Công Chúa, Xem Như Cô Lợi Hại

Chương 7


trước sau

Advertisement

Qua Lâm tuy rằng đau lòng, nhưng đối với mỹ thực hấp dẫn, cô cuối cùng nhất vẫn là chọn con thỏ kia, dù sao chết đói quan trọng hơn, nói sao đi nữa thì thanh cổ kiếm giá trị hơn trăm triệu lúc này cũng không nằm trong tay cô, đúng không?

"Vậy ngươi đưa kiếm cho ta." Qua Lâm nói.

"Đón lấy." Tô Chỉ trực tiếp ném thanh kiếm cho Qua Lâm.

Đón lấy? Đón cái khỉ ah!! Đây không phải là kiếm gỗ, không phải tờ giấy, cái này là kiếm đồng nặng mấy trăm cân à nha?! Kiếm này có thể đè chết ta ah! Qua Lâm nhìn cây kiếm bay tới, mặt mũi tái xanh, mà chính xác là cô bị sức nặng của thanh kiếm đè té xuống đất, may mắn cho Qua Lâm là cô nắm được chuôi kiếm, nếu không nhất định trên người bị lủng một lỗ rồi. Lại một lần nữa tìm được đường sống trong chỗ chết, Qua Lâm sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh đầy đầu, cô không ngừng thầm kêu may mắn, đồng thời không ngừng gào thét với Tô Chỉ "Ngươi là muốn ăn thỏ hay là muốn ăn ta ah! Ngươi không đưa kiếm cho ta được hay sao! Ném ném ném, thủng một lỗ trên người ta ngươi mới vui hả?!

Đối với Qua Lâm tê tâm liệt phế, Tô Chỉ cũng không quá để tâm, nàng nheo mắt, cái miệng nhỏ vểnh lên, nói "Nếu chỉ như vậy mà có thể chết, chắc ngươi chết lâu rồi."

"Ngươi!!" Qua Lâm vừa nói ra miệng được một chữ, lưu lại cũng chỉ có bóng lưng của Tô Chỉ. Grừ, Qua Lâm không ngừng vuốt ngực mình để áp chế lửa giận, cô thực hận chính mình đánh không lại nha đầu chết tiệt kia, nếu không, cô nhất định phải đánh nha đầu kia cho ba má nhìn không ra!

Oán hận cầm kiếm lên, Qua Lâm để nó trên đùi mình, sau đó xiên con thỏ qua đem đi nướng. Cảm thấy chật vật, Qua Lâm hối hận tại sao lại mang theo nữ nhân chết tiệt kia bên người. Không cần nghĩ, Qua Lâm thề, nếu như ở cùng một chỗ với nữ nhân kia, cô nhất định sẽ điên mất!

Cho nên, cô nhất định phải nghĩ hết mọi biện pháp, để tiễn vị công chúa điện hạ kia ra khỏi nhà.

...

Nướng xong, ăn xong, chờ vợ chồng Khương Ngọc trở về, ba người bắt đầu dựng lều, nhưng hình như lại gặp phải vấn đề khó giải quyết, kia chính là, các nàng chỉ mang theo có hai cái lều thôi!

Được rồi, đoán chừng thần tiên cũng không ngờ tới bà cô Tô Chỉ này đột nhiên xuất hiện, cho nên Qua Lâm vẫn tương đối có thể tiếng nhận được. Quay nhìn về phía công chúa điện hạ vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, Qua Lâm phi thường giơ cao hai tay bộ dáng đầu hàng, nói "Okay, ngươi ngủ lều, ta ngủ xe."

Tục ngữ có câu, nhạ bất khởi, cha tổng đóa đắc khởi ba*. (không thể trêu, ta tổng tránh không trêu; tục ngữ của TQ, mình chẳng biết có câu tương tự trong tục ngữ VN ko)

Làm ổ trong xe, tuy không dễ chịu, nhưng Qua Lâm lại cảm thấy đặc biệt yên ổn. Đúng vậy, tính ra cô nhận thức công chúa được một ngày, tinh thần thật không chịu nổi, cuộc sống sau này sẽ trải qua như thế nào đây...

Tưởng tượng cuộc sống gian khổ sau này, bất tri bất giác Qua Lâm ngủ rồi.

Ngày hôm sau tỉnh lại, trời tờ mờ sáng, mắt nhìn đồng hồ, lúc này mới hơn năm giờ. Ngồi dậy, Qua Lâm xuống xe kéo căng cở thể đau nhức, chuẩn bị đi đánh thức mấy người kia. Đã đến trước lều của Khương Ngọc, xốc màn chắn lên xem, vợ chồng người ta đang ôm nhau ngủ, nghĩ lát nữa cần sức để dọn dẹp, lái xe, Qua Lâm động lòng từ bi để cho hai người Khương Ngọc ngủ thêm chút nữa.

Đi qua bên kia, Qua Lâm đang muốn gọi công chúa, nhưng đến trước lều thì ngừng lại, hay là không gọi? Nếu gọi, vạn nhất quấy rầy mộng đẹp của công chúa, bị một đao cắt cổ thì biết làm sao? Nếu không gọi, chẳng lẽ công chúa ngủ đến năm 2012, ta cũng phải đợi đến lúc đó luôn?

Lần lựa không biết làm sao, Qua Lâm buồn bực đứng đó.

Tay trái gãi gãi lỗ tai, tay phải vuốt vuốt mái tóc, Qua Lâm đứng trước lều công chúa thật lâu không rời đi. Mà lúc này sau lưng Qua Lâm đột nhiên xuất hiện một thân ảnh màu trắng, nàng nhìn Qua Lâm không khỏi nhíu mày, "Ngươi lén lén lút lút ở chỗ này làm gì?"

Ah!

Lần này Qua Lâm sợ tới mức bảy vía bay đi mất, chỉ còn là ba hồn, tóc gáy toàn bộ dựng đứng, Qua Lâm liên tục vuốt ngực, quay người kêu lên "Công chúa điện hạ! Có phải ngài không hù chết ta thì không cam lòng không ah?!

"Nếu ngươi không làm việc gì trái với lương tâm, há lại bị bổn cung hù chết?"

"Cái gì mà việc trái với lương tâm?" Qua Lâm trừng mắt "Con mắt nào ngài thấy ta làm việc trái lương tâm?"

"Cả hai mắt ta đều thấy." Tô Chỉ nói "Ngươi lén lén lút lút ở chỗ bổn cung, chẳng lẽ đang làm việc thiện?"

Uất ức quá, trời ơi uất ức quá! Nàng công chúa kia nếu là người bình thường, thì sáng sớm lão nương mắng chết nàng rồi! Tự nói với mình nguôi giận nguôi giận, Qua Lâm trề môi, dùng sức thổi ngược hơi lên mặt "Đúng vậy ah, công chúa, ta đến gọi ngài rời giường, chúng ta phải lên đường!"

Rõ ràng
Advertisement
châm chọc nhưng lại không khơi ra được một chút cảm xúc của Tô Chỉ, thấy Tô Chỉ coi thường, Qua Lâm rất là muốn chết. Nhưng cô còn có thể làm sao đây? Quên đi quên đi, mình tiêu hóa*, mình không muốn sáng sớm đã giận đau phổi! (ví với tiếp thu những kiến thức đã học)

Nhìn bóng lưng Tô Chỉ rời đi, Qua Lâm nheo mắt lại, đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không đúng nha? Thế nhưng là điểm nào? Các nàng chút nữa thu dọn đồ đạc đi vào thị trấn, sau đó trở về thành phố S...

Ah!

Trong đầu đột nhiên lóe lên tia sáng, Qua Lâm bước nhanh gọi Tô Chỉ lại, "Chờ chút, ngươi chờ chút!"

Tô Chỉ quay ngươi, "Có chuyện gì?"

"Chút nữa chúng ta vào thị trấn, ngươi không thể ăn mặc như thế được." Qua Lâm chỉ vào quần áo Tô Chỉ nói.

"Xiêm y của bổn cung có vấn đề gì?"

"Đương nhiên là có vấn đề ah!" Qua Lâm vỗ vỗ y phục của mình, "Ngươi xem chúng ta mặc gì? Nhìn lại ngươi mặc gì? Ngươi mặc như thế vào thị trấn, ánh mắt của mọi người có thể bắn chết ngươi!"

"Thật không." Tô Chỉ nhướng mày, liếc quần áo Qua Lâm, nói "Ngươi nói là, muốn bổn cung mặc loại xiêm y quần rách áo manh giống ngươi?"

Bà mẹ nó!

"Cái gì mà quần rách áo manh? Y phục của ta có chỗ nào không che được hả? Ngược lại là ngươi, mùa hè mà bó lại như bánh chưng, ngươi không sợ cảm nắng à? Thưa công chúa, ta nói rồi, đây không phải Đại Doanh của ngươi, cũng không phải cổ đại, thời đại chúng ta mọi người đều mặc như thế này, hơn nữa còn là mặc càng ít càng tốt!" Nhìn thấy Tô Chỉ biểu lộ vẻ mặt không tin, Qua Lâm phi thường đắc ý, cười nói tiếp "Công chúa yên tâm, ta tin chút nữa đến thị trấn, ngươi sẽ trông thấy rất nhiều đại nam nhân không mặc y phục!"

"Thật không." Tô Chỉ cũng không chút nào yếu thế, khóe miệng cười cười, nhưng cười thế nào lại cảm thấy khủng bố ah. Quả nhiên, Tô Chỉ cười xong còn nói "Nếu trông thấy nam nhân như vậy, gặp một bổn cung giết một, gặp một đôi bổn cung giết một đôi."

...

Qua Lâm choáng váng, triệt để choáng váng.

Mùa hè, nam nhân không mặc áo hình như là chuyện bình thường ah? Nhưng cô như thế nào quên đi, nhiều chuyện bình thường, trong mắt công chúa điện hạ trở thành hành động khinh nhờn thân phận công chúa! Mà trong thành phố làm sao mà không tồn tại những nam nhân như vậy, huống hồ chi đây chỉ là góc thị trấn nhỏ, công chúa điện hạ, ngươi sẽ ra tay giết bao nhiêu nam nhân ah?

Quên đi quên đi, hiện tại trong đầu Qua Lâm thành mớ hỗn độn rồi, cô không nghĩ công chúa sẽ giết bao nhiêu nam nhân, mà là nghĩ làm sao ngăn cản được công chúa vênh váo tận trời này đây ah! Công chúa muốn gặp người nào giết người đó, các nàng một đám trộm mộ, như vậy có thể liên lụy các nàng bị cảnh sát điều tra, lập tổ chuyên án truy nã ah!

Kết quả là, Qua Lâm cưỡng ép tự mình trấn an, mặt mũi tràn đầy tươi cười kiên nhẫn kể ra đủ loại lý do nam nhân khỏa thân. Rốt cuộc tại lúc Qua Lâm miệng đắng lưỡi khô sắp chết, công chúa cao quý nhàn nhạt gật đầu.

Bỗng Qua Lâm cảm thấy hô hấp thông thuận lại rồi.

Đây đúng là một buổi sáng không an tĩnh, trên thực tế từ khi gặp phải công chúa, cô cũng đã gặp đủ loại chuyện mất bình tĩnh. Qua Lâm nhận mệnh, chỉ chỉ quân áo của mình "Vậy ngươi có mặc quần y phục này không?"

Tô Chỉ vểnh môi, biểu lộ "ngươi còn dám hỏi" nói "Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ."

Okay, Qua Lâm bỏ cuộc, dù sao đến đó người ta nhìn ngươi chứ không phải ta, ta cần gì phải đem hảo tâm của mình cho ngươi đá tới đá kui như lòng lang dạ thú.

Nói xong, Tô Chỉ nhíu mày bay lên cây tiếp tục giấc mộng đẹp.

Nhìn Tô Chỉ trên cây, trong lòng Qua Lâm đủ loại cảm xúc phức tạp quay quanh, cô suy nghĩ, sau này đối mặt với vị công chúa này, cô không nên tự mình đa tình, cũng tỷ như hiện tại, chỉ sợ tối qua một đêm công chúa ngủ trên cây, cô bị đập trúng đầu mới có thể nhường lều cho công chúa, tự mình cuộn tròn trong xe ah!!!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện