Công Chúa Đón Dâu

Chương 30: Bắt Ma Trong Đế Lăng (Một)


trước sau

Đế Lăng Thành, tên như nghĩa chính là lăng mộ của các đời Hoàng đế. Từ khi lập quốc đến nay, các vị Hoàng đế đều được an táng ở đây, nơi đây về phong thủy không cần phải bàn cãi, cứ đem bảy mươi năm qua nhiều triều đại Hoàng đế trị vì mưa thuận gió hòa mà minh chứng.

Tuy nói là hiển nhiên sẽ có kẻ trộm mộ đến " thăm", nhưng tuyệt nhiên không quấ rối đến người chết, càng không ảnh hưởng gì đến phong thủy. Chỉ là gần đây lại lan truyền việc Đế lăng có ma quỷ,  làm cho bách tính khiếp sợ, nhưng lại càng làm cho một lượng lớn kẻ trộm mộ kéo đến, bởi vì nơi này càng có nhiều quỷ thần đe dọa, càng chứng minh nơi đây có nhiều chí bảo trân quý.

Nhưng truyền thuyết ma quái ở Đế lăng kia cơ hồ là sự thật, rất nhiều kẻ trộm đi vào Đế lăng người thì chết kẻ bị thương, còn có kẻ bị dọa đến điên loạn, tóm lại là làm cho lòng dân hoảng sợ. Vì thế, có người gộp chuyện này với chuyện hiểm họa của quốc gia làm một, thêu dệt đủ thứ. Quan phủ đại đa số đều bận về việc....Quốc nạn, thành thử chỉ để cho một ít người sự lý việc khác, cho nên chuyện ma quái ở Đế lăng vẫn cứ kéo dài.

Tư Vực căn bản là muốn dắt Đản Đản đi dạo chung quanh, bởi vì cảnh đêm Đế lăng chính là " cử quốc văn minh" [ nền văn minh của tổ quốc], nhưng lần này đến đây lại không như ý muốn, vừa mới chập tối dân chúng liền lập tức tắt đèn đóng cửa gài then cẩn thận. Đản Đản buồn thiu nằm trên giường, oán giận Tư Vực làm cho nàng ảo tưởng.

" Được rồi! Còn sinh khí à!" - Tư Vực từ bên ngoài vào phòng nhìn Đản Đản nói.

" Thăm dò được rồi à!" - Đản Đản bỉu môi.

" Ừm!" -  ngồi xuống uống ngụm trà đoạn đáp.

" Người ta nói như thế nào?" - Đản Đản hỏi.

" Nói là gần đây có chuyện ma quái, tất cả mọi người đều không dám ra ngoài." - Tư Vực nói.

" Chuyện ma quái?" - Đản Đản kinh sợ ngồi bật dậy.

" Ngươi kích động như vậy làm gì? Ngươi sợ ma sao?" - Tư Vực bị Đản Đản dọa đến xém chút nữa phun cả ngụm trà trong miệng.

" Ma thì thật ra không sợ, chỉ là..........." - Đản Đản lúng túng.

" Chỉ là cái gì?" - Tư Vực hỏi.

" Chỉ là..........chỉ là.....chỉ là ta có thể nhìn thấy chúng nó" - Đản Đản nói.

" Ngươi có thể trông thấy ma? Đừng nói đùa! Trên đời này làm gì có ma! Đều là không căn cứ chỉ là tâm lý rằng có ma thôi!" - Tư Vực nói.

" Ta thật sự nhìn thấy được mà! Bọn chúng khi đã hoàn thành tâm nguyện thì liền tiêu biến."- Đản Đản nói.

" Ha ha! Vậy ngươi nói xem, chúng nó có hình dạng gì hả?" - Tư Vực nói.

" Như lúc sinh thời thôi, chỉ là có một vòng lục quang trên người, không hề dọa người, hơn nữa bọn chúng cũng không làm được gì, chỉ biết lẳng lặng nhìn, chờ đến khi tâm nguyện chúng được hoàn thành." - Đản Đản nói sự thật.

" Có thật là ma không thể tổn thương bất kỳ kẻ nào?" - Tư Vực hỏi.

" Ừm! Nhiều lắm là làm cho người ta nằm mơ!" - Đản Đản nói.

" Giống như Sư Phụ của ngươi?"- Tư Vực thuật miệng nói ra chợt thấy mình đã lỡ lời.

" Ừm!" - Đản Đản cười khổ, nhưng mà y vẫn thừa nhận chuyện này.

" E hèm! Vậy chứng minh chuyện Đế lăng có ma là giả." - Tư Vực nói.

" Làm sao ngươi biết?" - Đản Đản hỏi.

" Bởi vì chúng hại người, tuy rằng kẻ trộm mộ là người xấu, song đã thương đến tính mạng chính là phạm pháp." - Tư Vực nói.

" Ý ngươi là có người giả ma dù người, giết người, chỉ là chưa biết bọn họ là ai!" - Đản Đản nói

" Chà! Cái đầu ngu ngốc hôm nay có chút quầng sáng rồi! Ha ha!"- Tư Vực cười nhạo.

" Hừ! Không phải cũng là chê ta thôi sao!" - Đản Đản nghe xong tức giận.

" Ha ha! Được rồi, ta đùa mà!"- Tư Vực nói.

" Vậy cũng không xa đây lắm! Chuyện trừng ác dương thiện ngươi có muốn đi làm không?" - Đản Đản nói.

" Đương nhiên rồi mau đến đó xem thử! Cái thứ quấy nhiễu tổ tiên đương nhiên muốn giáo huấn chúng một chút!"- Tư Vực nói.

" Tốt lắm! Ngày mai đi bắt ma nào!" - Đản Đản hô to.

Ngày hôm sau, Tư Vực cùng Đản Đản thăm dò chuyện ma quái ở Đế lăng, chuẩn bị tốt mội thứ dự định buối tối sẽ đến Đế lăng truy tìm đến cùng.

Trời đã vào đêm, bố bề yên ắng, chỉ có con cú mèo đứng trên
nhành cây trừng mắt nhìn xung quanh, gió đêm xào xạo, thổi mạnh làm cho Tư Vực cùng Đản Đản lạnh đến thấu xương.

" Tư Vực! Sao lại không đi đường lớn! Dù sao cũng chỉ có hai người chúng ta!" - Đản Đản run lập cập nói

" Đồ ngốc! Cho dù có nhìn thấy ma! Nếu như bị người đi tuần ban đêm hoặc dân chúng nhìn thấy hiểu lầm thì làm sao?" - Tư Vực trách móc.

" Ô~~~ Làm gì có người sợ người còn hơn sợ ma chứ!" - Đản Đản nói.

" Đây là nhân thế! Ngươi phải chấp nhận sự thật! Người tốt sợ người xấu hơn sợ ma, người xấu sợ ma hơn sợ họ!"- Tư Vực đành chịu.

" Ờm! Sư Phụ cũng đã từng nói như vậy!" - Đản Đản tỏ vẻ đồng ý.

" Được rồi! Đừng nhiều lời, cũng sắp đến nơi rồi!"- Tư Vực nói.

Hai người trong lòng run sợ thẳng một đường nhỏ đi tới cổng vào Đế lăng, ven đường đều để lại ký hiệu.

Nói Đế lăng này cũng không có gì biến hóa, nhưng quả thật có người lập kết giới, phỏng chừng bên trong có lập trận pháp gì đó, làm cho người xâm lấn giống như gặp phải ma. Tư Vực mang theo Đản Đản dễ dàng vượt qua kết giới đi vào Đế lăng.

Rảo bước tiến đến cửa, hết thảy đều thực yên tĩnh, Tư Vực cùng Đản Đản cẩn thận tiến vào bên trong, cũng không bao lâu, Đản Đản không thấy đâu, Tư Vực lính quýnh như kiến bò trên chảo nóng. Nàng lo lắng Đản Đản lâm vào mê trận có thể bị nguy hiểm. Vì thế, Tư Vực lấy "linh đang" ra [ chuông mẫu-tử mà vài chương trước Tư Vực đã từng treo trước phòng Đản Đản], hướng theo phương của Đản Đản mà đuổi theo.

Đản Đản sau một hồi ngơ ngác chợt nhân ra chính mình và Tư Vực đã lạc nhau, trong lòng sợ hãi vô cùng. Nơm nóp lo sợ tiếp tục đi tới phía trước. Thông đạo của Đế lăng hoàn toàn bằng đá, chỉ có hai bên sườn lăng quanh năm có chút ánh sáng - ánh sáng của nến. Chung quanh yên ắng, ngay cả tiếng bước chân của chính mình cũng nghe vang chói tai. Đản Đản thầm nghĩ kẻ trộm mộ thật sự dũng cảm, mỗi ngày đều ra vào cái lăng mộ u ám này, thật đúng là làm cho ngươi ta khâm phục.

Nhưng chính trong lúc suy, Đản Đản chợt phát hiện ra phía trước thông đạo dường như có một dáng người áo trắng thoáng qua. Đản Đản phỏng chừng là Tư Vực, cho nên hắn liền ba chân bốn cẳng chạy đuổi theo, nhưng đuổi mãi vẫn không thấy, hơn nữa còn đi vào ngõ cụt. Không biết phải làm sao, đành quay về đường cũ, nhưng vừa quay người lại thì......" Á aaaaaaaaaaa!!!!"

Tiến thét này có thể nói là đinh tai nhức óc, cả lăng mộ đều vang vọng tiếng thét thảm thiết này, đang mãi tìm kiếm Tư Vực độ nhiên nghe tiếng thét, cho nên càng lo lắng hơn trước, cơ hồ là dùng kinh công bay đến chổ Đản Đản.

Tư Vực đến được nơi phát ra tiếng thét, chung quanh đều không có gì, chỉ có Đản Đản ngồi cuộn mình vào góc tường hai mắt đẫm lệ.

" Làm sao vậy?"- Tư Vực chạy đến bắt lấy người Đản Đản hỏi, thình lình bị hoảng sợ vì Đản Đản đột nhiên ôm lấy mình khóc lớn.

" Làm sao vậy! Ngươi đừng khóc nữa! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"- Tư Vực lo lắng hỏi.

" Hu huhuhu!!"- Đản Đản vẫn khóc.

" Ngoan nào! Đản Đản rất ngoan! Mau nói cho ta biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì được không?"- Tư Vực an ủi.

Như vậy, quả nhiên Đản Đản ngừng khóc, chỉ còn nhẹ nhẹ thút thít. Tư Vực chậm rãi nâng mặt y lên, nhưng mà ngẩng đầu dậy là một bộ mặt đầy máu, khuôn mặt một mộc nhân hung tợn......

" Chết rồi!"- Tư Vực trong lòng cả kinh, đây không phải là chính mình đã rời vào trong mê trận sao! Trong nháy mắt cảm thấy khẩn trương, mộc nhân kia nhìn Tư Vực cười rồi liền biến mất. Nụ cười kia quả thật ghê rợn, khiến cho Tư Vực tựa hồ như bị định thận thật lâu không thể nhúc nhích. Nhưng sau đó, Tư Vực bình tĩnh trở lại, vì nàng cảm thấy hình dáng con rối này có điểm quen thuộc, hình như là........


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện