Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý

Chương 16


trước sau

Con đường bên ngoài sân vận động chỉ dài năm trăm mét, nhưng chiếc xe lại mất gần bảy tám phút mới chạy ra khỏi đó.

Xuyên qua ngã tư đường, dòng xe cộ bắt đầu phân tán, đường lớn cuối cùng cũng đã thông suốt.

Lúc lái xe, Thời Yến có thói quen ngả lưng vào ghế lái thư giãn, ngón tay vừa thon vừa dài, khớp xương cân đối, đôi tay đặt trêи vô lăng không dùng sức nhưng lại khiến người ta có cảm giác anh có thể kiểm soát được nó.

Cụ thể như bây giờ, xe chạy nhanh như bay trêи đường.

Trịnh Thư Ý nắm chặt dây an toàn, ngồi thẳng lưng trêи ghế, nhìn chằm chằm khung cảnh phía trước mà không dám chớp mắt lấy một cái, ngay cả đầu cũng không dám cựa quậy.

Đến khi đèn đỏ sáng lên ở ngã tư tiếp theo, Thời Yến đạp phanh, ung dung quay đầu sang.

Tuy anh không nói gì, và Trịnh Thư Ý cũng không nhìn anh, nhưng cô có thể đoán được ánh mắt hiện giờ của anh ra sao.

Trịnh Thư Ý chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước, bình tĩnh chớp chớp đôi mắt, “Để em suy nghĩ thêm một chút.”

“Ừm.”

Thời Yến chống khuỷu tay lên tay lái, như cười như không nhìn cô, “Vẫn chưa bịa ra à?”

Trịnh Thư Ý, “Anh đừng có gấp, đi thi còn có chín chục phút để trả lời cơ mà.”

Thời Yến không nói thêm gì, lại tập trung sự chú ý lên đường đi.

Chiếc xe chạy băng băng một đường, Trịnh Thư Ý bỗng nhớ đến một chuyện.

Anh đang đi đâu thế?

Cô len lén liếc sang Thời Yến, thấy anh hình như không để ý đến cô, cô cũng không dám hỏi nhiều, yên lặng ngậm miệng lại.

Trong bầu không khí yên tĩnh, Trịnh Thư Ý khẽ cúi người, đưa tay vuốt vuốt mắt cá chân, hít một hơi sâu.

“Đau quá, đau quá đi mất.”

“Đừng ầm ĩ.”

“Ờ…”



Cả đoạn đường đi hai người đều im lặng không nói gì.

Chiếc xe dần dần rời khỏi con đường náo nhiệt, chạy băng băng lên cây cầu cao, vượt qua một con sông, khắp nơi chỉ toàn là những dải cây xanh, công trình kiến trúc ngược lại rất ít.

Do đó, Trịnh Thư Ý có thể nhìn thấy dòng chữ bệnh viện United Family Giang Thành trêи bảng đèn neon từ xa.

Cô nhìn một hồi, lại quay đầu nhìn sang Thời Yến.

Dường như không biết cô đang nhìn mình, anh giảm tốc độ lại, vững vàng chạy vào bãi đỗ xe.

Sau khi đỗ xe ngay ngắn, Thời Yến tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe, rồi vòng sang ghế lái phụ.

“Xuống xe đi.”

Phỏng đoán trong lòng cô cuối cùng đã được chứng minh.

Thật ra Thời Yến vẫn còn có lương tâm lắm, anh thế mà lại đưa cô đến bệnh viện.

Nghĩ đến đây, mặc dù Trịnh Thư Ý muốn cười lắm nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt đau đớn, thế nên cô cố gắng nhịn cười,

Cô duỗi một chân chạm xuống đất, nhoài nửa người ra nhưng lại không chịu xuống xe.

“Chân em đau quá, đứng lên không nổi.”

Thời Yến cụp mắt nhìn cô.

Chỉ cần anh không lên tiếng, thì trong mắt Trịnh Thư Ý có nghĩa là anh không cự tuyệt.

Không khí về đêm vừa se lạnh lại vừa ẩm ướt, hàng cây xanh vừa được tưới tắm, cả một vùng rộng lớn như ngập chìm trong hơi nước, có cảm giác như trời vừa mới tạnh mưa vậy.

“Em đi không nổi.”

Giọng Trịnh Thư Ý mang theo âm rung, khiến người ta có cảm giác trời càng thêm lạnh.

Thấy Thời Yến vẫn đứng yên đó, Trịnh Thư Ý lại mở miệng, “Nếu không phải tại anh thì em đâu có bị trẹo chân.”

Sau khi nói xong, cô dè dặt dang hai tay nhìn Thời Yến.

Loading...

Ý cô là, anh cõng em đi.

Chẳng biết anh có hiểu ý cô không nữa.

Thời Yến hình như đã không còn kiên nhẫn nữa.

“Trịnh Thư Ý, đừng có làm trò nữa.”

Trịnh Thư Ý nhíu mày, nháy mắt như muốn khóc.

“Ai làm trò?” Cô tủi thân nhìn anh, “Tim anh làm bằng đá hả?”

Thời Yến, “Không phải.”

Trịnh Thư Ý mấp máy đôi môi, “Thế anh…”

Thời Yến, “Tôi làm gì có tim, chính cô đã nói mà.”

Trịnh Thư Ý, “…”

“Sao anh lại thù dai thế. Anh thử mang giày cao gót rồi trẹo chân thử xem, đau như gãy mắt cá chân ấy, đau chết đi được. À, anh đâu có mang giày cao gót, anh làm sao hiểu…”

Thời Yến chẳng muốn nghe cô lải nhải nữa, anh mở cửa xe rộng ra, sau đó xoay người, một tay vừa đỡ vừa ôm Trịnh Thư Ý ra khỏi xe.

Bỗng nhiên, cả người như được bay lên, đầu óc Trịnh Thư Ý chợt trống rỗng, cô vô thức choàng tay ôm vai Thời Yến.

Đến khi anh ôm cô xoay người bước vào bệnh viện, cô mới dần hoàn hồn lại.

Ban đầu cô chỉ định bảo Thời Yến cõng mình mà thôi. Nhưng bây giờ, cô đang nằm trong lòng anh, có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ quần áo của anh, lại có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh, chỉ cần cô ngẩng đầu lên là có thể chạm vào cằm anh, vô cùng thân mật.

Trịnh Thư Ý vòng tay qua vai anh, cánh tay lặng lẽ co tròn lại.

Sau khi chầm chậm cảm nhận hơi thở đang gần kề của anh, Trịnh Thư Ý vùi mặt vào lòng anh, rồi len lén cười trộm.



Trong bệnh viện, đèn đóm sáng trưng.

Vì là bệnh viện tư nhân nên bệnh nhân không nhiều lắm, xung quanh đa phần là nhân viên của bệnh viện.

Thời Yến ôm một cô gái trong lòng sải bước đi vào, bước chân khá trầm ổn, vô tình thu hút biết bao nhiêu ánh mắt của mọi người.

Cảm giác có người đang nhìn mình, Trịnh Thư Ý lặng lẽ ngẩng đầu lên, cô trông thấy hai cô y tá đang đứng ở quầy tiếp tân híp mắt cười nhìn bọn họ.

– – “Ôi! Đẹp trai quá trời ơi.”

– – “Tôi cũng muốn được ôm kiểu công chúa.”

– – “Bạn trai tôi chỉ biết khiêng tôi lên thôi.”

– – “Tôi muốn xuyên vào cô gái kia.”

Tuy Trịnh Thư Ý không nghe rõ bọn họ đang nói gì, nhưng đều là phận con gái, cô có thể loáng thoáng đoán được.

Cô ngẩng đầu, nhìn sườn mặt của Thời Yến, ý cười trong mắt càng khó giấu.

“Bạn gái cũ của anh có từng khen rằng, góc nghiêng này của anh rất đẹp trai hay không?”

Thời Yến chẳng thèm phản ứng với ba cái lời khen sáo rỗng của cô.

Đến khi vào phòng cấp cứu, anh dừng trước cửa, cụp mắt nhìn Trịnh Thư Ý.

Anh cúi đầu, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở như hòa quyện cùng một chỗ.

Không hiểu vì sao mà hô hấp của Trịnh Thư Ý lại bắt đầu hỗn loạn, lòng bàn tay cũng dần dần nóng lên.

Khóe môi Thời Yến khẽ run run, gương mặt không có cảm xúc gì, nhưng giọng nói vô cùng hờ hững, “Bạn trai cũ của cô có từng nói cô rất nặng hay không?”

“…”

Lúc Trịnh Thư Ý nói câu này, giọng cô vừa ngọt ngào lại vừa ngượng ngùng.

Thời Yến giống như học theo cô, nhưng khi anh cất giọng, ngoại trừ chế giễu ra thì không còn gì cả.

Hô hấp Trịnh Thư Ý hoàn toàn hỗn loạn, mà cô không thể nào điều chỉnh lại.

“Không có!”

Nhưng tôi cảm thấy, rất có khả năng anh sẽ là bạn trai cũ đầu tiên dám nói với tôi như thế.

Trịnh Thư Ý âm thầm nói thêm câu này ở trong lòng.



“A a a! Đau! Đau quá!”

Trịnh Thư Ý ngồi trêи giường bệnh, bác sĩ chỉ cần động một cái, cô liền kêu gào thảm thiết.

“Tôi đâu có nặng tay đâu.”

Bác sĩ trực ban là một nữ bác sĩ trung niên, nhìn Trịnh Thư Ý như thế thì không đành lòng, “Cô đau lắm hả?”

Trịnh Thư Ý lườm Thời Yến một cái.

“Em sợ đau.”

Thời Yến đứng bên cạnh, không thèm ừ hử với câu này của cô.

Thậm chí lúc Trịnh Thư Ý bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, anh bận kiểm tra mail hết hai phút, sau đó còn rời khỏi phòng bệnh đi nghe điện thoại.

Sau đó nữa, bác sĩ tiếp tục làm kiểm tra, Trịnh Thư Ý không còn kêu rêи thảm thiết như lúc nãy nữa.

“Hóa ra là đang làm nũng à.” Bác sĩ cười, “Tình huống của cô không nghiêm trọng lắm, tôi đã bảo rồi làm gì mà đau như thế.”

Trịnh Thư Ý buồn bã cúi đầu không nói lời nào.

Bác sĩ quay lại bàn làm việc, vừa gõ chữ vừa nói, “Sau khi về nhà, trong 48 tiếng đầu thì chườm đá, sau đó chườm nóng. Nếu đau thì uống một liều thuốc tan máu bầm, hạn chế đi lại, mang giày thoải mái, cô nhớ chưa?”

Trịnh Thư Ý gật đầu.

Thật ra thì không đau đến vậy, lúc ở trêи xe cô đã đỡ hơn nhiều, đã sớm hết đau rồi.

Bác sĩ đưa đơn thuốc cho cô, rồi nhắc tới, “Tôi thấy bạn trai cô tuy đẹp mã, nhưng tính tình lại lạnh lùng, đúng là trái tim sắc đá.”

Trịnh Thư Ý buồn bực hừ một tiếng, “Bác sĩ đừng nói bậy, anh ấy không phải trái tim sắc đá đâu.”

“Cô nhóc biết bao che quá.”

Hành lang bên ngoài cửa vô cùng yên tĩnh.

Thời Yến cúp điện thoại, vừa đẩy cửa ra, trong phòng truyền đến giọng nói vang vang của Trịnh Thư Ý.

“Anh ta vốn dĩ đâu có tim!”

Thời Yến thu tay lại, xoay người rời đi.



Trịnh Thư Ý ngồi trêи giường bệnh, đung đưa hai chân.

“Đi đâu mất rồi? Sao giờ này anh ấy vẫn chưa quay lại nhỉ.”

Cô nhìn ra ngoài cửa, “Không lẽ đi rồi à.”

Bác sĩ đáp, “Anh ta đi đóng tiền rồi.”

Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Trịnh Thư Ý bắt đầu nhập vai theo bản năng.

Cô khẽ
nhíu mày, khóe môi vểnh lên, đang định rì rầm kêu đau thì phát hiện ra người bước vào phòng không phải Thời Yến mà là một cô y tá, cô ấy đẩy chiếc xe lăn đi về phía Trịnh Thư Ý.

Trịnh Thư Ý, “…”

Dưới màn đêm se lạnh, đèn đường xếp thành một hàng thẳng tấp. Thời Yến đứng cạnh xe, ánh đèn đường khiến bóng anh như bị kéo dài ra.

Lúc Trịnh Thư Ý được y tá đẩy đến bãi đỗ xe, vừa nhìn thấy cảnh này, cái đầu đang cúi gầm chậm rãi ngẩng lên.

Từ lúc buổi liveshow bắt đầu rồi bị giày vò đến bây giờ, cô không bị tổn thương thân thể thì cũng tổn thương tinh thần.

Lớp trang điểm của cô đã trôi bớt, màu son cũng đã phai, dưới ánh sáng trắng, trông cô càng giống người bệnh hơn.

Xe lăn được đẩy đến trước mặt Thời Yến, y tá dặn dò vài câu rồi im lặng.

Trịnh Thư Ý nhìn Thời Yến, đưa tay về phía anh.

“Em vẫn không đi nổi.”

Gió đêm lồng lộng thổi ngang qua bãi đổ xe vắng vẻ, thổi tung mái tóc dài của Trịnh Thư Ý, tuy tóc cô có hơi rối nhưng lại khiến người ta đau lòng.

Thời Yến nhìn sang, ánh mắt hiện lên sự bất lực.

Anh nhìn cô thật lâu, đang định khom người xuống thì bỗng nhiên, có một chú mèo hoang từ lùm cây nhảy ra, tốc độ cực nhanh, bóng nó bị ánh đèn đường kéo dài gấp mấy lần, tựa như một con quái vật hung ác đang định nhào sang bên này.

Theo tiếng kêu thảm thiết của chú mèo hoang, Trịnh Thư Ý chưa kịp suy nghĩ gì thì cơ thể đã có phản ứng, cô nhảy dựng lên, vừa hét vừa bay đến trốn sau lưng Thời Yến, cả người run lẩy bẩy.

Vài giây trôi qua.

Chú mèo hoang đã phóng đi xa, hiện trường yên tĩnh trở lại.

Y tá ho nhẹ một tiếng, yên lặng đẩy xe lăn rời đi, để lại bầu không khí vô cùng gượng gạo.

Thời Yến nhìn Trịnh Thư Ý, ánh mắt dời đến trêи đùi cô.

Tuy không nói gì, nhưng Trịnh Thư Ý cảm giác như mình đã gặp phải đối thủ khiến mình phải quy hàng trong kiếp diễn xuất của mình.



Lúc quay về thành phố thì đã rạng sáng.

Lần đầu tiên Trịnh Thư Ý giữ yên lặng trước mặt Thời Yến, cô không hé môi dù chỉ một câu.

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên đánh vỡ bầu không khí yên tĩnh trong xe.

Trịnh Thư Ý yên lặng xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô không thích nghe người khác nói chuyện điện thoại.

Đến ngã tư, Thời Yến mới nhận điện thoại.

Nhưng anh kết nối trực tiếp với bảng điều khiển trêи xe, giọng nói của một người đàn ông truyền ra từ loa.

“Thời Yến, tôi nhớ hình như cậu biết Bối Lâm có đúng không?”

Hàng mày Trịnh Thư Ý bỗng nhíu lại.

Bối Lâm, nữ diễn viên hàng đầu đang rất nổi tiếng, năm nay đã gần hai mươi sáu tuổi, cô ấy có biệt danh là sát thủ ăn ảnh, dựa vào ảnh chụp tạp chí đã chiêu mộ vô số fan hâm mộ u mê nhan sắc của mình.

Ở đây mà nghe thấy tên cô ấy, toàn bộ tế bào cảnh giác trong cơ thể cô đã bắt đầu được điều động ngay lập tức.

Thời Yến “Ừ” một tiếng.

“À, à thế này, bạn tôi có một bộ phim muốn tìm cô ta đóng, nhưng chuyện thù lao vẫn chưa thống nhất xong, định hỏi xem bên cậu có thể làm trung gian hòa giải được không.”

Trịnh Thư Ý len lén nhìn sang Thời Yến. Nhưng không ngờ, Thời Yến cũng quay sang nhìn cô.

Ánh mắt khẽ chạm vào nhau, nhịp tim Trịnh Thư Ý khẽ rơi một nhịp, cô bắt đầu mừng thầm.

Thời Yến nhìn cô, có lẽ là biết cô cũng để ý đến mối quan hệ giữa anh và mấy cô gái khác đúng không…

“Cô ta ấy à? Tôi thấy diễn xuất của cô ta cũng bình thường thôi.”

Thời Yến thu hồi ánh mắt, bình tĩnh đáp, “Diễn xuất còn không bằng cái cô đang ngồi trêи xe tôi.”

Trịnh Thư Ý, “…”

Cám ơn anh nhé.

Đầu bên kia tựa như hiểu ra điều gì đó.

“… Ờ, muộn rồi, tôi không quấy rầy cậu nữa.”



Trịnh Thư Ý ngồi bên giường một hồi lâu.

Từng màn từng cảnh y hệt như trong phim thần tượng của ngày hôm nay đang lướt qua trong đầu cô.

Mang tâm trạng đầy mong đợi đi xem liveshow ca nhạc, nhưng lại gặp Thời Nguyệt.

Muốn ăn vạ với Thời Yến, lại ngã trẹo chân thật.

Muốn bán “than” nhưng lại bị vạch trần.

Cô thở dài một hơi, ụp mặt vào gối, lúc thì thở dài, lúc thì đấm lên chăn, lăn qua lộn lại cả buổi trời, cô bỗng bật dậy, thổi thổi tóc mái rối bù.

Trong từ điển của Trịnh Thư Ý không có từ bỏ dở nửa chừng.

Cô moi điện thoại từ trong chăn ra, suy nghĩ một hồi rồi gửi tin nhắn cho Thời Yến:

Suýt nữa là quên mất, em vẫn chưa trả tiền thuốc hôm nay cho anh.

Làm sao để trả đây?

Thật ra khi gửi tin nhắn xong, Trịnh Thư Ý cũng chẳng ôm hi vọng Thời Yến sẽ trả lời lại, thế nên cô đặt điện thoại xuống rồi đi tắm.

Hơn một tiếng sau, cô đi ra nhìn điện thoại, khoảng mười phút trước đã nhận được tin nhắn trả lời của Thời Yến: Kiểm tra Wechat.

Trịnh Thư Ý khó tin xem lại tin nhắn một lần nữa.

Cô mở Wechat ra, một lời mời kết bạn hiện lên.

Nhưng phản ứng đầu tiên của cô chính là xác nhận lại: Xin hỏi, anh là Thời Yến đúng không?

Thời Yến: Nếu không thì là ai?

Bấy giờ, cảm giác vui sướиɠ mới dần quét sạch cả người Trịnh Thư Ý.

Cô nằm thẳng chân trêи giường, huơ tay múa chân một hồi, mới xoay người tì lên gối, chậm rãi gõ chữ:

Tiền thuốc hôm nay bao nhiêu thế ạ? Để em gửi trả lại anh.

Thời Yến gửi một tấm ảnh sang.

Trịnh Thư Ý xem kỹ, nụ cười bên khóe môi bỗng cứng đờ.

Khám và điều trị cấp cứu (không có lịch hẹn trước): 2560 tệ.

Bệnh viện gì mà mắc thế!!!

Trịnh Thư Ý:…

Trịnh Thư Ý: Có thể tính vào bảo hiểm y tế không?

Vừa bấm nút gửi đi, cô bỗng hối hận, vội vàng thu hồi tin nhắn, sau đó chuyển tiền sang.

Nằm trêи giường, Trịnh Thư Ý cảm giác thịt mình đau như cắt.

Vài giây sau, điện thoại lại vang lên.

Cô cầm lên xem thử, Thời Yến đã trả lại tiền.

Cảm giác đau đớn kia bỗng nhiên biến mất, hóa thành sự vui vẻ.

“Thế này thì ngại quá, dù sao chúng ta…”

Cô vẫn chưa gõ tin nhắn xong thì đã thấy anh gửi tin nhắn sang:

Xem như đây là tiền cát-xê ngày hôm nay.

Trịnh Thư Ý mất mấy giây tiêu hóa mới hiểu ý anh là gì.

Nụ cười bên môi lại lần nữa cứng đờ, cô chợt không còn muốn vùng vẫy nữa.

Trịnh Thư Ý: Cát-sê của diễn xuất Oscar như em mà chỉ đáng giá hơn hai ngàn tệ thôi á?

Trịnh Thư Ý vừa gõ chữ vừa nghĩ lung tung: “Đúng là đồ keo kiệt.”

Thời Yến: Thế cô muốn bao nhiêu?

Trịnh Thư Ý bắt chéo chân, chậm rãi trả lời lại:

Muốn anh tối mai cùng đi ăn với em (//▽//).


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện