy tính một chút, bởi vì bạn thân đột nhiên xuất hiện nên nàng không nghe rõ câu nói của Lãnh Khinh là gì, cô hướng bạn tốt cười cười nói:” Được thôi”

Trần Tiểu Mạt cùng với Lạc Tích Tuyết lựa chọn thời gian và địa điểm gặp rồi mỗi người rời đi.

Mà Lạc Tích Tuyết đang cầm điện thoại trong tay cảm thấy nhàm chán nên nói một câu:” ừ, cứ như vậy đi”. Noi xong cô cũng không để Lãnh Khinh có cơ hội miệng liền đem điện thoại cúp.

Trong căn phong hào hoa của một khách sạn, Lãnh Khinh đang lười biếng nằm trên giường, khi hắn nghe được tiếng gác máy của điện thoại hắn tức giận quăng điện thoại sang một bên.

Đáng ghét, lại còn dám ngắt điện thoại của hắn! Cô ấy là người đầu tiên.

“Khinh, chúng ta làm lẫn nữa chứ…?” Một đôi tay mảnh khảnh trắng noãn như ngọc từ phía sau quấn lên cổ hắn, thân thể người phụ nữ đầy đặn vừa mới tắm xong kèm theo một mùi hương ma sát phía sau lưng của hắn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện