Công Chúa, Xem Như Cô Lợi Hại

Chương 3


trước sau

"Ta..."

Ta là ai?

Ta là đến trộm mộ. Nhưng ta có thể nói như thế sao?

Ta mới hơn 20 tuổi, đang ở độ tuổi thanh xuân, ta còn chưa muốn chết! Thế nhưng ta phải nói như thế nào đây?

Phút chốc, trong đầu Qua Lâm bách chuyển thiên hồi*. Nhưng giờ này khắc này, chút thông minh trong đầu cô đừng nói là bách chuyển thiên hồi, cho dù là thiên chuyển vạn hồi cũng chống đỡ không nổi! (*hình dung phải xoay sở hết lần này đến lần khác hoặc quá trình diễn biến phức tạp.)

Nữ tử áo trắng nghe Qua Lâm chỉ nói một chữ "Ta" rồi im lặng, ngữ khí không khỏi càng thêm lạnh "Ngươi rốt cuộc là ai! Nói!".

Qua Lâm run run "Ta... ta là người Trung Quốc."

Vật cứng trên cổ lại thêm một chút lực, Qua Lâm có thể cảm giác được cổ mình bắt đầu đau. Chỉ nghe nàng kia nói "Ta hỏi một lần nữa, rốt cuộc ngươi là ai, lén lút trước mặt bổn cung đến tột cùng có ý đồ gì!"

Thần linh ơi! Bổn cung? Qua Lâm sững sờ, trong đầu lập tức xuất hiện một giả thiết, không phải vậy chứ?! Không phải xuyên không! Không phải xuyên không!

...

Trong bóng tối, nữ tử thấy Qua Lâm vẫn không đáp lời, không khỏi tức giận, kiếm đồng trong tay tăng thêm một phần lực đạo. Qua Lâm cảm thấy cổ đau đồng thời mùi máu tươi thoảng trong không khí, lập tức thầm nghĩ không tốt, nhanh chóng mở miệng "Cái kia... ta thực không lừa ngươi, những gì ta nói đều là thật, ta đích thị là người Trung Quốc, thật sự là công dân Trung Quốc".

"Trung Quốc?" Nàng kia hỏi "Trung Quốc là lãnh thổ nào?".

"Chuyện này ta phải giải thích với ngươi thế nào đây ah." Qua Lâm vò đầu bứt tóc, thừa dịp dịch cổ né thanh kiếm. Tuy vậy, nàng kia cũng không bị Qua Lâm qua mặt, Qua Lâm dời bao nhiêu khoảng cách, thì giây tiếp theo thanh kiếm đẩy sát tới bấy nhiêu. Qua Lâm cuồng thét kêu gào trong lòng, nhưng bề ngoài giả bộ trầm ổn nói, "Ừ thì, nơi chúng ta ở gọi là trái đất, hiện tại toàn cầu có tổng cộng 224 quốc gia vùng miền, tại đây là Trung Quốc thuộc châu Á, trong châu Á có tới 48 quốc gia, đất nước chúng ta là một trong số đó". Nói xong một hơi dài, Qua Lâm cười cười cẩn thận hỏi "Ta nói như vậy, ngài nghe đã hiểu chưa?"

Loading...

Nữ tử cười lạnh một tiếng, "Ngươi cảm thấy bổn cung không dám giết ngươi?"

"Nữ hiệp tha mạng!" Qua Lâm kêu to, cô nhanh muốn khóc rồi, "Ta nói đều là thật ah, nếu ta nói láo thì để thiên lôi đánh ta ah! Này quả thật là Trung Quốc mà..."

"Ngươi..." Trong bóng tối, thanh âm nữ tử có chút bất đắc dĩ, nàng thật đúng là không nghĩ tới Qua Lâm lại mau nước mắt như vậy ah. "Được rồi, ngươi đừng khóc". Nàng hỏi tiếp, "Ngươi nói cho bổn cung nghe, hiện tại là năm bao nhiêu?".

"Bây giờ là năm 2010".

Nói xong, Qua Lâm cảm thấy thanh kiếm trên cổ khẽ động, sau đó rời xa một ít, Qua Lâm thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng chưa được bao lâu, kiếm kia lại lần nữa trở về, hơn nữa lực đạo còn mạnh hơn vừa rồi. Chỉ một thoáng, Qua Lâm liền cảm giác rõ ràng cổ bị cứa đau, hơn nữa có chất lỏng ấm nóng chảy xuống.

Bên tai, thanh âm cực độ ẩn nhẫn, hơn nữa còn hơi run run nói "Ngươi không muốn sống, bổn cung sẽ thành toàn* cho ngươi". (*giúp người đạt thành mục đích)

"Ngừng!!!" Qua Lâm hô to một tiếng, vội vàng run rẩy mở miệng "Ngươi... ngươi đừng giết ta, ta có chứng cớ chứng minh lời ta nói đều là thật!".

Im lặng thật lâu, nàng kia mới hỏi "Chứng cớ gì?"

"Ngươi có biết nơi này là chỗ nào không? Ngươi trước nghe ta nói cho hết đã, đến lúc đó nếu ngươi vẫn không tin thì giết ta cũng không muộn". Qua Lâm hít sâu lại hít sâu, cô thấy nữ tử cả buổi không lên tiếng, mới ổn định tâm tình nói "Nơi đây, gian phòng này là hầm mộ của ngươi, kỳ thật chúng tôi đến đây vì muốn kiếm chút ít bảo bối, khi chúng tôi mở quan tài ra thì thấy ngươi nằm trong đó. Bên cạnh ngươi còn có thi thể một nam nhân, ta đoán đó hẳn là trượng phu của ngươi, nếu ngươi không tin, có thể đi nhìn xem."

...

Tối đen một mảng, bốn phía yên tĩnh quỷ dị, tim Qua Lâm ngày càng hồi hộp, lúc này cô hệt như dê con đang đợi chủ làm thịt. Sinh mệnh cô hoàn toàn phụ thuộc vào tâm tình của bà cô trước mắt này, cái cảm thụ này thật sự không dễ chịu chút nào. Qua Lâm nhắm mắt lại, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán, lòng âm thầm cầu nguyện, ta còn chưa muốn chết, ta còn chưa muốn chết.

Không biết cầu nguyện có tác dụng hay không, nhưng rốt cuộc, khi Qua Lâm cảm thấy cô sắp hết chịu nỗi, thanh kiếm đột nhiên rời khỏi cổ. Ngay sau đó, Qua Lâm nghe thấy thanh âm lạnh lùng, "Thắp đèn".

Thắp đèn?!

Ah.. oh...

Qua Lâm gỡ đèn pin mang theo phía sau mông ra, may mắn vì trước đó chỉ dùng của Khương Ngọc nên tiết kiệm được, nếu không hiện tại cô đi chỗ nào tìm đèn cho nữ hiệp này đây?

Run run lấy đèn pin nhấn nút mở, ánh sáng lập tức bắn ra. Qua Lâm vừa thấy, trợn tròn mắt.

Cmn*, tiên nữ hạ phàm? Có cần đẹp đến ảo vậy không?! (*Việt hóa rồi nên chắc ai cũng biết nhỉ)

Mặt khác, nàng kia bị nguồn sáng mạnh chiếu vào, theo phản xạ híp mắt quay đầu, nàng cau mày, lạnh lùng nói "Ngươi muốn ta móc mắt ngươi có phải không?"

Ách...

Làm gì có! Qua Lâm vội vàng chuyển hướng đèn pin chiếu đến chỗ quan tài, nói "Này, quan tài ở đằng kia,
chúng ta đến xem." Nói xong, Qua Lâm bước đi trước.

Trong lòng lo lắng cho Khương Ngọc và Tề Vi, Qua Lâm cầm đèn pin chiếu tới chiếu lui, phát hiện ở một góc khác hai người đó nằm im bất động trên mặt đất, Qua Lâm ngây người, xoay thân tức giận trừng mắt chất vấn, "Ngươi làm gì họ vậy?!"

Nữ tử lại nhíu mày nói "Ngất đi thôi".

Ah...

Qua Lâm có chút bối rối gật đầu, may mắn chỉ là ngất đi thôi, nếu Khương Ngọc các nàng bị giết, ta... ta... làm sao đánh không lại bà cô này a.

...

Chỉ vài bước chân, cả hai đã đến bên quan tài. Qua Lâm làm tròn bổn phận chiếu sáng, nữ tử thì chậm rãi bước qua phía đối diện Qua Lâm. Nương theo ánh sáng nhạt, Qua Lâm thấy gương mặt nàng không có biểu hiện gì, nàng vẫn nhìn thi thể kia, bất động thật lâu.

Qua Lâm càng lúc càng sốt ruột... rốt cuộc có tin hay không, rốt cuộc có tha cho cô hay không, bà cô này sao không nói tiếng nào vậy trời! Ước chừng qua thêm một lúc lâu, Qua Lâm thật sự chịu hết nổi áp lực, cô mới cẩn thận nhìn nàng, nhẹ giọng nói "Ngài... rốt cuộc có nhận thức vị nằm bên trong không?"

Nghe vậy, nữ tử ngẩng đầu nhìn Qua Lâm, hỏi "Ngươi có nghe nói đến Đại Doanh quốc không?"

Qua Lâm bĩu môi, không cần suy nghĩ liền nói "Đại Doanh thì không nhưng Đông Doanh có nghe qua." Trước kia Nhật Bản không phải gọi là Đông Doanh hay sao?!

Ách...

Không đúng ah, Qua Lâm ngẩng đầu nhìn thẳng nàng, bà cô này không lẽ là người Đông Doanh?! Vừa nghĩ tới cô tức thì phủ nhận cách nghĩ thiếu thực tế này, trước chưa nói đến chuyện người Nhật sẽ không chôn ở Trung Quốc, chỉ xét diện mạo thôi, người Nhật lớn lên cũng không có cái kiểu cổ điển đặc biệt như Trung Quốc cổ đại.

Xem ra bà cô này thật đúng là xuyên không nhưng từ triều đại nào thì không biết.

Đủ cẩu huyết a!

Nhưng mặc kệ thế nào, Qua Lâm cũng không muốn dính vào, hiện giờ ngọc chống phân huỷ trong tay cô, chỉ cần có thể làm cho cả ba người ra khỏi cổ mộ này thì coi như cô đã chuồn thoát thành công. Qua Lâm vui vẻ nghĩ, ngoài miệng tự nhiên cũng không giấu được ý cười, "Vậy... nữ hiệp, hiện tại ngài cũng chứng thực tôi không nói dối, ba người chúng tôi có thể đi được chưa?"

"Đi?" Nữ tử lạnh lùng liếc nhìn cô một cái "Đi nơi nào?"

"Ách..." Qua Lâm lập tức cảm giác không ổn, cô dùng vẻ mặt lấy lòng nói, "Nơi này không còn chuyện của chúng tôi, tất nhiên chúng tôi nên thu dọn đồ rồi về nhà."

"Về nhà?" Nữ tử cười lạnh nói, "Vừa rồi ngươi không nói dối, nhưng... các ngươi xông vào đây không phải là phá nhà của bổn cung sao? Nếu nhà bổn cung đã bị hủy, ngươi nghĩ ngươi còn có thể về nhà?"

Cmn! Nói thế là ý gì đây?!

Nàng ta không phải muốn lật lọng đó chứ!

Qua Lâm đang định mở miệng phản bác, bên góc đột nhiên có động tĩnh. Qua Lâm thầm vui vẻ, Khương Ngọc tỉnh rồi! Tốt quá! Qua Lâm cảm động muốn khóc, như vậy cô không phải một mình chiến đấu anh dũng nữa!

Không chờ hơn được, Qua Lâm chạy đến bên cạnh, ngồi xổm xuống lay người Khương Ngọc, giây tiếp theo Khương Ngọc như là thấy quỷ, ôm vợ khóc rống, "Quỷ a....Quỷ a!!"

"Quỷ cái đầu ngươi!" Qua Lâm vỗ một cái lên đỉnh đầu Khương Ngọc, mắng "Ngươi có thấy quỷ nào xinh đẹp vậy không!"

Khương Ngọc sững sờ, vừa mới nhìn rõ Qua Lâm nhưng trong nháy mắt lại mất bình tĩnh, nàng run run vừa lôi kéo Tề Vi vừa nói với Qua Lâm, "Thật là quỷ mà! Ta và vợ đều thấy! Là quỷ đó!"

Qua Lâm chớp mắt cười xấu xa, rồi sau đó cầm đèn pin hướng về phía quan tài, "Ngươi nói là nàng sao?"

"Ah... ah..." Khương Ngọc cùng Tề Vi nhìn đến nữ nhân cạnh quan tài liền đồng loạt kêu to, Qua Lâm thấy mắt Khương Ngọc bắt đầu trợn trắng, vội vỗ hai cái sau ót Khương Ngọc, nói "Nàng không phải quỷ, cũng không phải bánh chưng, đừng la!"

Khương Ngọc không thể tin nhìn Qua Lâm, nhỏ giọng run run "Cậu là choáng váng hay là bị quỷ ám? Nàng nằm trong quan tài phong kín ngủ ngàn năm, nàng không phải quỷ chẳng lẽ thần tiên?"

"Suỵt, nhỏ giọng chút". Qua Lâm nhìn nữ tử phía sau, thì thầm bên tai Khương Ngọc,"Theo bước đầu xem xét, nàng ta chính là xuyên không."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện