Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý

Chương 12


trước sau

Advertisement

Sáng hôm sau, mưa đã tạnh, nhân viên tòa soạn lục tục đến làm, vừa bước vào cửa liền giũ dù cho sạch nước mưa, phủi phủi quần áo, mang theo một luồng gió lạnh.

Tối qua Trịnh Thư Ý ngủ không ngon, sáng ra lại phát hiện mặt mày có hơi hốc hác, cô còn cố ý đắp mặt nạ một hồi, vì thế khi cô ra khỏi nhà đã khá trễ, đến công ty cũng vừa kịp giờ làm.

Tinh thần của cô không được tốt lắm nên hoàn toàn không để ý đến chuyện Tần Thời Nguyệt đã nhìn sang mình mấy lần.

Tuy không có chứng cứ nhưng Tần Thời Nguyệt vẫn có cảm giác người ở nhà Thời Yến tối qua chính là Trịnh Thư Ý.

Đến giữa trưa, Tần Thời Nguyệt xuống lầu lấy cơm do dì giúp việc đưa đến, cô nghe thấy có vài người đang tám chuyện với nhau ở trong phòng nghỉ.

“Trịnh Thư Ý cũng thảm dữ, bản thảo bị bên Minh Dự bác bỏ tận mấy lần.”

“Không biết có phải do cô ấy đắc tội người ta không nữa.”

“Chắc là thế rồi, bản thảo của cô ấy chất lượng lắm, chưa từng bị ai bác bỏ cả.”

“Tôi thấy mấy bữa nay cứ tới giờ tan làm là cô ấy lại xách theo laptop, có lẽ thức đêm dữ lắm.”

“Đúng vậy, nhìn cô ấy gầy đi trông thấy, tội nghiệp quá.”

Tần Thời Nguyệt cẩn thận suy nghĩ vài phút.

Bản thân Tần Thời Nguyệt biết rất rõ, Thời Yến đưa cô đến đây là do chuyện tốt nghiệp đại học bị cô quậy tanh bành, cậu ấy muốn mài dũa lại tính tình của cô.

Nếu đã muốn để cô tự rèn luyện thì đương nhiên sẽ không để lộ bối cảnh gia đình mình, chỉ có một vài sếp lớn của tòa soạn mới biết chuyện.

Nếu không thì người người đều quay sang nịnh nọt cô, thế thì cô chỉ đổi chỗ để làm công chúa muốn làm gì thì làm mà thôi.

Nhưng rèn luyện là rèn luyện, cũng phải có nguyên tắc.

Nhà họ Thời có địa vị thế nào, Thời Yến có thân phận ra sao, từ trước đến nay cậu ấy luôn đứng trêи cao, không coi ai ra gì, đương nhiên sẽ không cho phép có người khắt khe, ăn hϊế͙p͙ cháu gái của mình như thế.

Hôm đó cô bán “than” ở nhà không phải nhắm vào Trịnh Thư Ý, mà chỉ muốn nhanh nhanh được thoát khỏi chỗ này.

Nhưng kết quả như bây giờ, ít nhất đã chứng minh Thời Yến vẫn rất che chở cho cô.

Tần Thời Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nỗi phiền muộn khi đi làm bỗng chốc được vơi đi không ít.

Đồng thời cô cũng xác định được một chuyện, Tiểu Kiều Kiều trong nhà Thời Yến tối qua chắc chắn không phải là Trịnh Thư Ý.



Sau khi bản thảo phỏng vấn của Thời Yến được duyệt, cuộc sống của Trịnh Thư Ý trở nên nhẹ nhàng hơn, mỗi khi rảnh rỗi cô sẽ gửi tin nhắn cho Thời Yến.

Liên tiếp mấy ngày, chào buổi sáng, chào buổi trưa, anh ngủ ngon nha, không thiếu một câu.

Lúc không có chuyện gì cô còn nhắn vài câu linh tinh với anh, mặc dù anh không có trả lời lại.

Thế là Trịnh Thư Ý đổi tên danh bạ cho anh…

Anh mù chữ không biết gõ chữ.

Tự an ủi bản thân bằng cách này nên tâm trạng cô tốt hẳn lên.

Chiều nay có buổi họp thường kỳ, sau khi báo cáo công việc như thường lệ, Đường Diệc thông báo, ngày mốt bên ngân hàng Minh Dự sẽ có một buổi họp báo.

Loading...

“Trịnh Thư Ý, buổi họp báo lần này cô đi nhé.”

Trịnh Thư Ý hỏi Đường Diệc, “Có những ai thế ạ?”

Đường Diệc mở tài liệu trong máy lên, đọc lên vài cái tên cho cô nghe.

Có Thời Yến.

Đây cũng là buổi họp báo đầu tiên mà Thời Yến xuất hiện công khai.

Trịnh Thư Ý lập tức cười gật đầu, “OK.”

Lúc tan họp, Đường Diệc nói thêm, “À đúng rồi, Trịnh Thư Ý, buổi họp báo đó cô dẫn Tần Thời Nguyệt theo nhé.”

Trịnh Thư Ý đồng ý.

Nhưng khi báo lại với Tần Thời Nguyệt, cô có thể nhận ra cô nhóc này rõ là không muốn nhưng không thể không nghe theo.

Thật ra thì Trịnh Thư Ý cũng không hiểu tại sao một đại tiểu thư như Tần Thời Nguyệt lại đến một công ty với mức lương không cao như thế này. Mà cô lại càng không hiểu vì sao cô nhóc lại ép bản thân đi đến buổi họp báo ấy.

Nếu cô nhóc không muốn đi thì chỉ cần báo lại với Đường Diệc một tiếng là được. Từ trước đến nay, Đường Diệc là một trong những vị sếp dễ chịu nhất, mấy chuyện vụn vặt thế này chị ta sẽ không làm khó người khác.

Khi đến buổi họp báo, ngay đến cả sợi tóc của Tần Thời Nguyệt cũng hiện rõ sự phản đối, người ta không biết còn tưởng cô nhóc này đến đây chịu tang ấy chứ.

Hôm nay phóng viên đến còn nhiều hơn bình thường, trong đó đa phần là phóng viên nam.

Trịnh Thư Ý đứng ở hàng phía sau, tầm mắt bị che khuất bởi hàng đầu người đen nghịt, cô liền kéo Tần Thời Nguyệt chen lên phía trước.

“Chị làm gì thế?” Tần Thời Nguyệt bối rối, nhưng không dám lớn tiếng, “Không phải phía sau có chỗ ngồi ư? Chị lên trước làm gì?”

Trịnh Thư Ý, “Ngồi sau không nghe rõ.”

“Không, này, chị…”

Tần Thời Nguyệt không dám giãy giụa mạnh, chỉ đành để mặc Trịnh Thư Ý kéo tay mình chen lên phía trước.

Nhưng mà mấy phóng viên nam này vừa nhìn thấy Trịnh Thư Ý liền vội vàng nhường đường cho cô đi. Thậm chí còn có hai người nhường chỗ ở hàng đầu lại cho cô.

Vừa ngồi xuống ghế, Trịnh Thư Ý chưa kịp bỏ đồ xuống đã nhìn lên khán đài ngay.

Trêи cái bàn màu xanh đậm bày ra bảy cái bảng tên, và cái bảng tên nằm ở giữa được khắc hai chữ “Thời Yến” to đùng.

Trịnh Thư Ý thở phào nhẹ nhõm, cô có cảm giác mọi chuyện đã đến hồi kết thúc.

Có người vui thì cũng có kẻ sầu.

Tần Thời Nguyệt rất ghét mấy buổi họp báo, vừa buồn tẻ lại vừa nhạt nhẽo, còn có tác dụng thôi miên hơn mấy bài hát ru, cô nghe mà cứ như đang nghe sách trời, không hiểu nổi một chữ.

Vì thế Tần Thời Nguyệt mới không muốn ngồi ở hàng trước, cô sợ mình ngủ gật sẽ bị Thời Yến phát hiện.

Hội trường rộng rãi, người đến lại đông, tiếng nói chuyện từ bốn phía không ngừng vang lên.

Cuối cùng, buổi họp báo chính thức được bắt đầu bởi sự dẫn dắt của MC.

Cửa lớn ở bên trong vừa mở ra, ánh đèn trêи lễ đài cũng sáng lên, Thời Yến sải bước đi ra, dáng người cao dong dỏng.

Từ trước đến nay, phóng viên rất giỏi trong việc bắt lấy khoảnh khắc trêи gương mặt, ngay lúc Thời Yến vừa xuất hiện, hệ thống thần kinh bắt đầu hoạt động, tiếng chụp ảnh vang lên khắp khán phòng, mọi người đua nhau chụp hình.

Anh ngồi xuống dưới sự quan sát của mọi người, cúi đầu chỉnh lại đồng hồ. Lúc ngẩng đầu lên, anh nhìn thẳng xuống hàng ghế thứ nhất.

Trong nháy mắt, ánh mắt hai người như chạm vào nhau.

Trịnh Thư Ý đón lấy ánh mắt của anh, không thèm né tránh mà nhìn thẳng vào.

Hai người cứ nhìn nhau một hồi, Thời Yến khẽ nhếch mày, ánh mắt lại chuyển sang hướng khác.

Không có cảm xúc gì.

Trịnh Thư Ý yên lặng thở dài một hơi.

Các nhân viên tham dự họp báo khác lần lượt bước vào, trong hội trường ngoại trừ tiếng chụp ảnh vang lên thì không còn tiếng gì khác.

Trịnh Thư Ý cúi đầu mở laptop đặt lên bàn, lúc ngẩng đầu lên, cô bắt gặp Thời Yến đang xem điện thoại. Thế là cô vội vàng lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh.

Trịnh Thư Ý: Thời tổng hôm nay đẹp trai quá!

Trịnh Thư Ý: Đẹp ngất ngây luôn!

Trịnh Thư Ý: Hội trường ngày hôm nay không phải họp báo về tin tức, mà là họp báo về sự quyến rũ của anh đấy!

Trịnh Thư Ý: Tuy bây giờ em không thể nói chuyện, nhưng lòng em đã gào thét tên anh rồi!

Bốn tin nhắn liên tiếp được gửi đi.

Trịnh Thư Ý lặng lẽ ngước mắt lên, trông thấy hai hàng chân mày của Thời Yến nhíu chặt lại.

Đúng là anh đã nhìn thấy tin nhắn.

Trịnh Thư Ý cầm điện thoại, tiếp tục nhập tin nhắn.

Trịnh Thư Ý: Em thà rằng chân phải mang giày cao gót, chân trái mang giày da lẫn đầy đất đá, đi vạn dặm chinh phục đỉnh
Advertisement
Everest, chứ không muốn nhìn thấy anh nhíu mày.

Sau khi gửi tin đi, Trịnh Thư Ý phát hiện ra anh không hề nhíu mày mà dứt khoát đặt điện thoại lên mặt bàn.

“Chậc…”

Trịnh Thư Ý tự nhiên cảm thấy thật hả giận, khóe môi nhếch lên một đường cong nho nhỏ.

Nhưng khi cô chưa kịp giấu đi nụ cười, vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt của anh.

Ánh mắt lần này không còn dịu dàng như trước nữa.

Gọng kính phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, đôi mắt ẩn sau lớp kính sâu thẳm ấy khi nhìn chăm chú vào cô, một cảm giác ngột ngạt vô hình vây quanh Trịnh Thư Ý, mang theo lời cảnh cáo.

Không hiểu sao Trịnh Thư Ý lại thấy sợ, nụ cười bên môi chợt tắt ngúm, cô chột dạ cúi đầu xuống giống như học sinh tiểu học phá phách bị giáo viên bắt, đang chờ phạt.

Buổi họp báo bắt đầu đúng giờ.

Thời Yến là người phát biểu đầu tiên, nhưng phần anh nói không có sắp xếp để phóng viên đặt câu hỏi, cho nên người tiếp theo bắt đầu phát biểu ngay sau đó.

Trịnh Thư Ý vội vàng gõ chữ, chốc chốc lại liếc sang Tần Thời Nguyệt ở bên cạnh, thấy cô nhóc cúi đầu, gương mặt ửng đỏ, trông cô vô cùng căng thẳng.

“Em sao thế?” Trịnh Thư Ý hỏi nhỏ, “Không khỏe hả?”

Tần Thời Nguyệt nhìn thoáng qua lễ đài, “Em không sao đâu.”

“Nếu không khỏe thì phải nói với chị ngay đấy.”

Trịnh Thư Ý nhích lại gần, “Em không quen mấy trường hợp thế này hả?”

Tần Thời Nguyệt có hơi phiền nhưng không có cách nào phủ nhận mình đang căng thẳng, cô nhóc nhíu mày, “Thời tổng đang nhìn em, không biết sao mà em thấy hơi sợ.”

Trịnh Thư Ý nghe thấy thế thì ngẩng đầu, quả nhiên cô lại chạm phải ánh mắt của Thời Yến.

Hình như anh cũng không ngại khi bị cô phát hiện ra, vẻ mặt không thay đổi, cũng không thèm dời mắt.

“Đừng sợ.” Trịnh Thư Ý vỗ tay Tần Thời Nguyệt, “Anh ta nhìn chị đấy.”

Tần Thời Nguyệt:?

Chị tự tin dữ.



Buổi họp báo quả thật vừa dài dòng vừa ngột ngạt.

Tần Thời Nguyệt vừa buồn ngủ lại vừa hồi hộp, cô nhóc hoàn toàn không hiểu mấy người này đang nói cái gì, cô vẫn còn đang phân vẫn giữa việc ngủ và không dám ngủ.

Ngồi được hơn một tiếng, cô quả thật không chịu nổi nữa bèn nói với Trịnh Thư Ý rằng mình khó chịu nên muốn ra ngoài hít thở.

Trịnh Thư Ý không cản cô nhóc, chỗ bên cạnh nhanh chóng không còn ai.

Một phóng viên nam không có chỗ ngồi phải đứng ở hành lang một hồi lâu, thấy có người cầm túi rời đi liền khom lưng bước tới.

“Xin hỏi chỗ này có ai ngồi không?”

Trịnh Thư Ý nghĩ Tần Thời Nguyệt sẽ không quay lại nên cô lắc đầu.

Phóng viên nam ngồi xuống, thỉnh thoảng lại nhìn sang Trịnh Thư Ý đang chăm chú gõ chữ ở bên cạnh.

Hơn nửa tiếng sau, cuộc họp báo đã bước vào phần phóng viên đặt câu hỏi.

Mấy phóng viên đặt câu hỏi không có nội dung, mà lại còn dài dòng, dưới khán đài đã không còn bao nhiêu người kiên nhẫn lắng nghe.

Phóng viên nam ngồi bên cạnh Trịnh Thư Ý nhìn thoáng qua tấm thẻ treo trước ngực cô, vì góc nhìn nên anh ta không nhìn thấy tên mà chỉ nhìn thấy dòng chữ Tạp chí Kinh tế và Tài chính, thế là anh ta cất giọng hỏi, “Cô là phóng viên của tạp chí Kinh tế và Tài chính hả?”

“Đúng vậy.” Trịnh Thư Ý gật đầu, sau khi gõ một đoạn văn mới nghiêng đầu nhìn anh ta, lịch sự hỏi lại, “Còn anh thì sao?”

“Tôi là phóng viên của báo Giang Thành.” Anh ta cười nói, “Lúc mới tốt nghiệp tôi cũng từng thực tập ở tạp chí Kinh tế và Tài chính đấy.”

Trịnh Thư Ý đáp lại một tiếng “Ờ”.

Nam phóng viên căng thẳng gõ gõ bàn phím, sau lại nói tiếp, “Tổ trưởng của tôi lúc đó là Đường Diệc đấy, cô có biết không?”

“Ừm, chị ấy hiện là chủ biên của bọn tôi.”

“Ồ, chị ấy lên chủ biên rồi à?” Nam phóng viên thì thào, “Tôi tên là Chúc Bác Minh, còn cô?”

“Trịnh Thư Ý.”

“Ồ, hóa ra là cô à.” Chúc Bác Minh cười nói, “Tôi đã đọc rất nhiều bài báo của cô, viết rất hay.”

“Vâng, cám ơn anh.”

“À, chúng ta thêm Wechat đi, về sau có tin gì cũng tiện chia sẻ với nhau.”

Vừa dứt câu, MC đã thông báo cuộc họp báo tạm dừng một lát, thế là Trịnh Thư Ý xoay sang nói chuyện với anh ta, “Ừm, cũng được.”

Loại xã giao bình thường, hơn nữa còn có ích cho công việc thế này, thêm một người bạn thì có thêm một nguồn tin, Trịnh Thư Ý dĩ nhiên sẽ không từ chối.

Cô lấy điện thoại ra, mở Wechat lên thì hỏi, “Tôi quét mã anh hay anh quét mã tôi?”

“Để tôi vậy.”

“Được.”

Trịnh Thư Ý mở mã hai chiều lên, đưa màn hình điện thoại của mình sang cho Chúc Bác Minh.

Lúc Chúc Bác Minh cầm điện thoại, Trịnh Thư Ý khẽ hất cằm lên. Cô cứ có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.

Sau khi quét mã xong, cô thoát khỏi giao diện mã hai chiều, mở ra phần danh sách bạn mới, cái cảm giác kia càng lúc càng rõ ràng.

Cô bỗng ngầng đầu, nhìn thấy Thời Yến vẫn ngồi tại chỗ cũ, nhưng ánh mắt lại rơi trêи người cô.

Ánh mắt hai người bất ngờ chạm vào nhau.

Khi ánh đèn trêи trần nhà chiếu thẳng xuống, gọng kính của anh hiện lên một cái bóng mờ.

Anh cứ nhìn cô không hề kiêng dè, ánh mắt tuy hờ hững nhưng lại mang theo sự uy hϊế͙p͙ mạnh mẽ.

Trịnh Thư Ý há to miệng, đang định nói chuyện thì thấy anh đặt cây bút trong tay xuống, giọng anh cùng tiếng bút máy chạm xuống bàn cùng lúc vang lên.

“Trịnh Thư Ý.”

Đây là lần đầu tiên Trịnh Thư Ý nghe thấy anh gọi tên cô.

Anh thế mà lại nhớ rõ tên cô.

Ba chữ vô cùng phổ thông, ngày nào cô cũng nghe thấy, nhưng khi anh hờ hững gọi tên cô lại khiến trái tim cô khẽ lỡ một nhịp.

Cô kinh ngạc nhìn sang Thời Yến.

“Sang đây.”

Anh vừa dứt lời liền đứng dậy rời khỏi lễ đài.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện