Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Bức Ảnh Ố Vàng (1)


trước sau

Advertisement
Editor: Nguyetmai

"Này không hề vớ vẩn nhé, cái này gọi là tâm hồn thiếu nữ đó!" Ninh Hề Nhi phồng má trộm liếc Kỷ Dạ Bạch, góc nghiêng gương mặt của hắn vô cùng tuấn mỹ, và trong màn đêm tuyết đầu mùa này, trông vẫn đẹp như vậy.

Bất chợt cằm bị hắn nắm lấy, Kỷ Dạ Bạch nheo mắt: "Cậu nhìn lén tôi."

"Đâu có!"

"Có!"

Giọng điệu chắc nịch khiến Ninh Hề Nhi chột dạ: "Nhìn có xíu xíu thôi..."

Kỷ Dạ Bạch cười, một nụ cười từ tận đáy lòng, chỉ cần nhìn từ lông mày cho đến khoé mắt của hắn cũng có thể nhận thấy hắn đang rất vui, làm hắn trông thật dịu dàng.

"Đồ ngốc!"

Giọng nói trầm thấp vô cùng quyến rũ.

Ninh Hề Nhi nghe thấy mà hai má đỏ bừng, đẩy tay hắn ra để che giấu sự xấu hổ của mình: "Nể tình cậu đã bằng lòng cùng tôi ngắm tuyết đầu mùa, tôi sẽ tặng cậu quà Giáng sinh!"

"Không phải cậu nói cậu không chuẩn bị gì sao?" Kỷ Dạ Bạch nhíu mày.

"Ưm... Thật ra là chuẩn bị rồi..." Ninh Hề Nhi thẹn thùng đâm đâm hai đầu ngón tay: "Nói trước, cậu đừng có cười quà của tôi đấy!"

"Ừm."

Ninh Hề Nhi chạy ra lấy trong cặp sách một chiếc hộp, đưa cho Kỷ Dạ Bạch.

Hộp quà màu xanh da trời, phía trên có thắt một chiếc nơ bướm.

Những ngón tay thon dài mở hộp quà ra, Kỷ Dạ Bạch thoáng ngẩn người.

Là một chiếc khăn đan tay màu đen.

"Cậu đan à?" Hắn nhíu mày, nhớ lại chuyện lần trước hắn bắt Ninh Hề Nhi đi mua len.

Lần đó là do hắn ghen với Kiều Nam Thành, chẳng quan tâm mua xong làm gì, hắn cũng chẳng hi vọng Ninh Hề Nhi có thể đan nổi một cái khăn, dù sao thì trình độ nữ công gia chánh của con nhóc kia thật sự là... khó tả.

Ninh Hề Nhi căng thẳng nói: "Đã bảo đừng có cười rồi! Dù là hơi xấu chút... nhưng mà cậu đẹp trai vậy, lụa đẹp vì người, cậu mặc gì cũng sẽ đẹp!"

Lời khen này chọi thẳng vào lòng cậu hai họ Kỷ, hắn cười lấy khăn đeo lên cổ, nụ cười vẫn còn rõ nơi khóe môi, thích thú tới mức không muốn buông tay, nhưng ngoài miệng thì vẫn chửi: "Vụng về, cậu đan kiểu gì mà
Advertisement
lại thủng lỗ chỗ như này?"

"Này, không cần thì đưa đây! Tôi tặng người khác!"

Kỷ Dạ Bạch lạnh lùng nói: "Cậu muốn tặng ai? Thằng ngu họ Kiều á?"

"Kiều Kiều không có ngu!" Ninh Hề Nhi vừa đưa tay muốn lấy lại chiếc khăn quàng cổ của mình thì Kỷ Dạ Bạch đã nhanh nhẹn tránh thoát, hắn nghênh ngang vênh vênh chiếc cằm đẹp của mình, "Làm gì có chuyện quà tặng rồi lại còn đòi lại? Làm gì với nó là quyền của anh đây, còn cậu thì mau đi ngủ đi!"

Ninh Hề Nhi trong lòng trộm khinh bỉ hắn, trèo lên giường ngủ trước.

Kỷ Dạ Bạch vuốt ve khăn quàng cổ, khẽ nói: "Tôi sẽ quàng mà."

Ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa vẫn đang rơi.

Sau cửa sổ là một căn phòng ấm áp.

...

Hôm sau...

Sáng dậy Ninh Hề Nhi lại bối rối, luống cuống rửa mặt súc miệng xong liền cùng Kỷ Dạ Bạch đến trường.

Vừa mới vào lớp, Thành Du Nhiên đã túm lấy Ninh Hề Nhi: "Đi nào, Tổ Thể dục cần họp."

"Ê ê chậm chút đã!"

Tiêu Hi Thần là Tổ trưởng nên dĩ nhiên cũng phải đi, đang chuẩn bị đi thì cậu ta tia thấy chiếc khăn trên cổ Kỷ Dạ Bạch: "Ô, anh Kỷ có khăn quàng cổ mới à?"

"À, ờ." Kỷ Dạ Bạch ra vẻ cao quý lãnh diễm, "Cậu thấy sao?"

Tiêu Hi Thần tới gần quan sát, "Anh Kỷ, cái khăn này của anh sao trông cứ như cái giẻ, đường đan thì chỗ hẹp chỗ thưa, ô, ở đây còn thủng cả lỗ này!"

Vừa dứt lời, Tiêu Hi Thần chẳng hiểu sao lại thấy có một luồng sát khí hướng về phía mình!

Kỷ Dạ Bạch khoanh tay, mặt lạnh lùng: "Nói, cậu muốn chết kiểu gì!"

Tiêu Hi Thần: (°△°)︴

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện