Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý

Chương 11


trước sau

Mưa vẫn chưa rơi nhưng tiếng sấm cứ vang lên ầm ầm bên tai không ngừng, chợt gần rồi lại chợt xa, thỉnh thoảng lại có một cơn sấm đánh xuống, dọa mấy chú mèo hoang ven đường kêu rêи khắp nơi.

Trịnh Thư Ý vừa ra khỏi tòa nhà, một cơn gió quét đến mang theo vài chiếc lá, lạnh thấu xương.

Bầu trời âm u cùng tiếng sấm càng tăng thêm sự lạnh lẽo, Trịnh Thư Ý hà hơi một cái, yên lặng quấn chặt khăn quàng cổ.

Từ chỗ này đến cổng lớn khoảng vài trăm mét, tuy có đèn đường nhưng Trịnh Thư Ý vẫn vô thức bước nhanh hơn.

Đường vừa rộng rãi vừa thoáng đãng, không có xe tới lui cũng không có vật gì chắn đường, vừa liếc mắt là có thể nhìn thấy ánh đèn pha phía sau.

Dưới ngọn đèn đường vàng cam, Trịnh Thư Ý trông thấy một cô gái đang đi tới.

Cô ấy ăn mặc vô cùng phô trương, bên ngoài khoác áo lông xù màu đen, giày cao gót gõ lộc cộc xuống đường, trong tay cầm theo một cái rương nhỏ, khó mà khiến người ta không chú ý đến mình.

Trịnh Thư Ý tập trung nhìn thật kỹ, ngay lập tức nhận ra người đang đi đến là Tần Thời Nguyệt.

Cô không ngạc nhiên mấy khi nhìn thấy cô nhóc ở chỗ này, dù gì người ta cũng là đại tiểu thư, có lẽ là nhà ở đây hoặc đến đây tìm bạn bè hay người thân.

Nhưng Tần Thời Nguyệt lại có hơi bất ngờ khi nhìn thấy Trịnh Thư Ý ở đây.

Cô nhóc bước lại gần, đến khi chỉ còn cách hai mét thì mới xác định được rằng mình không nhìn nhầm.

Ở khoảng cách thế này có hơi lúng túng, bây giờ có muốn giả vờ làm lơ đi thẳng cũng không được nữa rồi.

Trong lúc Tần Thời Nguyệt còn đang bối rối, ánh mắt Trịnh Thư Ý đã khóa chặt người cô, “Khéo ghê, sao em lại ở đây?”

“À…” Tần Thời Nguyệt vô thức trả lời lại, “Em đến tìm người.”

Trời thực sự quá lạnh, Trịnh Thư Ý không định đứng đây tám chuyện với cô nhóc này.

“Tối nay hoặc khuya có thể sẽ có mưa, ngày mai đi làm em nhớ mang theo dù đấy.”

Sau khi dặn dò xong, hai người gật đầu chào nhau rồi mỗi người mỗi ngả.

Nhưng Tần Thời Nguyệt bước một bước lại quay đầu lại nhìn bóng lưng Trịnh Thư Ý, miệng thì cứ lẩm bẩm.

“Sao chị ấy lại ở đây…”

Nhưng sự nghi ngờ này rất nhanh đã bị cơn gió lạnh thổi tan.

Đứng trước cửa nhà Thời Yến, Tần Thời Nguyệt ôm cái rương ở trước ngực, nhìn mặt kính trước cửa nhà nở một nụ cười nịnh nọt. Đang định bấm chuông cửa, cô nhóc chợt ngây ra, sau đó hàng chân mày rũ xuống, bày ra dáng vẻ bơ phờ mệt mỏi.

Chỉ trong chốc lát, cửa tự động mở ra.

“Cậu ơi.” Tần Thời Nguyệt bước chân vào nhà, “Cậu hết bận chưa?”

Không ai đáp lại, Tần Thời Nguyệt ló đầu vào quan sát khắp nơi. Phòng khách, hàng lang đều không có một bóng người.

Người đi đâu mất rồi?

Tiểu Kiều Kiều* đâu?

*Trần A Kiều trong điển tích “Kim ốc tàng Kiều” (Nhà vàng giấu người đẹp), là giai thoại giữa bà và Hán Vũ Đế.

Khắp nơi không để lại bất cứ dấu vết nào, chỉ có một cái ly thủy tinh đặt ở trêи bàn. Thị lực của Tần Thời Nguyệt rất tốt, vừa nhìn đã thấy vết son môi trêи miệng ly.

Quả nhiên là có Tiểu Kiều Kiều mà.

Trong đầu cô nhóc bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ.

Loading...

Vừa nãy mình vừa gặp Trịnh Thư Ý trêи đường, không lẽ chị ấy ở nhà cậu suốt buổi tối ư?

Hơn nữa mấy bữa nay cô còn nhìn thấy Trịnh Thư Ý đang tập trung viết bản thảo phỏng vấn Thời Yến, thế nên hai người này có quen biết…

“Con đang làm gì đấy?”

Sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nói của Thời Yến, Tần Thời Nguyệt giật nảy mình, ôm rương nhỏ lui lại vài bước.

Thời Yến bước ra khỏi phòng, trong tay đang cầm áo ngủ, không thèm nhìn Tần Thời Nguyệt mà đi thẳng vào phòng tắm.

“Cậu ơi!” Tần Thời Nguyệt ôm cái rương chạy lạch bạch đến, “Có mình cậu ở nhà thôi hả?”

Thời Yến dừng bước, nhìn đồ trong tay cô nhóc, “Trễ thế này rồi mà sao con vẫn chưa chịu về nhà hả?”

“Con đi đưa rượu cho cậu.”

Tần Thời Nguyệt mở rương ra, đưa đồ bên trong cho Thời Yến nhìn, “Con nghĩ tới nghĩ lui, biết đâu mấy ngày tới con lại phải tăng ca, không có thời gian rảnh nên tranh thủ mang tới cho cậu.”

Chuyện đưa rượu này có thể tùy tiện nhờ người khác mang tới cũng được, nhưng cô nhóc lại ra vẻ mình phải tự tay mang đến.

Trong lời nói luôn mang theo mùi “than”, mấy bữa nay Thời Yến nghe đến nỗi không còn cảm giác gì nữa.

“Đặt sang đó đi.” Thời Yến chỉ vào tủ rượu.

Tần Thời Nguyệt lập tức niềm nở đi sang đó, sau đó lại nghe Thời Yến nói tiếp, “Xong rồi thì con về nhà đi.”

“…”

Cất rượu xong, Tần Thời Nguyệt mặt như đưa đám chuẩn bị cụp đuôi về nhà.

Nhưng khi lướt qua Thời Yến, ánh mắt cô nhóc liếc sang cái ly trêи bàn, hỏi thẳng, “Cậu nè, tối nay nhà cậu có khách hả? Là ai thế?”

Tần Thời Nguyệt vừa hỏi xong đã cảm thấy hối hận.

Xuyên qua lớp kính, cô nhóc trông thấy ánh mắt trầm xuống của Thời Yến, đây là biểu hiện anh mất kiên nhẫn.

“Cậu nghỉ ngơi sớm nhé.”

Trước khi đi, Tần Thời Nguyệt vẫn không quên bổ sung thêm một câu, “Hôm nay gần tám giờ con mới tan làm, vẫn chưa được ăn cơm, con về nhà ăn đây.”

Đến khi không còn bóng người nữa, ánh mắt Thời Yến mới chuyển sang cái ly đặt trêи bàn kia.

Dưới ánh đèn, miệng ly sáng lấp lánh kèm theo một chút màu đỏ nhàn nhạt.



Đến khi Trịnh Thư Ý về đến nhà thì mưa mới bắt đầu rơi, cũng coi như cô gặp may, không bị mắc mưa.

Cô bước nhanh về phòng, cởi áo khoác, ngồi ngốc ở trêи giường một hồi.

Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, làm nổi bật bầu không khí yên tĩnh trong căn phòng, khiến người ta cảm thấy tâm trạng hơn.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Trịnh Thư Ý lấy điện thoái ra, vừa mở khóa thì màn hình hiện lên thông báo Wechat có tin nhắn mới.

Tim cô lỡ một nhịp, mạch suy nghĩ quay lại thời gian nửa tiếng trước.

Sau khi Thời Yến hỏi câu ấy, cô đã trả lời thế nào?

Có lẽ là lúc ấy não cô bị teo cho nên cô nhìn thẳng vào mắt anh rồi nói, “Không phải em đang đi theo quy trình, tôn trọng anh một chút sao?”

Sau khi nói câu nói này, Thời Yến hạ lệnh đuổi khách.

Dưới tình huống như thế, Trịnh Thư Ý đương nhiên sẽ không mặt dày ở lì trong nhà người ta không chịu đi.

Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lúc ra tới cửa, cô còn vẫy tay chào Thời Yến bên cửa sổ.

“Thời tổng ngủ ngon nhé.” Cô nghiêng đầu, mái tóc dài khẽ rũ xuống vai, “Về nhà em add Wechat anh nhé.”

Thời Yến không lên tiếng, anh quay đầu nhìn Trịnh Thư Ý từ xa.

Khoảng cách quá xa nên cô không nhìn thấy rõ ánh mắt của anh, thế là cô quyết định tự bung xõa trong thế giới của mình.

“Lúc anh thấy chán thì em có thể trò chuyện với anh nè.”

“Em giỏi tám chuyện lắm.”

“Em trữ nhiều meme lắm nha.”

Cô nhìn thấy khóe môi Thời Yến khẽ run lên.

Ngay sau đó, anh đưa tay mò mẫm cái gì đó trêи bàn.

Một giây sau, cánh cửa phía sau lưng Trịnh Thư Ý tự động mở ra.

Trịnh Thư Ý, “…”

Cô vẫn giữ vững nụ cười cho đến khi ra khỏi cửa.

Trêи đường về nhà, tâm trạng của cô vô cùng nặng nề. Nhưng khi về đến nhà, cẩn thận suy nghĩ lại, cô lại thấy tình hình khá là khả quan.

Chí ít thì Thời Yến không có cấm cô theo đuổi anh.

Coi như anh đã ngầm cho phép cô rồi.

Thông báo Wechat này không chừng là tin báo anh đồng ý kết bạn.

Nhưng Trịnh
Thư Ý không vội mà đi tắm trước, dường như cô đã nhìn thấy ánh sáng của sự thắng lợi, cô lăn một vòng trêи giường, cực kỳ hứng thú mở khóa màn hình.

Lúc tin nhắn Wechat hiện lên, cô ngẩn cả người.

Ôi, không phải thông báo Thời Yến gửi lời mời kết bạn mà là tin nhắn của bạn cùng phòng thời đại học.

Tất Nhược San: Ý Ý, mày chia tay với Nhạc Tinh Châu rồi hả?

Trịnh Thư Ý: Ừ.

Tất Nhược San: Sao mày không nói với tao?

Trịnh Thư Ý: Dạo này tao bận quá nên quên.

Trịnh Thư Ý: Mà sao mày biết?

Tất Nhược San: Tao thấy thằng cha đó đăng ảnh chụp với con khác lên mạng.

Trịnh Thư Ý im lặng một hồi.

Trịnh Thư Ý: Gửi tao xem xem.

Tất Nhược San vội vàng gửi ảnh sang cho cô.

Hai người trong ảnh rúc vào với nhau, Tần Nhạc Chi ngậm cái thìa, ngón tay thì vuốt ve trêи cằm của Nhạc Tinh Châu, cười đến ngọt ngào.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, tiếng mưa lộp bộp rơi xuống, hòa cùng tiếng sấm như muốn xuyên thủng cả bầu trời.

Lúc Trịnh Thư Ý thoát ra khỏi ảnh, Tất Nhược San đã gửi liên tiếp mấy tin nhắn sang.

Tất Nhược San: Hồi xưa thấy lão ra vẻ không phải mày thì không được, tao còn tưởng người đàn ông tốt nhất thế giới là đây.

Tất Nhược San: Nhưng nhìn cái mặt ả này, lão đấy mù à? Ban đầu tao đâu có tin, cứ tưởng là em gái hay gì của lão ấy?

Tất Nhược San: Thế giới này thần kì quá, đá hoa khôi rồi tìm mặt hàng thế này đây ư?

Thật ra nếu bình tĩnh mà xem lại thì Tần Nhạc không hề xấu, da trắng, mặt nhỏ, cằm nhọn, còn có đôi mắt phượng.

Nếu đổi lại là người khác thì sẽ thấy đây là một cô gái ngây thơ xinh xắn.

Nhưng trong mắt Tất Nhược San, cái người mà suốt bốn năm đại học đều nhìn ngắm đại mỹ nhân như Trịnh Thư Ý mỗi ngày thì Tần Nhạc Chi chỉ giống như nước lã canh suông mà thôi.

Tất Nhược San: Sao tụi bây chia tay thế?

Trịnh Thư Ý: Lão ngoại tình.

Tất Nhược San:?

Tất Nhược San: Ngoại tình với cô ả này á?

Trịnh Thư Ý: Ừ.

Tất Nhược San: Tao thấy não lão teo thì có.

Trịnh Thư Ý: Vì nhà cô ta giàu.

Tất Nhược San: À, hóa ra là muốn bay lên cao làm phượng hoàng.

Tất Nhược San: Qua câu chuyện này đã cho chúng ta rút ra một bài học, đừng quan tâm tới loại phượng hoàng nam này, người ta muốn niết bàn là niết bàn ngay! Đốt mày cháy thành tro lúc nào không hay đấy!

*Chỉ những người đàn ông xuất thân nghèo khổ, vất vả thi đậu đại học, sau khi tốt nghiệp thì ở lại thành phố làm việc. Mặc dù không có tiền vẫn cố chấp thanh toán hóa đơn, luôn tỏ vẻ mình nổi trội hơn những người cùng lứa. Nếu ba mẹ và vợ có tranh chấp thì sẽ đứng về phía ba mẹ, có bạn bè hay thân thích đến nhờ vả thì sẽ giúp đỡ… Những người này tuy đã thoát khỏi cuộc sống nghèo khổ nhưng vẫn giữ lại rất nhiều quan niệm và tư tưởng lỗi thời.

Nói chuyện với Tất Nhược San xong, đầu Trịnh Thư Ý ong ong cả lên.

Có người có chung mối thù thì cảm xúc ấy sẽ bị phóng đại gấp mấy lần.

Cô ngồi xuống, nắm chặt điện thoại trong tay để bình tĩnh, điều hòa lại hơi thở, sau đó mở danh bạ Wechat lên.

Xem một lượt, vẫn không thấy tin nhắn kết bạn của Thời Yến.

Được thôi.

Cô copy số điện thoại của Thời Yến, vẫn không tìm thấy Wechat của anh.

Xem ra là do anh cài đặt chế độ không thể kết bạn qua số điện thoại rồi.

Trịnh Thư Ý nghiến răng, cô chỉ có thể mở mục tin nhắn chỉ có những tin nhắn mã xác minh và tin rác lên, sau đó gửi cho Thời Yến một tin nhắn.

Trịnh Thư Ý: Em về đến nhà rồi ^-^

Trịnh Thư Ý: Thời tổng, anh ngủ chưa?

Mãi đến khi tắm xong, phần tin nhắn cũng không có động tĩnh gì.

Đêm khuya, Trịnh Thư Ý bị một ý thức nào đó dẫn dắt, mơ mơ màng màng thức giấc.

Cô đưa tay quơ lấy cái điện thoại đặt dưới gối, khẽ híp mắt mở phần tin nhắn ra, Thời Yến vẫn chưa nhắn tin trả lời cô.

Hai mắt cô không chống đỡ được nữa, điện thoại vừa trượt ra khỏi tay thì cô cũng ngủ mất tiêu.

Qua một hồi lâu, điện thoại đặt bên gối cuối cùng cũng rung lên.

Dù tiếng động khá nhỏ nhưng cũng đủ để đánh thức Trịnh Thư Ý.

Cô không mở mắt nổi, chỉ đành nheo mắt lại, lấy điện thoại ra xem, là tin nhắn của Thời Yến.

Trịnh Thư Ý mừng như điên mở tin nhắn ra xem

Thời Yến: TC

*Cú pháp tin nhắn từ chối nhận quảng cáo. Ở đây ý muốn nói Ý Ý cũng phiền như mấy tin nhắn quảng cáo vậy á =)).

Trịnh Thư Ý dần dần mở to hai mắt, nhìn chăm chú vào màn hình.

Một hồi lâu sau, cô mới nhận ra đây là ý gì.

A a a, Thời Yến anh có bệnh hả!!!

Trịnh Thư Ý tức muốn chết, dùng hết sức bình sinh ném điện thoại đi.

Tiếng loảng xoảng vang lên thật lớn, Trịnh Thư Ý bỗng mở bừng mắt ra.

Trong bóng tối, cô chớp chớp đôi mắt, dần dần nhìn thấy ánh sáng đang len lỏi qua rèm cửa chiếu vào phòng.

Cô dần hồi phục ý thức, đưa tay sờ cái gối.

Điện thoại vẫn còn ở đấy, lặng yên, không có bất kỳ tin nhắn gì mới, khung nhắn tin của Thời Yến vẫn không có hồi âm.

Hóa ra chỉ là một giấc mơ.

Thời Yến không có gửi tin “TC” cho cô.

Không nhắn gì cả.

Nhưng Trịnh Thư Ý vẫn bị Thời Yến trong mộng làm tức gần chết.

Đêm khuya không người, trời lại mưa to gió lớn, một cây viết khắc tên ngân hàng Minh Dự đã bị Trịnh Thư Ý bẽ gãy ngang, ném thẳng vào thùng rác.

***

Tác giả:

Họ Thời nào đó: Mọi chuyện vẫn nằm trong lòng bàn tay tôi, rất tốt.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện