Cục Cưng, Ôm Cái Nào!

Điểm Yếu Của Đại Bạch (3)


trước sau

Advertisement
Editor: Nguyetmai

Ninh Hề Nhi: "!!!"

Mặt cô đầy vẻ hoảng sợ: "Ăn thịt người là phạm pháp đấy!"

Sắc mặt Kỷ Dạ Bạch cứng đờ mất mấy giây, hắn nhéo vào eo cô một cái: "Cậu muốn tôi làm bạn trai cậu còn gì, bạn gái không phải là dùng để "ăn" sao?"

Hắn cố ý nhấn mạnh từ "ăn", lại chỉ nghe thấy tiếng nuốt nước bọt vì kinh hồn bạt vía của Ninh Hề Nhi: "Ăn, ăn tôi không ngon đâu..."

Trong đầu cô hiện lên bộ phim kinh dị từng xem hồi bé, hình ảnh một ông chú trung niên cười gằn xách một cái túi: "Bánh bao nhân thịt người đây, mua một cái không?"

Cô sợ đến mức rùng mình, hồi hộp căng thẳng nhìn Kỷ Dạ Bạch, vội vàng đánh trống lảng: "Hôm đó lúc ở nhà ma tôi hôn trúng cậu à? Sao cậu không nói cho tôi biết?"

Kỷ Dạ Bạch chợt nheo mắt, ánh mắt toát lên vẻ nguy hiểm: "Cậu cho rằng người cậu hôn là ai?"

Hôm ấy cả người hắn đầy mùi tanh của máu, lúc Ninh Hề Nhi hôn hắn, hắn vô thức đẩy cô ra, ai ngờ lại tạo thành hiểu nhầm lớn như vậy.

"Ha ha..." Ninh Hề Nhi cười lấy lòng: "Đại Bạch à, ôi chao, hôm nay cậu đẹp trai thật đấy!"

"Đừng hòng đánh trống lảng!" Giọng hắn lạnh như băng: "Cậu tưởng người cậu hôn là tên ngốc họ Kiều kia phải không? Sợ tôi đánh cậu ta cho nên mới bảo vệ cậu ta như vậy, có đúng không?"

Hu hu... sao Kỷ Dạ Bạch lại thông minh như vậy, chuyện gì cũng đoán ra hết trơn á. T_T

"Tôi sợ cậu không vui đấy chứ... Bây giờ chúng ta đã là người yêu rồi, nếu cậu đi hôn bạn nữ khác tôi chắc chắc sẽ tức giận! Thế nên đổi vị trí mà nghĩ, nếu tôi hôn bạn nam khác thì cậu..."

Ninh Hề Nhi còn chưa nói xong đã bị Kỷ Dạ Bạch ngang ngược ngắt lời: "Cậu hôn ai, anh đây sẽ đánh thằng đó! Nếu cậu dám nghĩ đến thằng khác thì anh đây sẽ nhốt cậu lại!"

Thấy vẻ mặt hoảng sợ của con nhóc này, ác ma trong lòng Kỷ Dạ Bạch trỗi dậy, hắn khóa chặt bờ vai gầy gò xinh xắn của cô, há miệng cắn lên hõm xương quai xanh tinh xảo.

"Á, đau quá..."

Đồ khốn kiếp! Đồ ác ma!
Advertisement
Không vừa ý là cắn người, hắn cầm tinh con chó hay sao?

Ninh Hề Nhi tức giận định nện cho hắn một cú, nhưng lại bị Kỷ Dạ Bạch nắm cổ tay khóa ra sau lưng!

Cô nhóc nóng nảy dùng chân đá hắn, Kỷ Dạ Bạch dứt khoát bế bổng cô nhóc lên ấn vào tường, khiến cô lơ lửng trên không trung. Hắn hạ giọng uy hiếp: "To gan đấy nhỉ?"

"Là do cậu quá đáng!" Gạch men sau lưng lạnh như băng, do váy kiểu hở lưng nên Ninh Hề Nhi bị lạnh tới nỗi run lên.

Con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi là Ninh Hề Nhi.

Cô ra sức cựa quậy đôi tay bị giữ chặt, kéo chiếc quần âu của Kỷ Dạ Bạch xuống, la lên: "Nếu cậu còn không buông tay thì tôi sẽ kéo quần cậu xuống đấy!"

Đôi mắt như viên hắc diệu thạch của hắn lóe lên cảm xúc khó tả, như thể bỗng nhiên có một đốm lửa bùng lên, cháy phừng phừng.

"Này, cậu còn biết xấu hổ hay không hả! Tôi sắp kéo quần cậu xuống rồi này, cậu phản ứng chút đi được không?" Ninh Hề Nhi không nắm chắc, thấy Kỷ Dạ Bạch không nói gì, cô hạ quyết tâm ra tay!

Động tác của cô quá mạnh, Kỷ Dạ Bạch lại không thể thật sự mặc kệ cho cô làm loạn, bèn lui về phía sau.

Vạt váy quá dài khiến Ninh Hề Nhi vấp ngã! Cả người cô đổ về phía hắn...

Bịch! Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cùng ngã sấp xuống!

Mặt Ninh Hề Nhi đập vào phần bụng dưới của Kỷ Dạ Bạch, yết hầu hắn cuộn lên, hắn nghiến răng nghiến lợi quát: "Ninh Hề, cậu là heo à?"

"Cậu mới là heo!" Ninh Hề Nhi cãi lại, tay ấn bừa một chỗ nào đó định đứng dậy, lại nghe thấy Kỷ Dạ Bạch thẹn quá hóa giận mà gào lên: "Bỏ tay cậu ra!"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện