Con Dâu Của Nhà Giàu

Thử Thăm Dò Một Lần Nữa


trước sau

Advertisement
Cố Tuyết Trâm giống như cười nhạo: “Chuyện này cũng rất khó nói, chị gái tốt kia của con trước giờ là một dân nghèo, lỡ như cô ta quen với cuộc sống mợ nhà giàu không nỡ bỏ di thì phải làm sao?”

“Hừ, không phải đồ của cô ta sao cô ta dám đòi chứ? Hơn nữa ba cũng sẽ không cho phép cô ta lấy đi đồ của con, của con thì chính là của con. Con ngoan ngoãn ở bên nước ngoài đi, một năm sau chính thức trở về, lúc đó hết thảy mọi thứ vẫn sẽ giống như lúc con đi.”

Cố Hải Sâm dịu dàng an ủi cô ta, giọng điệu hoàn toàn khác với lúc ông ta nói chuyện cùng Cố Tuyết Trinh.

Cố Tuyết Trâm ở đầu dây bên kia nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt. Có

đừng để bà chị gái kia mang thai, Phong Diệp Chương vội vã về nước như vậy cũng bởi vì ông cụ hối sinh con gấp quá, con cũng không hy vọng sau khi con về lại lòi ra thêm một đứa con ghẻ.”

“Con yên tâm đi, ba cam đoan với con chắc chắn sẽ không!”

Cố Hải Sâm đang an ủi cô ta, thấy Cố Tuyết Trinh đi từ bên ngoài vào, ông ta vội vàng nói: “Được rồi, ba cúp máy trước đây. Con ở nước ngoài phải chăm sóc bản thân cho thật tốt.”

Ông ta nói xong, cúp điện thoại quay người lạnh nhạt nói với Cố Tuyết Trinh: “Ngồi đi!”

Cố Tuyết Trinh nhìn thấy thái độ trở mặt của Cố Hải Sâm trong lòng cảm thấy mỉa mai.

Cô không ngÏĩ ra, tại sao là chị em sinh đôi mà lại có sự đối xử khác nhau đến vậy.

Có điều cô vẫn giả vờ thoải mái kéo ghế ngồi xuống, giọng điệu lạnh lùng: “Ông tìm tôi tới có chuyện gì?”

Dáng vẻ như vậy cũng có chút giống với Cố Tuyết Trâm, chỉ là ánh mắt lại không giống.

Ánh mắt Cố Hải Sâm lóe lên, vẻ mặt không hề thay đổi, ông ta đẩy vỉ thuốc màu trắng đến trước mặt cô.

Rõ ràng là khuôn mặt giống nhau, nhưng sự đối xử lại khác biệt đến thế.

Cố Tuyết Trinh trong lòng cười khổ, hỏi: “Đây là cái gì?”

“Phong Diệp Chương trở về rồi, đàn ông mà, khó tránh khỏi sẽ có đòi hỏi về nhu cầu sinh lý. Nhớ kỹ phải uống thuốc đúng giờ, nếu cô dám tự ý mang thai thì cô và mẹ cô ai cũng đừng mong sống dễ chịu!”

Giọng nói của Cố Hải Sâm lộ ra vẻ rét

lạnh, giống như người trước mặt không phải là con gái của ông ta mà chỉ là công cụ không có linh hồn.

Cố Tuyết Trinh cười mỉa mai: “Thật không ngờ ngay cả chuyện này mà ông cũng nghĩ được.”

“Đây là thuốc nhập từ nước ngoài, có thể giúp cô tránh thai được nửa năm.”

Cố Hải Sâm không để ý tới vẻ mỉa mai trong lời nói của Cố Tuyết Trinh, tiếp tục nói: “Con rể tốt kia của tôi đã trở về, tôi làm ba vợ cũng là lúc nên gặp mặt cậu ta rồi. Lát nữa khi cô trở về nhà họ Phong tôi sẽ đi cùng với cô. Chắc là cô biết nên làm thế nào rồi chứ?”

Cố Tuyết Trinh nhíu mày, Cố Hải Sâm cũng thật là thiên vị.

Vì Cố Tuyết Trâm mà ông ta lôi kéo cô vào vụ này còn chưa tính, giờ vẫn muốn làm người ba vợ tốt nữa sao?

Hay là không yên tâm về cô?

Lúc này tại văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Phong thị.

Phong Diệp Chương ngồi ở sau bàn làm việc, vùi đầu xử lý xấp giấy tờ đang chất đống trên bàn.

Hứa Khiêm đi từ bên ngoài vào nhìn thấy hình ảnh này, quan tấm nhắc nhở: “Tổng giám đốc, anh vừa mới khỏe lại, sao không nghỉ ngơi trước đã? Mớ giấy tờ này cũng không gấp lắm, xử lý chậm một chút cũng không sao.”

“Sức khỏe tôi không có gì đáng ngại, không cần phải nghỉ ngơi.”

Phong Diệp Chương đáp mà không ngẩng đầu lên.

Hứa Khiêm cảm thấy bất lực.

Phong Diệp Chương không hổ là một người nổi tiếng cuồng công việc, anh không

có lấy một ngày rảnh rỗi.

May nhờ bà Phong năm lần bảy lượt dặn dò nhất định bảo anh nghỉ ngơi thật tốt.

Phong Diệp Chương quả thật đã khỏe rồi.

Tuy rằng bệnh của anh thỉnh thoảng phát tác rất nghiêm trọng, nhưng lần này lại không để lại di chứng gì.

Mà chuyện này, có khả năng là liên quan đến Cố Tuyết Trâm!

Anh nhớ, trong lúc hoảng hốt, cuống cuồng, anh theo bản năng tóm chặt lấy “vật’ gần nhất, khi dựa vào người Cố Tuyết Trâm, anh cảm nhận được sự an yên trước nay chưa từng có.

Cảm giác đó làm Phong Diệp Chương cảm thấy có phần không tin nổi.

Là trùng hợp sao?

Cố Tuyết Trâm sao có thể có được khả năng này?

Nhưng lỡ đúng như vậy thì sao?

Phong Diệp Chương suy nghĩ, dự định đêm nay trở về sẽ thử thăm dò một lần nữa!

Tám giờ tối, Cố Tuyết Trinh ở nhà, vừa tắm xong thì có người gõ cửa.

Cô nghi hoặc, mở cửa ra thì thấy Phong Diệp Chương đang đứng ở bên ngoài.

Hình như anh vừa mới về,
Advertisement
áo khoác vest vắt ngang khuỷu tay, cà vạt kéo lỏng, cổ áo đã cởi hết hai nút, lộ ra cổ họng và xương quai xanh gợi cảm. Áo sơ mi trắng ôm lấy vóc người cân đối, quần tây màu đen tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, nhìn anh ngập tràn cảm giác thanh thoát.

Cố Tuyết Trinh không khỏi ngẩn người, cô kinh ngạc hỏi: “Anh về rồi.”

Phong Diệp Chương ‘Ừ’ một tiếng, vẫn nhìn cô.

Cố Tuyết Trinh mới vừa tắm xong, tóc còn

ướt, trên người mặc áo ngủ kín đáo, chỉ là vẫn nhìn thấy được làn da trắng sứ lấp ló, trên người có mùi thơm sau khi tắm xong, mùi thơm ấy vờn quanh mũi, len vào hơi thở của Phong Diệp Chương.

Anh không khỏi hoảng hốt, trong đầu hiện lên hình ảnh đêm anh vừa về nước…

Một đêm triển miên, có hương thơm làm bạn, khiến anh lưu luyến quên cả lối về.

Ánh mắt của Phong Diệp Chương trở nên sâu thẳm, anh trở tay đóng cửa phòng lại, sau đó đột nhiên ôm eo Cố Tuyết Trinh, đẩy cô sát vào tường.

Cố Tuyết Trinh nhất thời không đề phòng, bị dọa hết hồn, lúc cô phản ứng lại thì đã bị anh ép sát vào tường rồi.

Lúc này ngay trước mặt cô là vòm ngực rộng cùng hơi thở ấm áp, đôi mắt đen láy của anh.

“Anh… anh muốn làm gì?”

Cố Tuyết Trinh sốt ruột nhìn thẳng vào anh, gần như nín thở.

Phong Diệp Chương không nói gì, chỉ yên lặng cảm nhận xúc cảm mềm mại từ lòng bàn tay truyền tới, dường như không có cái gọi là cảm giác yên ổn kia.

Chẳng lẽ phải tắt đèn mới cảm nhận được sao?

Phong Diệp Chương hơi nhíu mày, hình như đang do dự.

Cố Tuyết Trinh thấy anh chậm chạp không có hành động gì, tim cũng sắp nhảy ra ngoài rồi.

Đêm không kịp đề phòng kia vẫn còn khắc sâu trong đầu cô, bây giờ lại như thế này, rốt cuộc anh muốn làm gì?

Chẳng lẽ…

Lúc cô còn đang suy nghĩ miên man thì

đèn trong phòng bỗng vụt tắt.

Căn phòng tối om, làm Cố Tuyết Trinh giật mình, cảnh tượng đầu tiên cô nghĩ tới chính là tình trạng lúc anh phát bệnh đêm qua.

“Này…”

Cô vội vàng muốn gì đó, nhưng bỗng nhiên bị anh ôm chầm lấy.

Hơi thở của Phong Diệp Chương lại bắt đầu dồn dập, Cố Tuyết Trinh sợ đến nỗi tim suýt chút nữa ngừng đập: “Phong Diệp Chương, anh không sao chứ?”

Phong Diệp Chương không lên tiếng, nhưng ý thức vẫn rất tỉnh táo.

Bóng tối trước mắt khiến cả người anh như bị đặt vào vòng xoáy nước đen kịt.

Cái vòng xoáy nước này giống như con quái vật đang há cái mồm khổng lồ ra, muốn nuốt chửng anh.

Nhưng mà bên tai anh lại vang lên tiếng

gọi quan tâm, hoảng hốt của người phụ nữ, nghe sao mà rõ ràng đến thế, nhiệt độ ấm áp từ cô truyền sang anh.

“Tách!” Lúc này đèn trong phòng lại sáng lên.

Cố Tuyết Trinh vội vã cuống cuồng kéo Phong Diệp Chương ra, chỉ lo anh xảy ra chuyện: “Phong Diệp Chương, anh có khỏe không? Anh đừng dọa em!”

Trên trán Phong Diệp Chương rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, đúng là không có biểu hiện khác thường gì, anh bình tĩnh nói: “Không có chuyện gì.”

Cố Tuyết Trinh thở phào một hơi nói: “Sao anh lại đột nhiên tắt đèn thế? Nếu lại xảy ra chuyện thì phải làm sao?”

Phong Diệp Chương nói: “Không cẩn thận đụng trúng mà thôi, tôi không sao đâu.”

Cố Tuyết Trinh không tin: “Anh thật sự

không sao chứ?”

Cố Tuyết Trinh quan sát anh thật kỹ một lúc, thấy anh không có chuyện gì cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Phong Diệp Chương không lên tiếng, nhưng trong đầu lại suy nghĩ rất lung.

Bây giờ cuối cùng anh cũng có thể xác định được rồi, người phụ nữ này quả thật có ảnh hưởng với anh.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện